Chương 4 - Lời Hứa Giữa Hai Thế Giới
Ta biết phụ thân định làm gì. Lần đó Tiêu Giác xin cưới ta là nhờ Bệ hạ ban hôn. Nay hòa ly, cũng phải đi đúng quy củ. Hắn muốn làm giả, ta cứ bắt phải làm thật.
Ngày hôm sau, phụ thân mang giấy hòa ly vào cung. Còn ta thì dâng thiếp xin yết kiến Hoàng hậu.
Khi Hoàng hậu gặp ta, ta quỳ giữa điện, rất lâu không chịu đứng lên. Bà thở dài: “Chiêu Vân, con gầy đi rồi.”
Hốc mắt ta cay xè. Kiếp trước, sau khi Giang Minh Nguyệt chết, Hoàng hậu cũng từng triệu ta vào cung. Lúc đó bà hỏi ta, có hối hận không. Ta nói không hối hận. Nhưng những năm tháng sau này trôi qua ta mới hiểu, không hối hận là giả. Ta chỉ là không còn đường lùi mà thôi.
Kiếp này, ta cúi gập người dập đầu: “Nương nương, thần nữ xin một ân điển.”
Hoàng hậu nhìn ta: “Con nói đi.”
“Thần nữ đã hòa ly với Tiêu Giác, đứa trẻ trong bụng, thần nữ nguyện tự mình nuôi dưỡng. Nếu sau này Trấn Bắc Vương phủ đến cướp, xin nương nương bảo hộ thần nữ một lần.”
Hoàng hậu trầm mặc rất lâu. Bà bước xuống khỏi phượng tọa, đích thân đỡ ta dậy: “Chiêu Vân, con thật sự nghĩ kỹ rồi sao?”
Ta nhìn thẳng vào mắt bà: “Đã nghĩ kỹ rồi ạ.”
Hoàng hậu vỗ nhẹ lên tay ta: “Vậy bổn cung thành toàn cho con.”
Lúc xuất cung, ta gặp Tiêu Giác trước cổng hoàng thành. Hắn như đã đợi rất lâu. Tuyết rơi đầy trên tóc, trên vai cũng trắng xóa một mảng. Thấy ta, hắn lập tức bước tới: “Chiêu Vân, Bệ hạ sẽ không chuẩn tấu đâu. Chúng ta là được ban hôn, sao có thể nói hòa ly là hòa ly được?”
Ta còn chưa kịp mở miệng, phía sau đã vang lên một giọng nói lạnh nhạt: “Thánh chỉ đã hạ.”
Tiêu Giác đột ngột ngẩng đầu. Cung nhân bưng chiếu chỉ màu vàng sáng bước ra:
“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Trấn Bắc Vương Thế tử Tiêu Giác cùng Tống thị Chiêu Vân, tình đoạn nghĩa tuyệt, chuẩn tấu hòa ly. Cốt nhục trong bụng Tống thị, thuộc quyền nuôi dưỡng của Tống thị, Tiêu thị không được phép cưỡng đoạt.”
Tiêu Giác lảo đảo lùi lại một bước. Hắn nhìn đạo thánh chỉ đó, giống như bị ai đâm thẳng một dao vào ngực. Ta nhận chỉ tạ ơn.
Lúc ta đứng dậy, hắn đột nhiên cản ta lại: “Chiêu Vân, nàng không thể tuyệt tình như vậy.”
Ta nhìn hắn: “Tuyệt tình sao? Tiêu Giác, thế này đã thấm vào đâu.”
8
Tiêu Giác không chịu chấp nhận. Hắn ngày ngày đến trước cửa Tống gia đợi ta. Có lúc mang theo món bánh ngọt ta từng thích ăn. Có lúc lại mang theo cành hồng mai mới bẻ. Hồng Tụ mỗi lần nhìn thấy đều tức đến muốn mắng người: “Chủ tử, hắn làm bộ làm tịch cho ai xem vậy?”
Ta đang luyện chữ, nghe vậy ngòi bút cũng không dừng: “Làm cho chính hắn xem.”
Tiêu Giác là người như thế. Sau khi làm sai, hắn sẽ bày ra bộ dạng thâm tình hối hận. Cứ như thể hắn đau khổ rồi, thì người khác bắt buộc phải tha thứ cho hắn.
Đến ngày thứ ba, hắn cuối cùng không đợi nổi nữa, xông thẳng vào Tống gia. Phụ thân sai người cản hắn lại. Hắn đỏ hoe mắt gọi tên ta: “Chiêu Vân, ta chỉ gặp nàng một lần. Nếu nàng không gặp, ta sẽ quỳ chết ở đây.”
Khi ta nghe được tin tức, ta vừa uống xong thuốc an thai. Vị đắng chát nghét đọng nơi cuống lưỡi mãi không tan. Ta đặt bát thuốc xuống: “Cho hắn vào.”
Lúc Tiêu Giác bước vào, cả người tiều tụy thấy rõ. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, hắn như gầy sọp đi một vòng. Thấy ta, hốc mắt hắn lập tức đỏ lên: “Chiêu Vân, ta đã đưa Giang Minh Nguyệt ra khỏi phủ rồi.”
Ta nhướng mắt nhìn hắn: “Đưa đi đâu?”
Tiêu Giác khựng lại: “Biệt viện phía Tây thành.”
Ta bật cười: “Tiêu Giác, chàng xem, chàng vẫn không nỡ.”
Hắn vội vàng giải thích: “Muội ấy hiện giờ không có nơi nương tựa, ta chỉ tạm thời thu xếp chỗ ở. Đợi ít ngày nữa, ta sẽ tìm chỗ khác cho muội ấy.”
Ta không nói gì. Tiêu Giác bước tới vài bước, giọng hạ thấp: “Chiêu Vân, chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không? Đứa bé không thể không có cha.”
Ta nhìn hắn, chợt nhớ lại kiếp trước. Đứa bé đó cũng từng có cha. Nhưng nó không thể sống sót. Còn cha của nó, lúc ấy đang trên đường đến Thanh Châu hái hoa mai cho một nữ nhân khác.
Cổ họng ta nghẹn lại. Rất nhanh ta đè nén xuống: “Tiêu Giác, nếu chàng thực sự muốn tốt cho đứa trẻ, thì tránh xa ta ra một chút. Ta nhìn thấy chàng một lần, liền thấy ghê tởm một lần.”
Sắc mặt Tiêu Giác trắng bệch. Hắn mấp máy môi, dường như vẫn muốn nói gì đó. Đúng lúc này, gia nhân bên ngoài báo vào: “Đại tiểu thư, Giang cô nương tới.”
Nụ cười trên môi ta sâu hơn: “Cho vào.”
Giang Minh Nguyệt bước vào, khoác trên người một chiếc áo lông cáo trắng như tuyết. Chiếc áo đó ta nhận ra. Là tấm da cáo trắng do chính tay Tiêu Giác săn được trong chuyến đi săn mùa đông năm ngoái. Hắn nói bộ lông này thuần khiết, rất hợp với ta. Sau đó ta vẫn luôn tiếc không nỡ mặc. Hóa ra hắn tiện tay liền có thể đem tặng người khác.
Giang Minh Nguyệt cũng chú ý tới ánh mắt của ta. Nàng ta đưa tay khép lại vạt áo, khẽ nói: “Sư huynh sợ ta nhiễm lạnh, cứ một mực bắt ta mặc.”
Tiêu Giác cau mày: “Minh Nguyệt.”