Chương 10 - Lời Nguyền Thủ Khoa
“Tôi chưa kịp mở tủ đã bị phát hiện. Sau đó bác sĩ Hà tăng liều thuốc của tôi lên, tăng đến mức tôi không đứng vững nổi. Về sau là bố mẹ đón tôi về – họ tưởng tôi khỏi bệnh, nhưng thật ra là tôi diễn.”
Cô ấy nhìn tôi.
“Bây giờ cậu cũng đang diễn.”
Tôi không phủ nhận.
“Thẩm Vãn. Nhà cậu làm nghề gì?”
“Bố tôi mở văn phòng luật.”
“Không, ý tôi là phía nhà mẹ cậu cơ?”
“Mẹ tôi… từng là thẩm phán, giờ đã nghỉ hưu.”
“Vậy còn bản thân cậu? Cậu là học sinh cá biệt bét trường, nhưng năng lực thực sự của cậu thế nào?”
Tôi không nói gì.
“748 điểm không phải tự dưng từ trên trời rơi xuống. Từng câu trong bài thi đó đều được giải bài bản. Không phải ma làm thay cậu đâu.”
Tim tôi đập càng lúc càng nhanh.
“Tôi không biết điểm của cậu có bị làm giả hay không. Nhưng chí ít cậu cũng phải làm rõ một chuyện – nếu muốn sống sót, trước tiên phải biết thứ cậu đang tống vào mồm mỗi ngày rốt cuộc là cái gì.”
Cô ấy lùi lại một bước.
“Hai giờ sáng ngày mốt, tôi đợi cậu ở cửa sau bệnh viện. Nếu cậu phát hiện ra gì đó, thì đến tìm tôi.”
“Cậu còn manh mối nào khác không?”
“Có. Nhưng hôm nay không thể nói được. Phòng bệnh này có camera giám sát, tôi đã rút nguồn rồi mới vào, chậm nhất là ba phút nữa bảo vệ sẽ đến kiểm tra.”
Cô ấy quay lưng lại, luồn lách rồi trườn người qua một cái khe hở của song sắt cửa sổ đã bị bẻ cong – cái khe hở mà ngày thường không thể nhìn ra điều gì bất thường.
Tôi chết sững tại chỗ, tim đập nhanh đến mức ù tai.
Một phút rưỡi sau, tiếng bước chân ngoài hành lang vang lên. Bảo vệ dừng lại ở cửa, soi đèn pin vào cửa sổ một vòng.
Tôi nhắm nghiền mắt giả vờ ngủ.
Tiếng bước chân xa dần.
Ngày hôm sau.
Tôi vẫn dậy đúng giờ như mọi khi, ăn sáng đúng giờ, nhận thuốc đúng giờ.
Cô y tá đặt ba viên thuốc vào lòng bàn tay tôi.
Hai viên trắng, một viên con nhộng.
“Uống đi.”
Tôi cầm ly nước lên.
Viên thuốc trắng bỏ vào miệng…
Lưỡi cuộn lại, đẩy hai viên thuốc vào cái khe ngay phía trên nướu răng bên phải.
Viên con nhộng thì nuốt xuống – cái này không giấu được.
Y tá dùng đèn pin soi miệng tôi.
Tôi há to miệng. Răng trên răng dưới khép lại rồi mở ra.
Cô ta nhìn ba giây, gật đầu, rời đi.
Tôi quay người vào nhà vệ sinh, móc hai viên thuốc trắng ra nhổ vào lòng bàn tay.
Nhìn kỹ.
Viên tròn màu trắng, một mặt nhẵn bóng, một mặt có rãnh chia đôi.
Không có bất kỳ chữ viết hay mã số nào.
Thuốc viên chính hãng đáng ra phải in tên viết tắt của nhà sản xuất hoặc mã thuốc. Hai viên này chẳng có gì cả.
Tôi nhét hai viên thuốc vào lớp lót của vỏ gối.
Đến giờ ra sân hoạt động buổi chiều, tôi đi dạo ba vòng quanh sân.
Đi ngang qua cuối hành lang phía tây tầng một, tôi nhìn thấy một cánh cửa.
Trên cửa dán chữ “Kho thuốc – Miễn phận sự cấm vào”.
Cửa bị khóa.
Nhưng không phải khóa điện tử, mà là một ổ khóa đồng bình thường.
Tôi ghi nhớ vị trí này.
Mười giờ tối, tắt đèn.
Y tá đến kiểm tra phòng hai lần, một lần lúc mười rưỡi, một lần lúc mười một giờ.
Từ mười một giờ đến hai giờ sáng, khoảng ba tiếng đồng hồ ở giữa không có ai đến.
Tôi nằm trên giường đợi.
Mười một giờ hai mươi.
Mười một giờ ba mươi lăm.
Mười một giờ năm mươi.
Không giờ mười lăm phút sáng, tôi ngồi dậy.
Rút từ trong vỏ gối ra một chiếc kẹp tăm lấy lén ở phòng sinh hoạt ban ngày – rơi ra từ tóc của một nữ bệnh nhân thường xuyên đưa tay cào tóc.
Tôi bẻ thẳng kẹp tăm ra.
Cửa bị khóa từ bên ngoài, nhưng cái khe hở trên song sắt cửa sổ mà Cố Thâm từng chui qua vẫn còn đó.
Tôi nghiêng người lách ra – dễ dàng hơn tôi tưởng tượng, uống thuốc lâu ngày nên người gầy đi không ít.
Chân trần giẫm lên nền xi măng bên ngoài.
Mặt trăng bị mây che khuất, xung quanh rất tối.
Tôi men theo vách tường mò mẫm đến hành lang phía tây tầng một.
Cánh cửa đó.