Chương 6 - Lời Hứa Giữa Những Kẻ Nhạt Nhòa
Tiêu Tùng Vân lại một lần nữa chìm vào im lặng.
Tôi lạnh lùng liếc anh một cái, quay lưng lấy giấy bút viết đơn ly hôn. “Bệnh của An An cần mười mấy vạn, xét thấy người có lỗi là anh, tiền và con đều giao cho tôi.”
Nói xong, tôi đưa tờ giấy cho anh: “Ký đi.”
Bệnh của An An cần tiền. Tôi sẽ không ngu ngốc đến mức ra đi tay trắng, để làm lợi cho con ả đê tiện Cao Lê kia.
Tiêu Tùng Vân nhìn chằm chằm vào tờ giấy, ánh mắt tối sầm, mãi lâu sau mới bật ra một câu: “Anh sẽ không ly hôn.”
Tôi bật cười, cố ý mỉa mai: “Sao thế, tiếc tiền à?”
Với tính cách bảo thủ của anh như mọi khi, nghe những lời này chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, nhưng lần này anh lại hiếm hoi không quát mắng.
Chúng tôi giằng co một lát, Tiêu Tùng Vân vẫn không có động tĩnh gì. Đột nhiên, anh giật lấy chiếc túi của tôi, nhanh nhẹn gom đồ đạc lại, xách lên rồi bước thẳng ra ngoài. Quá trình diễn ra rất chóng vánh. Tôi ngỡ ngàng nhìn theo, thấy anh đã đi xa liền cầm tờ đơn đuổi theo.
Chúng tôi kẻ trước người sau đi đến trạm xá. Suốt dọc đường tôi không ngừng lải nhải: “Ký xong thì mau nộp lên đơn vị đi.” Tiêu Tùng Vân coi như không nghe thấy, bước càng nhanh hơn. Cho đến khi vào phòng bệnh của An An, vì lo cho con nên tôi mới im lặng.
Trong phòng bệnh. An An đang đeo mặt nạ oxy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch nhìn chúng tôi, thều thào gọi: “Bố mẹ…”
Tôi cố nhịn nước mắt, đáp lời: “An An có nghe lời bác sĩ không?”
An An gật đầu: “Bác sĩ bảo con ngoan lắm, bác bảo con khỏi bệnh là được ra sảnh xem tivi. Siêu anh hùng giỏi lắm, nhưng vẫn không giỏi bằng bố.”
Lời nói ngây thơ, trong sáng của An An chứa đựng đầy sự tự hào về Tiêu Tùng Vân. Nhưng An An đâu biết, người bố mà thằng bé sùng bái nhất lại hết lần này đến lần khác bỏ rơi nó.
Những giọt nước mắt tôi vốn cố kìm nén, nay rưng rưng làm ướt đẫm khóe mi.
Tiêu Tùng Vân bước tới ôm lấy An An, tôi muốn kéo anh ra nhưng khi nhìn thấy nụ cười của con, bước chân tôi khựng lại. Thôi vậy… Trẻ con không biết gì cả, đừng để chuyện này ảnh hưởng đến bệnh tình của con.
Nằm viện vài ngày. Tình trạng của An An cuối cùng cũng được kiểm soát. Bác sĩ kê rất nhiều thuốc, dặn dò: “Tạm thời đã kiểm soát được, nhưng tôi khuyên gia đình nên đưa bé lên thủ đô. Trên đó trang thiết bị y tế đầy đủ, nếu bé có xảy ra tình trạng gì cũng có thể kịp thời cứu chữa.”
Tôi và Tiêu Tùng Vân cùng gật đầu.
Chúng tôi chia nhau ra, tôi đang làm thủ tục xuất viện, cầm tờ đơn đi tìm quầy thanh toán. Bỗng nghe thấy giọng điệu ngạo mạn của Cao Lê vang lên từ phía sau: “Ô, đứa con bị bệnh tim của nhà cô vẫn chưa chết cơ à?”
Tôi ngoảnh phắt đầu lại, trừng mắt nhìn ả: “Cô nói cái gì?”
Cao Lê thản nhiên nhìn tôi: “Tôi nói sai à? Bệnh tim không chữa được đâu, có thể mất mạng bất cứ lúc nào đấy.”
Ngọn lửa giận dữ bùng lên tận đỉnh đầu, tôi xông tới, vung tay giáng thẳng một bạt tai vào mặt Cao Lê. Tiếng “bốp” vang dội khắp sảnh. Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía này.
Cao Lê kinh hãi ôm mặt, vừa định nổi đóa ăn vạ thì đột nhiên nhìn ra phía sau tôi, khuôn mặt lại hiện lên vẻ liễu yếu đào tơ quen thuộc: “Tùng Vân, cô ta đánh em…” Vừa nói, cô ta vừa liếc nhìn tôi, trong mắt giấu sự đắc ý.
Tôi khựng lại. Nhận ra Cao Lê đang cố tình khiêu khích, tôi cười mỉa. Ngay sau đó, tôi lại giơ tay lên, “bốp”, “bốp” bồi thêm hai cái tát nữa, âm thanh lớn đến mức cả sảnh bệnh viện yên tĩnh lại trong giây lát.
Lúc tôi chuẩn bị giáng cái tát thứ ba thì tay tôi bị kéo lại và hất sang một bên. Tôi bị hất ngã nhào xuống đất, ngửa đầu lên nhìn Tiêu Tùng Vân đang chắn trước mặt Cao Lê, lớn tiếng quát tôi: “Tống Lan Như, em điên rồi phải không!”
Chương 9
Mặt đất rất lạnh. Tháng Chín tiết trời sang thu, nhưng tôi cảm thấy toàn thân lạnh toát. Tiêu Tùng Vân thậm chí chẳng buồn hỏi một câu, đã trực tiếp định tội cho tôi.
Tôi cười giễu, chống tay đứng dậy. Tôi lạnh lùng nhìn Cao Lê đang làm bộ làm tịch rơi nước mắt, gằn từng chữ: “Cô ta đáng bị đánh!”
Tiêu Tùng Vân thấy tôi ngoan cố không chịu nhận sai, càng thêm tức giận: “Em đánh người mà còn lý lẽ à? Xin lỗi đồng chí Cao ngay!”
Những người xung quanh cũng xúm lại, thi nhau hùa vào lên án:
“Có thế nào cũng không được đánh người chứ, nhìn xem đánh người ta in cả dấu tay lên mặt rồi kìa.”
“Đúng là đồ đàn bà chanh chua…”
Tôi lại cười nhạt, chỉ thẳng vào mặt Cao Lê mà nói lớn: Tại sao tôi không được đánh cô ta? Tôi còn hận không thể xé xác cô ta ra kìa! Con tôi vì cô ta cướp mất thuốc, bỏ lỡ thời gian điều trị nên mới mắc bệnh tim! Cô ta được lợi còn ra vẻ, trù ẻo con tôi chết. Nếu là các người, các người có đánh cô ta không?”
Dư luận lập tức đảo chiều, ánh mắt chỉ trích của mọi người dồn sang Cao Lê.
Lông mày Tiêu Tùng Vân càng nhíu chặt hơn, anh quay sang hỏi Cao Lê: “Em đã nói gì?”
Sắc mặt Cao Lê trắng bệch, nước mắt tuôn rơi lã chã. “Tùng Vân, anh biết đấy, em biết ơn còn không kịp, làm sao có chuyện đi trù ẻo con trẻ chứ? Em đến để xin lỗi và cảm ơn, nhưng cô ấy chẳng nói chẳng rằng lao vào đánh em…”