Chương 5 - Lời Hứa Của Kẻ Bội Tín
Từ sau chuyện ấy, trong cung bắt đầu có lời đồn rằng Tạ Quần tâm niệm ta, không cầu được, đành tìm một người thế thân.
Ngay cả Hoàng hậu nương nương cũng đùa hỏi ta việc này, hỏi ta có muốn được ban hôn không.
Ta kinh hãi, quỳ gối liên tục cầu xin.
“Thưa nương nương, người thực lòng yêu thương, sẽ phân biệt được ai là chính chủ, ai là thế thân. Một kẻ nếu phải dựa vào thế thân để chứng minh lòng si mê, thì chỉ cho thấy người ấy nhu nhược, ngay cả lòng mình cũng chẳng kiểm soát nổi. Một kẻ lòng dạ chập chờn, sao gọi là tình thâm? Chỉ là muốn người khác nghĩ y thâm tình mà thôi.”
Chân tình thực sự, là biết rõ nàng chính là nàng, mãi mãi chỉ có một nàng.
Nàng là duy nhất, không ai có thể giống, cũng chẳng ai có thể thay thế.
Nàng không phải một hình mẫu cố định. Nàng sẽ thay đổi theo thời gian, có thể không còn giống như xưa, nhưng nàng vẫn là nàng.
Hoàng hậu nương nương nghe xong như có điều suy nghĩ, hồi lâu khẽ thở dài một tiếng, rồi thăng chức cho ta – từ Điển ngôn thăng làm Tư ngôn.
Khoảnh khắc ấy, ta thật sự vui mừng.
Ta vui vì trong hậu cung này, có một người như Hoàng hậu nương nương, khiến ta thấy cuộc sống vẫn còn hy vọng.
Ta không dám tưởng tượng nếu là một vị Hoàng hậu khác, có lẽ đã thật sự ban hôn cho ta với Tạ Quần – đó mới là tai họa thực sự.
Nay Tạ Duẫn lại nói Tạ Quần vô tội?
Thật là nực cười.
Ta thản nhiên nói:
“Tạ đại nhân, khuyên ngài đừng xen chuyện người khác, chi bằng về phủ mà trông nom phu nhân của mình đi, phu nhân của ngài sắp chạy mất rồi…”
Tạ Duẫn đi khỏi trong bộ dạng chật vật.
Còn ta, cười chẳng khác gì tiểu nhân đắc chí.
Sau khi hồi cung, khoé môi vẫn khó nén nụ cười.
Hoàng hậu liếc nhìn ta một cái, chống trán than:
“Tiểu nhân đắc chí.”
Ta vội vàng thu lại nét cười, xoa nóng đôi tay, nhẹ nhàng đỡ đầu Hoàng hậu dựa lên lưng ghế, dịu dàng xoa bóp trán cho người.
Đôi mày đẹp của người dần dần giãn ra, mỏi mệt giữa trán cũng theo ngón tay ta mà tiêu tan ít nhiều.
Người nhẹ thở dài:
“Lục Tuyết à… đầu ta đau quá…”
Ta nhẹ giọng:
“Nương nương, một ngày nào đó, thần nhất định sẽ đi khắp bốn bể, tìm về thứ thuốc tốt nhất để chữa khỏi chứng đau đầu cho người. Thần thề.”
Khoé môi Hoàng hậu khẽ nhếch, nhẹ nhàng gật đầu.
“Nếu mà Dung Hoa còn ở đây thì hay rồi…”
07
Hoàng hậu xuất thân thế gia, nhưng chỉ sinh được một nữ – Dung Hoa công chúa.
Công chúa năm mười ba tuổi đã theo Thái hậu đi chùa lễ Phật, đến nay đã năm năm.
Hoàng hậu cũng đã năm năm chưa từng gặp mặt cốt nhục của mình.
Người nhớ con.
Còn ta, chưa từng gặp Dung Hoa công chúa, nhưng từng nghe cung nhân nói nàng là một nữ tử cực kỳ thông tuệ.
Khi mới mười tuổi, nàng đã từng nói:
“Cũng là con của phụ hoàng, vì sao ta không thể phong vương?”
Thái hậu cho rằng nàng quá to gan, liền giữ lại bên người dạy dỗ.
Về sau Thái hậu sùng tín Phật giáo, liền mang nàng theo đến chùa.
Hoàng hậu từng đi thăm, nhưng bị cản lại ngoài cửa.
Ai ai cũng biết, cuộc sống của công chúa nơi chùa chiền không dễ chịu gì.
Hoàng hậu ngày đêm thương nhớ, mất ngủ liên miên, chứng đau đầu càng thêm trầm trọng.
Mà lá thư khiến Hoàng hậu nổi giận trước đó, là do Lương Vương gửi đến.
Hắn chọn cho Dung Hoa công chúa một phò mã rất tốt, là người trong phe cánh Lương Vương, rồi thỉnh cầu Hoàng hậu chấp thuận. Hắn tưởng làm vậy là để kéo gần quan hệ, muốn cùng Hoàng hậu giảng hoà.
Nhưng ta biết, Hoàng hậu tuyệt đối không thể gả công chúa cho bất kỳ ai thuộc phe Thái tử hay phe Lương Vương.
Thái tử là trưởng tử, do cung nữ sinh ra, cung nữ đó đã mất, sử sách cũng chẳng ghi danh.
Lương Vương là con của Quý phi – sủng phi của Hoàng thượng. Hoàng thượng từ lâu đã muốn phế Thái tử để lập Lương Vương làm Đông cung.
Nhưng đám đại thần lại khăng khăng giữ lễ giáo: hoặc lập đích, hoặc lập trưởng.
Mà Hoàng hậu chỉ có duy nhất một người con – chính là công chúa Dung Hoa.
Nếu Lương Vương muốn được lập làm Thái tử, có ba con đường:
Thứ nhất, ghi tên vào danh nghĩa của Hoàng hậu, trở thành con của Hoàng hậu. Nhưng mẹ hắn – Quý phi Tiêu thị không đồng ý.
Thứ hai, nâng Quý phi lên làm Hoàng hậu.
Thứ ba, giết chết Thái tử.
Nhưng sát hại Thái tử là việc quá mạo hiểm – bao đôi mắt trong triều đều dõi theo.
Vậy nên, con đường dễ nhất là – giết Hoàng hậu.
Những năm qua mũi tên trong tối ngoài sáng nhằm vào Hoàng hậu nhiều không đếm xuể. Nhưng người đều bình thản hóa giải, thêm vào đó thế lực bên nhà mẹ đẻ của người cũng đủ lớn, khiến Quý phi Tiêu thị và Lương Vương dần nhận ra rằng chỉ dựa vào bọn họ thì không thể lay chuyển Hoàng hậu.
Vì thế hiện giờ mới muốn đưa ra nhành ô liu – tìm cách đưa công chúa Dung Hoa hồi kinh bằng danh nghĩa gả chồng, từ đó làm dịu mối quan hệ với Hoàng hậu.