Chương 12 - Lời Hứa Giữa Hai Thế Giới
Ta không đáp lời. Chỉ nâng tay ôm vòng qua cổ ngài.
Nến đỏ khẽ lay bóng. Rèm trướng rủ rập rờn. Mưa xuân bên ngoài tí tách rơi cả một đêm. Đến lúc trời sáng, mưa tạnh. Khi ta tỉnh dậy, Tạ Trường Lăng vẫn ở bên cạnh. Ngài không ngủ say. Thấy ta mở mắt, ngài cúi xuống hôn lên thái dương ta: “Tỉnh rồi à?”
Giọng ta hơi khàn: “Minh Thù đâu?”
Ngài cười: “Sáng sớm đã bị nhạc mẫu bế đi rồi, bà bảo hôm nay không cho phép con bé đến quấy rầy nàng.”
Mặt ta đỏ bừng lên. Ngài lại xích lại gần thêm, giọng trầm xuống: “Chiêu Vân. Sau này, ngày nào ta cũng gọi nàng như thế này được không?”
Ta nhìn ngài: “Không được.”
Tạ Trường Lăng sững lại.
Ta nín cười: “Ban ngày thì không được.”
Ngài ngớ người trong tích tắc, sau đó bật cười trầm thấp. Lồng ngực rung lên, kéo theo trái tim ta cũng nóng bừng theo nhịp đập.
…
Rất nhiều năm sau. Minh Thù đã lớn. Con bé không giống ta, cũng chẳng giống Tiêu Giác. Con bé xán lạn, quang minh lỗi lạc, và tài năng tỏa sáng.
Năm mười hai tuổi, con bé học kỵ xạ từ Tạ Trường Lăng, giành được ngôi đầu trong kỳ săn bắn mùa xuân Có kẻ xì xào bàn tán: “Con gái nhà họ Tống, suy cho cùng không mang cốt nhục nhà họ Tạ.”
Lời này lọt vào tai Minh Thù. Con bé đập mạnh cây cung xuống bàn ngay tại chỗ: “Ta mang họ Tống. Nương ta đã nói, nữ tử sống trên đời không cần phải dựa dẫm vào họ của bất kỳ kẻ nào để sống.” Sắc mặt kẻ kia vô cùng khó coi.
Tạ Trường Lăng nghe kể lại, chỉ hỏi con bé: “Đánh tay có đau không?”
Minh Thù lắc đầu.
Tạ Trường Lăng liền dặn: “Lần sau dùng roi đi, cho đỡ tốn sức.”
Ta nghe xong dở khóc dở cười. Mẫu thân lại cười nói: “Như vậy rất tốt.”
Phải. Như vậy rất tốt.
Kiếp này, ta không bị vây chết trong sự ăn năn hối hận của Tiêu Giác. Không để Giang Minh Nguyệt dùng cái chết hủy hoại cuộc đời mình. Cũng không để mất đứa con của ta.
Ta đã tự mình bước ra khỏi trận bão tuyết đó. Vượt qua những đêm trường tăm tối, giũ bỏ những hận thù xa xưa, đi đến vùng ánh sáng rực rỡ sắc xuân.
Sau này, Tiêu Giác tử trận nơi biên quan. Trước lúc lâm chung, hắn sai người gửi về một phong thư. Trong thư chỉ vỏn vẹn vài dòng:
“Chiêu Vân, nếu có kiếp sau, nguyện không bao giờ gặp lại.
Không phải không yêu.
Mà là không xứng.”
Đọc xong, ta ném thẳng bức thư vào chậu than. Tờ giấy cuộn lại, cháy tan thành tro bụi. Tạ Trường Lăng đứng sau lưng ta, không hề hỏi một lời. Ngài chỉ đưa tay ra, nắm chặt lấy tay ta. Ta cũng siết lấy tay ngài.
Ngoài sân, Minh Thù đang dạy tiểu muội họ thả diều. Gió rất to. Nhưng con diều lại bay rất cao.
Ta bỗng nhớ đến tuổi xế chiều của kiếp trước. Ta và Tiêu Giác phân phó gia nhân, tuyệt đối không được hợp táng. Lúc đó ta từng cho rằng, cả cuộc đời ta chỉ còn lại một màu xám xịt bi ai tột độ. Nhưng thì ra, chỉ cần vận mệnh bằng lòng quay đầu lại, ta cũng có thể tự tay viết lại kết cục của mình.
Giang Minh Nguyệt tự gánh lấy quả đắng. Tiêu Giác ôm hận cả đời.
Còn ta, Tống Chiêu Vân.
Không làm oán ngẫu của kẻ nào, không hạ mình thành toàn cho bất kỳ ai.
Ta có nữ nhi cùng ngắm nhìn vạn sự thế gian.
Cũng có được lang quân kề vai sát cánh.
Quãng đời còn lại, cho dù mưa sa bão táp có kéo tới,
ta cũng chẳng sợ nữa rồi.
Hết.