Chương 32 - Lời Nguyền Của Tiêu Nguyệt Nguyệt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

 

Lời nói này thực sự đã chạm đến lòng Triệu Tĩnh Vân.

Điều bà ta canh cánh bấy lâu nay chính là muốn vượt mặt vợ cũ của thầy hiệu trưởng Mạnh cùng con trai bà ta .

Bà ta muốn chứng minh mình tài giỏi hơn vợ cũ và con gái mình cũng ưu tú hơn con trai của người phụ nữ kia .

Triệu Tĩnh Vân c.ắ.n răng, hạ quyết tâm.

Khi Thẩm Kiều Kiều nhận được điện thoại từ bảo mẫu, cô đang ăn cơm trưa.

Cô mặc một chiếc váy liền thân màu tím nhạt, buộc tóc đuôi ngựa cao, đi giày thể thao trắng, trông trẻ trung xinh đẹp hệt như một cô sinh viên.

“Nguyệt Nguyệt, đến giờ con tự đi chợ nhé.”

Thẩm Kiều Kiều dặn dò một câu rồi ra cửa.

Hôm nay trời nhiều mây, mây là đà thấp, không khí oi bức kinh khủng, đứng yên thôi cũng đổ mồ hôi. Thẩm Kiều Kiều bắt taxi đến khu chung cư của thầy hiệu trưởng Mạnh.

Khu này còn sang chảnh hơn cả khu cô ở, có biệt thự, nhà liền kề và cả những căn nhà kiểu Tây. Thầy hiệu trưởng Mạnh ở một căn liền kề với một khu vườn được chăm chút rất đẹp .

Dãy nhà liền kề này không hề rẻ. Thẩm Kiều Kiều càng thêm tự tin, không sợ thầy hiệu trưởng Mạnh không tham, chỉ sợ ông ta không tham mà thôi.

Cô bấm chuông cửa, bảo mẫu ra mở nhỏ giọng nói :

“Tâm trạng bà chủ không tốt lắm.”

“Không sao đâu .”

Thẩm Kiều Kiều cười , theo bảo mẫu vào nhà, thay dép lê ở hành lang, ngẩng đầu lên thì thấy Triệu Tĩnh Vân.

Một người phụ nữ trang điểm tinh xảo đang ngồi trên sofa xem TV, dáng ngồi cũng rất thanh lịch.

Để thành công từ "tiểu tam" lên chính thất, Triệu Tĩnh Vân chắc chắn phải đẹp . Sau khi trở thành phu nhân hiệu trưởng, cách ăn mặc của bà ta cũng càng thêm quý phái.

“Đến rồi đấy à , mời ngồi !”

Như vừa mới nghe thấy tiếng động, Triệu Tĩnh Vân nghiêng đầu khẽ cười , ra hiệu mời một cách tùy tiện.

Không thể nói là vô lễ nhưng có một vẻ tự mãn, một cảm giác bề trên như nhìn xuống loài kiến nhỏ bé dưới chân, thể hiện một cách hoàn hảo trên người Bà ta .

Thẩm Kiều Kiều tự nhiên, thoải mái ngồi xuống đối diện Triệu Tĩnh Vân.

Sắc mặt Triệu Tĩnh Vân hơi thay đổi. Mắt Bà ta hơi cận, ở nhà không đeo kính, vừa nãy ngồi xa nên nhìn không rõ.

Giờ ngồi gần, vẻ đẹp của Thẩm Kiều Kiều hiện rõ mồn một, nhìn thế nào cũng không giống người bán cá mà ngược lại như một vũ công thanh tao, cao nhã.

Giờ thì bà ta đã tin hơn một chút rằng Thẩm Kiều Kiều và Đới Lệ Hoa là họ hàng.

“Nghe dì nhà tôi nói , cô và cô giáo Đới Lệ Hoa là họ hàng à ?”

Triệu Tĩnh Vân tỏ thái độ khách khí hơn.

“ Đúng vậy , chị Lý có nói với tôi , con gái cô muốn học ballet với Lệ Hoa phải không ?”

Thẩm Kiều Kiều tỏ vẻ rất bình thản, một câu Lệ Hoa hai câu Lệ Hoa, ngữ khí vô cùng thân quen. Triệu Tĩnh Vân tin thêm vài phần, trong lòng dấy lên hy vọng, có lẽ người phụ nữ bán cá này thực sự có thể làm được .

“Cả con gái của bạn tôi nữa, đều 6 tuổi có năng khiếu rất tốt , cô có thể giúp một tay không ?”

Thấy Thẩm Kiều Kiều khẽ nhíu mày, Triệu Tĩnh Vân vội vàng nói :

“Chỉ cần cô giúp tôi việc này , tôi nhất định sẽ hậu tạ cô thật tốt .”

Thẩm Kiều Kiều giãn nét mặt, cười nói :

“Hai học sinh thì không thành vấn đề. Lệ Hoa tuy sức khỏe không tốt lắm nhưng chỉ cần tôi nói , cô ấy chắc chắn sẽ đồng ý.”

“Phiền cô quá, chỉ cần cô giúp tôi hoàn thành việc này , tôi sẽ không bạc đãi cô đâu .”

Triệu Tĩnh Vân trong lòng mừng rỡ, hoàn toàn không còn nghi ngờ gì về thân phận của Thẩm Kiều Kiều.

Nếu không phải họ hàng, làm sao dám ba hoa chích chòe như vậy ?

“Mạnh phu nhân, giữa chúng ta không có tình nghĩa, giúp cô việc này tôi chắc chắn phải có lợi lộc.”

Thẩm Kiều Kiều nói thẳng thừng.

Giữa cô và Triệu Tĩnh Vân, vốn dĩ chỉ là mối quan hệ thuần lợi ích.

“Đương nhiên, tôi có thể trả tiền.”

Triệu Tĩnh Vân định chi ra vài nghìn tệ, đủ để người phụ nữ này bán cá cả năm.

“Mạnh phu nhân, năm ngoái Lệ Hoa có nhận một học sinh, là thiên kim của tổng giám đốc Lưu. Chính là tôi đã giới thiệu đấy, tổng giám đốc Lưu rất cảm ơn tôi , đã lì xì cho tôi ba vạn tệ.”

Thẩm Kiều Kiều nói với giọng điệu nhẹ nhàng, còn có chút trêu chọc.

Mặt Triệu Tĩnh Vân nóng bừng, ba vạn tệ Bà ta làm sao lấy ra được ?

Bà ta đã tìm hiểu rồi , đúng là năm ngoái Đới Lệ Hoa có nhận một tiểu thư nhà giàu làm học sinh, không ngờ lại là người phụ nữ bán cá này giới thiệu, còn được lì xì lớn như vậy .

Đừng thấy bà ta là phu nhân hiệu trưởng nhưng quyền chi tiêu trong nhà không nằm trong tay bà ta .

Lão Mạnh quản tiền rất c.h.ặ.t, lương của bà ta thì tự bà ta tiêu, còn việc sinh hoạt trong nhà do lão Mạnh lo.

Bà ta biết lão Mạnh có tiền nhưng số tiền đó bà ta không thể nào lấy được .

Lão Mạnh cũng không tán thành việc bà ta tìm Đới Lệ Hoa, còn nói để con gái đi học ở Cung Thiếu Niên.

Cái loại chỗ đó thì học được gì chứ? Bà ta lười tranh cãi với lão Mạnh, dù sao thì bà ta nhất định phải cho con gái mình bái danh sư.

“Thật ra có một chuyện tôi cũng muốn nhờ Mạnh phu nhân giúp đỡ. Chỉ cần Mạnh phu nhân giúp tôi việc này , chuyện bên Lệ Hoa chắc chắn không thành vấn đề.”

Thẩm Kiều Kiều đúng lúc tung ra mồi nhử.

“Chuyện gì?”

Giọng Triệu Tĩnh Vân có chút vội vàng.

“Nhà họ hàng của tôi có hai đứa nhỏ muốn vào trường Mùa Xuân Mạnh phu nhân giúp tôi lo hai suất nhập học, tôi sẽ thuyết phục Lệ Hoa nhận hai học sinh đó, nhất định sẽ dốc hết sức dạy dỗ, giúp con gái phu nhân trở thành một vũ công đại tài.”

Thẩm Kiều Kiều mỉm cười nói .

“Chỉ tiêu vào trường Mùa Xuân sáu vạn tệ một suất, việc này tôi không làm được .”

Triệu Tĩnh Vân từ chối, cảm thấy Thẩm Kiều Kiều quá tham lam lại muốn hai suất, đó là mười hai vạn tệ cơ đấy.

“Mạnh phu nhân, lần trước còn có một ông chủ lớn, tìm đến tôi nói rằng chỉ cần Lệ Hoa chịu nhận học trò, giá cả tùy ý ra . Nhưng tôi không đồng ý, Lệ Hoa nhận học trò phải xem điều kiện bẩm sinh, năng khiếu không tốt tiền nhiều đến mấy cũng vô ích.”

Thẩm Kiều Kiều chậm rãi nói , cứ như đang kể chuyện phiếm nhưng Triệu Tĩnh Vân lại nghe ra chút châm chọc.

Bà ta chỉ cảm thấy trong phòng càng oi bức hơn, bà ta bảo bảo mẫu bật quạt gió mạnh, làm dịu đi không khí ngượng ngùng.

Bà ta không hề nghi ngờ lời Thẩm Kiều Kiều nói , Đới Lệ Hoa quả thật có tư cách kiêu chảnh, bằng không phu nhân cục trưởng Lưu cũng sẽ không chỉ định cô ấy .

Nhưng hai suất nhập học, bà ta thực sự tiếc.

“Bồi dưỡng con cái là khoản đầu tư sinh lời nhất. Con gái phu nhân đi theo danh sư học tập, tương lai nhất định có thể trở thành vũ công đại tài, danh lợi song toàn . Người khác ngoài việc khen con gái phu nhân nỗ lực chăm chỉ ra , chắc chắn còn sẽ khen Mạnh phu nhân có cách dạy con, giống như mẹ của thầy Mạnh vậy , đến bây giờ vẫn còn được người ta nhắc đến đầy ngưỡng mộ.”

Thẩm Kiều Kiều không nhanh không chậm lại thêm một mồi lửa. Lòng Triệu Tĩnh Vân đại động, đốm lửa này cháy hừng hực trong tâm khảm Bà ta .

Trong đầu bà ta còn hiện lên một cảnh tượng như thế này -

Con gái bà ta biểu diễn trên sân khấu, dưới khán đài chật kín người . Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, tiếng vỗ tay như sấm dậy còn có rất nhiều người lên sân khấu tặng hoa. Con gái bà ta còn gọi bà ta lên sân khấu, nói rằng có được thành công ngày hôm nay không thể thiếu công dạy dỗ của mẹ .

Thế là những bó hoa đó đều được dâng tặng cho bà ta , còn có rất nhiều đài truyền hình đến phỏng vấn. Bà ta trở thành người mẹ thành công nhất, mọi người đều khen bà ta có cách dạy con, khen bà ta có thể sánh với mẹ của thầy Mạnh, ngay cả bố mẹ chồng cũng giơ ngón cái tán thưởng.

Triệu Tĩnh Vân không nhịn được khóe miệng nhếch lên, ngày này chắc chắn sẽ đến thôi. Muốn thành công nhất định phải trả giá trước , chỉ cần có mối quan hệ tốt với phu nhân Lưu, bà ta có thể lên làm phu nhân cục trưởng, đợi con gái công thành danh toại, bà ta muốn gì mà không có ?

“Được thôi, vậy là hai suất. Bên cô Đới Lệ Hoa khi nào có thể chốt được ?”

“Yên tâm, Lệ Hoa hiện tại sức khỏe không tốt , khoảng một tháng nữa là có thể hồi phục.”

Triệu Tĩnh Vân cũng không sợ bà ta giở mánh khóe, chỉ tiêu nhập học vẫn còn trong tay bà ta cơ mà.

Thẩm Kiều Kiều xin phép rời đi , bảo mẫu đưa cô ra ngoài. Khi trở về, trong túi cô có thêm 300 tệ.

Về nhà thay bộ quần áo cũ, Thẩm Kiều Kiều đi thẳng ra chợ, không ghé quán cá mà đi đến quán rau dưa muối nói thẳng thừng:

“ Tôi có thể lo được chỉ tiêu vào trường Mùa Xuân bốn vạn tệ!”

--

Hết chương 32.

 

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)