Chương 4 - Lời Hứa Trong Đêm Kỷ Niệm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Qua ngày hôm sau, báo chí đưa tin rầm rộ. Chuyện của chúng tôi làm huyên náo cả thành phố. Ai cũng chửi tôi mưu mô, dùng thủ đoạn câu dẫn một nhân vật thanh phong tễ nguyệt như anh ngã khỏi thần đàn.

Gia phong nhà họ Phó nghiêm ngặt, tuyệt đối không cho phép vết nhơ bám vào gia tộc trăm năm. Thế là ngay hôm sau, Phó Cảnh Thâm mang sính lễ hậu hĩnh đến nhà bái phỏng bố tôi.

Yêu thầm 4 năm đột nhiên thành hiện thực, đương nhiên tôi không từ chối. Tôi âm thầm vui mừng, không nhận ra ánh mắt sắc lẹm lướt qua người mình của anh. Ánh mắt đó mang theo sự dò xét nhàn nhạt, như thể đang áp giải tôi ra pháp trường.

“Sao cô biết tôi ở phòng đó?”

Tôi quả quyết: “Đó là phòng tôi ở, anh đi nhầm rồi.”

Phó Cảnh Thâm chỉ cúi đầu xoa xoa tờ danh sách sính lễ, không nhìn ra cảm xúc. Rất lâu sau, anh gật đầu: “Chúc mừng cô toại nguyện.”

Lúc đó tôi không hiểu ý anh, sau này mới biết chuyện gì đã xảy ra.

Hóa ra đêm đó anh bị một nhân viên khách sạn đưa nhầm vào phòng tôi. Sau đó đến bệnh viện kiểm tra, trong người anh có thành phần thuốc kích thích.

Đêm đó, nhân viên khách sạn là ai sắp xếp? Ai bỏ thuốc vào rượu? Ai đã dặn phóng viên đợi sẵn ngoài cửa? Tất cả mọi mũi dùi đều chĩa về phía tôi.

Toàn bộ người nhà họ Phó đều đinh ninh là tôi làm. Họ khinh bỉ thủ đoạn của tôi, Phó Cảnh Thâm cũng không hề muốn cưới tôi. Nhưng danh tiếng trong sạch trăm năm của nhà họ Phó không thể bị bôi bác như vậy.

Đêm tân hôn, tôi ngồi khô khốc trên chiếc giường màu đỏ thắm, hết lần này đến lần khác giải thích với anh:

“Em thực sự không biết chuyện này.”

“Phóng viên không phải do em sắp xếp.”

Vài câu nói tái nhợt và yếu ớt, tôi nói đi nói lại. Phó Cảnh Thâm cười lạnh, ánh mắt nhìn tôi như nhìn thứ gì đó dơ bẩn. Anh nói anh không tin trên đời có chuyện trùng hợp đến thế, sự đã rồi, bảo tôi đừng nhắc lại nữa.

Tôi đành ngậm miệng, âm thầm nỗ lực trở nên xuất sắc hơn. Có lẽ khi tôi không còn bị người đời nghi ngờ là không xứng với anh nữa, anh mới chịu quay lại nhìn tôi, nghiêm túc nghe tôi nói.

Tôi cắn răng chịu đựng sự lạnh lùng của anh và áp lực từ bên ngoài, thấm thoắt đã một năm. Trong máu là tính cách không chịu thua, tôi vẫn tin kiên định rằng sẽ có ngày anh yêu tôi. Dù không tin tôi, cũng sẽ xóa bỏ tỳ vết với tôi.

Đáng tiếc tất cả chỉ là trăng trong nước.

Lưu Khả Y vừa xuất hiện, ánh trăng của tôi vỡ vụn.

Đi ăn đêm, mở cửa xe, đưa cô ta về nhà.

Từng việc từng việc một, chưa một lần nào anh làm cho tôi.

“Tôi đã nói là đừng lôi người khác vào. Hơn nữa, cô chẳng phải luôn biết đáp án sao? Cho dù tôi thích ai, cũng sẽ không bao giờ thích cô.”

*Cho dù ai, cũng sẽ không phải là em.*

Câu nói ấy như một cú đấm tàn nhẫn giáng thẳng vào tim tôi, đau đến mức ngón tay tôi cuộn lại, cắm vào da thịt. Sáng hôm đó chúng tôi cãi nhau một trận, tôi tức giận dọn ra ngoài. Cứ tưởng sẽ đợi được anh đến tìm, nào ngờ lại đợi đến ngày tụ họp gia đình nhà họ Phó.

Chiến tranh lạnh thì cứ chiến tranh lạnh, tôi không thể thất hứa với nhà chồng. Nhưng khi tôi đến nhà họ Phó, tôi nhìn thấy anh. Cùng người phụ nữ ngồi cạnh anh.

Lưu Khả Y cười rất ngọt ngào, nắm tay mẹ Phó trò chuyện. Nhìn họ thân thiết như mẹ con. Phó Cảnh Thâm ngồi bên cạnh, lẳng lặng lắng nghe họ nói, khóe môi khẽ nhếch.

Cảnh tượng này đâm chói mắt tôi.

“Cô đến rồi à.”

Người nhà họ Phó thấy tôi lập tức tỏ thái độ, bao năm nay họ đều gọi tôi bằng từ “Cô”, ngay cả tên tôi cũng không xứng đáng xuất hiện trong buổi gia yến.

Còn Phó Cảnh Thâm quay đầu thấy tôi, không hề đứng dậy đón. Anh phớt lờ thái độ lạnh nhạt của những người khác đối với tôi, chỉ khẽ gật đầu, vẫn ngồi im cạnh Lưu Khả Y.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)