Chương 1 - Lời Hủy Hôn Giữa Chốn Quan Trường

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hầu gia giữa chốn đông người hủy hôn nhục mạ ta, kế mẫu cay nghiệt: Tát hắn, hắn cũng xứng kén chọn ư?

Hầu gia giữa chốn đông người hủy hôn nhục mạ ta, kế mẫu cay nghiệt: Tát hắn, hắn cũng xứng kén chọn ư?

Trấn Quốc hầu trước mặt quyền quý khắp kinh thành, đưa ra chuyện hủy hôn.

Hắn nói ta phẩm hạnh bất chính, không xứng với hắn.

Cả sảnh xôn xao, ta siết chặt khăn lụa, đang không biết phải làm thế nào.

Kế mẫu xưa nay xem ta như cái gai trong mắt, vậy mà lại bưng chén trà thong thả đứng dậy.

Đôi mắt phượng ấy của bà lướt qua ta như cười như không: “Còn ngẩn ra làm gì?”

“Đường đường là đích trưởng nữ của Định Quốc công phủ, cũng đến lượt kẻ khác kén chọn ư?”

“Tát hắn.”

Ta kinh ngạc ngẩng đầu.

01

Tiệc thọ trong Phượng Nghi cung, thềm dát vàng ngọc, áo thơm tóc ngọc lộng lẫy.

Ta tên An Du, là đích trưởng nữ của Định Quốc công phủ.

Hôm nay là đại thọ bốn mươi của Hoàng hậu nương nương, quyền quý khắp kinh thành đều tụ họp nơi đây.

Ta ngồi ngay ngắn giữa tiệc, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, cố khiến mình trông trầm ổn đoan trang.

Bởi vị hôn phu của ta, Trấn Quốc hầu Tiêu Triệt, đang ngồi đối diện ta.

Ánh mắt hắn quét tới, mang theo sự dò xét và lạnh nhạt không hề che giấu.

Ta cụp mắt xuống, siết chặt chiếc khăn lụa trong tay.

Ba tháng nữa, ta sẽ gả cho hắn làm thê.

Nhưng giữa chúng ta, tương kính như băng.

Rượu qua ba tuần, ca vũ dần nghỉ.

Tiêu Triệt bỗng đứng dậy.

Hắn cầm chén ngọc, hành lễ với Hoàng đế và Hoàng hậu ở thượng tọa.

“Bệ hạ, nương nương, hôm nay thần có một chuyện muốn cầu.”

Giọng hắn trong trẻo, tức khắc thu hút sự chú ý của mọi người.

Hoàng đế mỉm cười gật đầu: “Trấn Quốc hầu cứ nói không sao.”

Ánh mắt Tiêu Triệt như lưỡi kiếm sắc, đâm thẳng về phía ta.

“Thần khẩn cầu bệ hạ và nương nương làm chủ, hủy bỏ hôn ước giữa thần và đích nữ An Du của Định Quốc công phủ.”

Một lời vừa dứt, cả tiệc ồ lên.

Trong đầu ta “ong” một tiếng, trống rỗng.

Mọi ánh mắt, thương hại, châm chọc, hả hê khi người gặp họa, đều dồn cả lên người ta.

Hai má ta nóng rát, hận không thể tìm một khe đất chui xuống.

Sắc mặt phụ thân An Quốc công tái xanh còn kế mẫu Triệu Thù Ngưng ngồi bên cạnh ta vẫn ung dung nhấp trà, như thể đứng ngoài cuộc.

Nụ cười của Hoàng hậu nương nương nhạt đi, giọng nói mang theo một tia không vui: “Vì sao?”

“Mối hôn sự này là Tiên đế ngự ban, há có thể xem như trò đùa.”

Tiêu Triệt lại khom người, nhưng trong giọng nói chẳng có nửa phần cung kính, trái lại tràn đầy chính khí nghiêm nghị.

“Hồi bẩm nương nương, thần và An tiểu thư vốn không có giao tình riêng, vốn không nên vọng nghị.”

“Song, trụ cột quốc gia thì nội trạch cũng cần nghiêm minh.”

“An tiểu thư thân là đích nữ công phủ, nhưng phẩm hạnh bất chính, kiêu căng vô lễ, thực không phải lương phối.”

“Thần không dám vì tư tình của bản thân mà làm nhục môn mi Trấn Quốc hầu phủ.”

Phẩm hạnh bất chính.

Kiêu căng vô lễ.

Tám chữ ấy như tám cái tát vang dội, hung hăng quất lên mặt ta, cũng quất lên mặt Định Quốc công phủ.

Cả người ta run lên, móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay.

Ta chưa từng làm bất cứ chuyện gì vượt khuôn phép, hắn dựa vào đâu mà vu khống ta như vậy!

Phụ thân tức giận vỗ án đứng dậy, đang định quát mắng.

Kế mẫu Triệu Thù Ngưng vẫn luôn im lặng lại khẽ đặt chén trà trong tay xuống.

Chén trà bạch ngọc chạm vào bàn gỗ tử đàn, phát ra một tiếng vang lanh lảnh.

m thanh không lớn, nhưng lại khiến ánh mắt của tất cả mọi người đều tụ về phía bà.

Triệu Thù Ngưng là mỹ nhân nổi danh trong kinh thành, cũng là người nổi danh cay nghiệt.

Từ khi mẫu thân ta qua đời, bà gả vào công phủ tám năm, đối với ta không đánh thì mắng, xem ta như cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt.

Lúc này, bà chậm rãi đứng dậy, một bộ cung trang màu tím sẫm tôn làn da trắng như tuyết, mắt phượng hàm uy.

Bà không nhìn Tiêu Triệt đang nổi giận, cũng không nhìn phụ thân đang khó xử.

Ánh mắt bà rơi lên người ta.

Trong đôi mắt phượng xinh đẹp ấy không có vẻ chán ghét thường ngày, ngược lại mang theo một tia thích thú như cười như không.

Môi đỏ của bà khẽ mở, giọng không lớn, nhưng rõ ràng truyền khắp đại điện.

“Còn ngẩn ra làm gì?”

Ta mờ mịt nhìn bà.

Bà chậm rãi liếc qua Tiêu Triệt mặt đỏ bừng, giọng mang theo chút khinh miệt hững hờ.

“Đường đường là đích trưởng nữ của Định Quốc công phủ, cũng đến lượt kẻ khác kén chọn ư?”

Giọng bà hơi khựng lại, rồi phun ra hai chữ.

“Tát hắn.”

Cả Phượng Nghi cung yên tĩnh như chết.

Ta kinh ngạc ngẩng đầu, gần như không dám tin vào tai mình.

Sắc mặt Tiêu Triệt thoắt cái chuyển từ đỏ sang xanh hắn trừng mắt nhìn Triệu Thù Ngưng: “Ngươi là thứ gì, cũng dám…”

Triệu Thù Ngưng lại không thèm nhìn hắn một cái, chỉ nhìn chằm chằm ta, mắt phượng hơi nheo lại, mang theo áp lực không cho phép cãi lời.

“Lời ta nói, ngươi không nghe thấy sao?”

“Hay là mặt mũi Định Quốc công phủ bị người ta giẫm dưới chân, ngươi thấy rất dễ chịu?”

Cơn giận của phụ thân bị biến cố bất ngờ này cắt ngang, ông cũng ngây người.

Ta nhìn vào đôi mắt ấy của Triệu Thù Ngưng, chẳng hiểu vì sao, cơn giận ngút trời vì bị sỉ nhục trong lòng ta bỗng tìm được một lối thoát.

Đúng vậy.

Ta là đích trưởng nữ của Định Quốc công phủ.

Mẫu thân ta là cháu gái của khai quốc công thần.

Nhà ngoại tổ của ta tay nắm trọng binh, trấn giữ biên cương.

Dựa vào đâu ta phải đứng ở đây, mặc cho một nam nhân vì chút tư tình đáng cười kia mà giẫm đạp tôn nghiêm của ta dưới chân?

Trong ánh mắt kinh hãi của tất cả mọi người, ta đứng dậy.

Ta từng bước từng bước đi đến trước mặt Tiêu Triệt.

Hắn cao hơn ta một cái đầu, từ trên cao nhìn xuống ta, trong mắt đầy khinh miệt và cảnh cáo.

“An Du, nàng dám?”

Ta nhìn hắn, nhớ tới việc hắn vì cái gọi là “hồng nhan tri kỷ” kia mà hết lần này tới lần khác lạnh nhạt và phớt lờ ta.

Nhớ tới sự độc ác của hắn lúc này, vì muốn hủy hôn mà không tiếc hủy hoại danh tiết của ta.

Rồi nhìn về phía xa, nhìn đôi mắt của kế mẫu Triệu Thù Ngưng mang theo một tia tán thưởng và xem trò vui.

Ta giơ tay lên.

Dốc hết sức toàn thân, hung hăng tát tới.

“Bốp!”

Tiếng vang giòn giã vọng khắp Phượng Nghi cung.

02

Thời gian như ngưng lại ngay khoảnh khắc ấy.

Tất cả mọi người đều hít sâu một hơi, khó tin nhìn một màn trước mắt.

Mặt Tiêu Triệt bị đánh lệch sang một bên.

Trên gương mặt tuấn tú trắng trẻo của hắn, một dấu năm ngón tay rõ ràng nhanh chóng hiện lên, đỏ đến chói mắt.

Hắn dường như hoàn toàn bị đánh đến ngây ra, ôm mặt, trong mắt ban đầu là kinh ngạc, sau đó bùng lên lửa giận ngùn ngụt.

“Nàng… nàng dám đánh ta?!”

Hắn lớn đến từng này, luôn được người người vây quanh nâng niu, đã bao giờ chịu nỗi nhục nhã kỳ lạ như vậy.

Ta vẩy vẩy bàn tay bị đánh đến tê dại, khí uất nghẹn trong lòng thế mà tan đi hơn nửa.

Ta đón lấy ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của hắn, học dáng vẻ của kế mẫu, kéo ra một nụ cười lạnh bạc.

“Chẳng phải Trấn Quốc hầu nói ta phẩm hạnh bất chính, kiêu căng vô lễ sao?”

“Nếu ta không làm chút gì đó, chẳng phải uổng công gánh ác danh này rồi ư?”

Giọng ta không lớn, nhưng từng chữ rõ ràng.

“Nàng!” Tiêu Triệt tức đến cả người run rẩy, giơ tay định đánh trả.

“Làm càn!”

Hoàng đế ở thượng tọa cuối cùng cũng trầm mặt, nổi giận quát một tiếng.

Động tác của Tiêu Triệt cứng đờ giữa không trung, lúc này mới nhớ ra đây là nơi nào.

Hắn nghiến răng, căm hận trừng mắt nhìn ta, nhưng không dám động thủ nữa.

Không biết từ lúc nào Triệu Thù Ngưng đã ngồi lại chỗ cũ, lại bưng chén trà kia lên.

Bà khẽ thổi bọt trà, như thể tất cả mọi chuyện vừa rồi chẳng liên quan gì đến mình.

Hoàng hậu nhìn ta thật sâu, lại nhìn Triệu Thù Ngưng, ánh mắt phức tạp.

Bà phất tay, nói với nội thị bên cạnh: “Trấn Quốc hầu thất lễ, đỡ hắn xuống tỉnh rượu đi.”

Như vậy chính là mỗi bên đánh năm mươi gậy, nhẹ nhàng bỏ qua chuyện này.

Điều Hoàng đế muốn là triều đường yên ổn, Định Quốc công phủ và Trấn Quốc hầu phủ, bên nào ông cũng không muốn đắc tội.

Hai nội thị lập tức tiến lên, nửa mời nửa kèm đưa Tiêu Triệt xuống.

Khi đi ngang qua bên cạnh ta, hắn hạ giọng, dùng âm lượng chỉ hai người chúng ta nghe thấy mà nói.

“An Du, nàng cứ chờ đó, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho nàng!”

Ta thậm chí không nâng mí mắt.

Một bữa tiệc thọ, tan trong không vui.

Trên xe ngựa hồi phủ, bầu không khí bị đè nén đến đáng sợ.

Phụ thân ngồi đối diện ta, sắc mặt âm trầm đến mức như có thể nhỏ nước.

Mấy lần ông muốn mở miệng quở trách, nhưng lại vì Triệu Thù Ngưng ở bên cạnh mà cứng rắn nhịn xuống.

Triệu Thù Ngưng thì nhắm mắt dưỡng thần, không nói một lời.

Ta cúi đầu, nhìn vạt váy của mình, trong lòng mờ mịt.

Chuyện hôm nay đương nhiên đã trút được một ngụm ác khí, nhưng tiếp theo thì sao?

Bị hủy hôn trước mặt mọi người, lại công khai tát Hầu gia, thanh danh của ta xem như hoàn toàn hỏng rồi.

Nước bọt trong kinh thành cũng đủ dìm chết ta.

Không biết qua bao lâu, xe ngựa cuối cùng cũng dừng vững.

Phụ thân hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.

Ta đang định xuống xe, Triệu Thù Ngưng lại mở mắt.

“Vội gì.”

Giọng bà nhàn nhạt.

Ta dừng động tác, khó hiểu nhìn bà.

“Chuyện hôm nay, ngươi làm rất tốt.”

Trong giọng bà không nghe ra vui giận.

Lòng ta khẽ động, không nhịn được hỏi: “Mẫu thân… vì sao người giúp con?”

Triệu Thù Ngưng nghe vậy như nghe thấy chuyện cười, khẽ cười khẩy một tiếng.

“Giúp ngươi?”

Đôi mắt phượng ấy quét tới, mang theo sự cay nghiệt quen thuộc.

“Ta không phải giúp ngươi, ta đang giúp Định Quốc công phủ.”

“Kế nữ của Triệu Thù Ngưng ta, cho dù có bị ta đánh chết, cũng không đến lượt một kẻ ngoài tới sỉ nhục.”

Giọng bà lạnh lẽo, nhưng lại khiến ta chẳng hiểu sao cảm thấy có một tia yên ổn.

“Tiêu Triệt dám hủy hôn ở tiệc thọ của Hoàng hậu, tất nhiên đã có chuẩn bị vạn toàn.”

“Hắn leo lên Tam hoàng tử, lại có tân hoan, đương nhiên nóng lòng muốn vứt bỏ gánh nặng là ngươi.”

“Nếu hôm nay ngươi nhịn, tội danh ‘phẩm hạnh bất chính’ kia liền thành sự thật. Từ nay về sau, mặt mũi Định Quốc công phủ sẽ bị hắn giẫm dưới chân.”

“Cái tát ấy của ngươi đánh không phải hắn, mà là mặt của tất cả những kẻ muốn xem trò cười của nhà chúng ta.”

Ta ngơ ngác nghe, chưa từng nghĩ rằng kế mẫu xưa nay chỉ biết đánh mắng ta, lại nhìn thấu chuyện này như vậy.

Bà nhìn ta, ánh mắt sắc bén.

“Nhớ kỹ, An Du. Ngươi là đích trưởng nữ của Định Quốc công phủ, vinh nhục của ngươi cùng hưng suy với cả gia tộc.”

“Từ hôm nay trở đi, thu lại cái dáng vẻ mềm yếu mặc người ta nhào nặn của ngươi đi.”

“Muốn khóc thì lăn về viện của ngươi mà khóc, đóng cửa lại, đừng để người khác nhìn thấy.”

Nói xong, bà đứng dậy, xuống xe ngựa trước một bước, để lại một mình ta trong khoang xe, tâm tư cuồn cuộn.

Ta trở về viện của mình, nha hoàn Xuân Đào đã gấp đến xoay vòng.

“Tiểu thư, người không sao chứ? Bên ngoài đều truyền đến điên rồi!”

Ta lắc đầu, ngồi trước bàn trang điểm, nhìn gương mặt vẫn còn mang một tia non nớt trong gương.

Dáng vẻ mềm yếu ư…

Có lẽ Triệu Thù Ngưng nói đúng.

Đang nghĩ, bên ngoài bỗng truyền đến một trận ồn ào.

Quản gia vội vàng chạy vào, sắc mặt trắng bệch.

“Đại tiểu thư, không xong rồi!”

“Lão phu nhân của Trấn Quốc hầu phủ dẫn người hùng hổ giết tới cửa rồi!”

03

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)