Chương 9 - Lời Hứa Giữa Mùa Tuyết

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khi ta đến trước tẩm điện của vương gia, Lý mụ mụ đã cung kính chờ sẵn, dường như sớm đã được dặn dò.

Bà đưa cho ta một chiếc áo choàng, khẽ nói:

“Vương gia đang đợi cô nương bên trong.”

Đợi ta?

Tim ta thắt lại, choàng áo vào, chậm rãi bước vào trong.

Vương gia đang ngồi sau thư án phê duyệt tấu chương. Nghe tiếng động, chàng ngẩng đầu nhìn ta, khóe môi hiện lên một nụ cười nhạt:

“Chiếc áo này ngươi mặc rất đẹp.”

“Quả nhiên bản vương có mắt nhìn.”

Ta vội cúi người hành lễ, tạ ơn vương gia.

Chàng chậm rãi bước đến trước mặt ta, đưa ra một tờ thánh chỉ:

“Ngươi xem cái này đi.”

Ta hoảng sợ lùi lại một bước.

Chàng lại cố chấp nắm lấy tay ta, khẽ thở dài:

“Đây là của hoàng huynh ban cho ta, Tạ Chương cũng đã xin người ban hôn.”

“Từng nét từng chữ đều chan chứa tình ý, bản vương thật sự không tìm được lý do từ chối.”

“Tô Diệp, ngươi nói xem, bản vương nên làm gì đây?”

Vừa nói, chàng vừa từng bước áp sát, tay siết lấy vai ta, giọng nói có chút trêu chọc:

“Hay là ngươi cầu xin bản vương?”

“Cầu thế nào?”

Khóe môi chàng nhếch lên đầy tà khí:

“Giống như những nữ nhân kia, nhào vào lòng bản vương, quyến rũ bản vương.”

“Tô Diệp.”

“Trái tim bản vương mềm yếu đến mức nào, phải xem bản lĩnh của ngươi đấy.”

Nói rồi, chàng đưa tay kéo mạnh chiếc áo choàng trên người ta.

Áo rơi xuống, tay chàng đã vươn tới cổ áo ta.

Ta liên tục lùi lại, thấp giọng nói:

“Vương gia, người từng hứa với vương phi, cả đời này sẽ không động vào thiếp.”

Gương mặt chàng sa sầm, giọng nói lạnh lẽo, mang theo run rẩy và bất cam:

“Bây giờ bản vương hối hận, không được sao?”

“Vừa nhìn thấy ngươi và hắn tình tứ như thế, bản vương hối đến gan ruột cũng xanh rồi.

Vừa rồi ngồi một mình trong thư phòng, chợt nghĩ đến việc sau này ngươi sẽ là vợ người ta, sớm tối kề cận, con cái ríu rít bên mình…

Lòng bản vương như bị dao cắt vậy.”

“Ba năm trước! Ba năm trước ngươi đã nên là người của bản vương rồi!”

Ta nhìn chàng không biểu cảm, lại thốt ra một câu chẳng liên quan:

“Vừa rồi thiếp đến dâng bùa bình an cho vương phi, nghe nói nàng sắp tự mình mang canh đến cho vương gia.”

“Vương gia không nên phụ lòng nàng ấy, đúng không?”

“Cũng như ba năm trước vậy.”

Vương gia siết chặt nắm tay, rất lâu sau, mới tức giận bật cười:

“Tốt lắm.”

“Ngươi giỏi lắm.”

23.

Hôm sau, thánh chỉ ban hôn của hoàng thượng truyền khắp phủ vương gia.

Hoàng thượng đặc biệt chuẩn tấu cho ta ở lại phủ cho đến ngày xuất giá,

lại còn ban cho ta tước hiệu quận chúa.

Như vậy, thân phận của ta bao năm qua trong phủ cũng đã được hợp lý hóa.

Tựa như mọi người đều quên mất, ta từng là nữ nhân của vương gia.

Tạ Chương làm thống lĩnh, quyền thế nghiêng triều, người muốn lấy lòng chàng nhiều không đếm xuể.

Chỉ sau một đêm, viện Mai Tuyết của ta đầy ắp lễ vật.

Lễ hỏi từ Tạ Chương cũng đến đúng hạn.

A Hoành vui mừng khôn xiết, kiểm lại đồ hết lần này đến lần khác, mắt đỏ hoe, cuối cùng nghẹn ngào hỏi ta:

“Cô nương, đời này có thể khoác áo cưới một lần nữa, thật là tốt quá rồi.”

Đúng là khiến người xúc động.

Nhưng ta hiểu rất rõ.

Đối với ta, đây đã là vận may rất lớn.

Ba năm bị lạnh nhạt ấy đủ để ta nhận ra, bản thân không thích hợp làm nữ nhân của phủ vương gia.

Vương phi và vương gia thanh mai trúc mã, cuối cùng chàng vẫn động lòng với người khác.

Thẩm Như Âm mang thai con chàng, nhưng chàng chẳng tỏ vẻ gì vui mừng.

Còn những nữ nhân khác, họ có số phận riêng, chẳng liên quan gì đến ta.

Ta chỉ biết, nếu ta cũng giống như họ, ra sức lấy lòng chàng, cúi đầu nhún nhường, thì có lẽ chàng sẽ chẳng hề để tâm đến ta.

24.

Ngày xuất giá, vương gia đích thân đến tiễn.

Chàng nhìn ta trong bộ hồng y, ánh mắt khẽ động, nhẹ giọng nói:

“Đi đi.”

Hãy rời xa ta.

Đừng quay lại nữa.

Ta hành lễ tiễn biệt. Chàng đỡ ta dậy, tay hơi siết lại, nhưng cuối cùng cũng buông ra thật chậm.

Khi xoay người, ta mơ hồ nghe thấy chàng trò chuyện với Lý mụ mụ:

“Bộ giá y này đẹp thật, vương gia chọn khéo quá.”

Vương gia khẽ cười một tiếng, giọng nhàn nhạt:

“Đẹp à?”

“Ừm. Chỉ tiếc là… làm tân nương của người khác rồi.”

Ta bỗng nhớ lại câu nói cuối cùng vương gia từng nói với ta, trước khi vương phi đến hôm đó:

“Nếu có thể quay lại ba năm trước, bản vương tuyệt đối sẽ không đồng ý yêu cầu của vương phi.”

25.

Năm thứ hai sau khi lấy Tạ Chương, chàng dẫn ta du ngoạn phương Nam.

Trên đường về, ta phát hiện mình đã mang thai.

Cùng lúc đó, trong phủ vương gia cũng truyền ra tin vui.

Đứa con thứ ba của vương gia chào đời.

Thẩm Như Âm vào mùa đông năm ngoái hạ sinh một nam hài, nhưng thân thể nàng vẫn chưa hồi phục.

Vương gia không đến thăm nàng, ngay cả đại trưởng tử cũng bị lạnh nhạt theo.

Được sủng ái nhất lại là tam quận chúa mới sinh.

Nghe nói nàng xinh đẹp như hoa, dung mạo giống hệt mẫu thân.

Ta chưa từng gặp mẫu thân của tam quận chúa.

Nghe đồn nàng là một nữ tử dân gian, sau khi vào phủ liền được độc sủng, phong thái rực rỡ.

Nhiều năm sau, ta mới gặp được vị trắc phi được yêu chiều ấy.

Giữa đôi mi và ánh mắt nàng, ẩn hiện một nét quen thuộc đến kỳ lạ.

Nhưng giống ai, ta lại chẳng thể nói rõ.

Khi ta mang thai được năm tháng, nhà mẹ đẻ của vương phi Tiêu thị gặp đại biến.

Nàng sợ liên lụy đến vương gia, chủ động chuyển đến ở trong viện nhỏ, chẳng bao lâu liền lâm bệnh qua đời.

Vương gia không giấu được bi thương, từ chối lời khuyên của hoàng thượng muốn nạp chính phi mới.

Không ai biết rõ.

Nỗi đau ấy của chàng là thật hay giả.

Các đại thần chỉ tiếc nuối — trong thời gian ngắn, không thể dùng nữ nhi trong nhà để cầu thân với vương gia.

Từ đó về sau, suốt nhiều năm, phủ vương gia không nạp thêm bất kỳ nữ nhân nào nữa.

Vương gia, rốt cuộc vẫn là — một thân một mình, cô đơn chiếc bóng.

HẾT

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)