Chương 4 - Lời Hứa Chưa Thành

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

15

Bình luận vẫn còn bị trễ.

Vẫn đang phát nội dung của ba năm trước.

【Người đàn ông này rất giỏi giả đáng thương.】

【Mỗi lần chọc vợ giận là tự làm mình bị thương hoặc giả bệnh.】

【Đáng tiếc nữ chính quá chậm hiểu, hoàn toàn không phát hiện tâm cơ của nam chính, vừa mềm lòng là làm hòa ngay.】

Trong phòng bệnh, những người khác đều đã ra ngoài.

Tôi bôi thuốc lên đầu gối bị trầy của Trương Trầm, cảm thán: “Trước đây anh đúng là thường xuyên giả đáng thương…”

Mắt Trương Trầm lập tức sáng lên: “Hóa ra em đều biết hết!!”

Anh còn vô cùng đắc ý: “Tôi biết mà, thật ra vợ cái gì cũng biết, chỉ là không nói ra thôi, để chừa đường lui cho tôi, vợ thương tôi nhất.”

Tôi chột dạ không đáp lời: “…”

“Vậy những năm qua sự cố gắng của tôi, chắc chắn em cũng đều nhìn thấy đúng không?” Anh phấn khích nói: “Cho nên ở lễ trao giải Doanh nhân xuất sắc của năm, tôi đặc biệt đeo chiếc cà vạt Hermès em tặng; buổi ra mắt sản phẩm mới năm ngoái, tôi mặc chiếc sơ mi đen Dior em tặng, bộ ảnh đó đẹp trai đến mức nổi khắp mạng, chắc chắn em đều thấy hết rồi!”

Tôi: “… Không có.”

Công ty nhỏ một người phải làm bằng mười người.

Tôi bận đến mức muốn treo cổ còn không có thời gian.

Lấy đâu ra tâm trạng quan tâm ảnh anh có nổi hay không?

“Đừng giả vờ nữa, vợ à! Tôi biết, tôi đều biết hết, ba năm nay em vẫn luôn âm thầm quan sát từng hành động của tôi.” Người đàn ông kích động nắm lấy tay tôi: “Nếu không thì sao ba năm rồi em vẫn chưa tái hôn? Bên cạnh đến một đối tượng mập mờ cũng không có?”

Anh đúng là người đàn ông giỏi tự công lược bản thân nhất mà tôi từng gặp trên đời:

“Em đang cho tôi cơ hội, muốn xem biểu hiện của tôi rồi mới cân nhắc có tái hợp hay không, em vẫn luôn đợi tôi, đúng không?”

Tôi rất muốn nói: đúng cái đầu anh ấy!

Tôi vẫn chưa tái hôn là vì một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng!

Tôi không yêu đương là vì cấp bậc của tôi bây giờ quá cao, cần thời gian ghép đôi lâu hơn! Đàn ông không bằng tôi thì tôi chướng mắt!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại.

Dù sao anh vẫn là bên đối tác của tôi.

Tám mươi triệu vẫn chưa thanh toán.

Nhân viên công ty trên có người già dưới có trẻ nhỏ đều đang chờ lương để sống.

Tôi chỉ có thể cắn răng trái lương tâm nói một câu: “Anh biết là được rồi!!”

Người đàn ông cảm động đến sắp không chịu nổi, cứ cầm tay tôi lau nước mắt cho mình: “Vậy tại sao tôi đã trở thành người giàu nhất rồi mà em vẫn không chịu nghe điện thoại của tôi, nhắn WeChat cũng không trả lời?”

Tôi: ?

Anh gọi điện nhắn tin cho tôi sao?

À.

Tôi quên mất.

Tôi chặn anh rồi.

Ngay lúc tôi đang đau đầu nghĩ lý do để bịa.

Người đàn ông này lại bắt đầu tự công lược bản thân: “Vợ à, không ngờ tôi thật sự làm được rồi, em ngại ngùng không xuống nước, đang chờ tôi cho em bậc thang đúng không?”

Anh còn vui vẻ nói: “Lần này tôi bị nhiễm kiềm hô hấp cũng thật đúng lúc, quả nhiên vợ vẫn rất quan tâm tôi, vừa nãy còn đau lòng đến khóc…”

Mặt tôi nóng bừng: “Im miệng!!”

16

Trương Trầm với tư cách chồng cũ cũng khá nghĩa khí.

Biết công ty tôi quy mô nhỏ, đơn hàng tám mươi triệu khiến nhà máy bận đến bốc khói mà vẫn không giao hàng kịp.

Anh liền giới thiệu cho tôi đối tác trong ngành giá thấp mà chất lượng tốt.

Trước khi bước vào phòng riêng ăn cơm.

Tôi nhìn thấy bình luận:

【Nam chính lại đang ỷ thế hiếp người rồi!】

【Hợp tác làm ăn với anh ta chẳng khác nào giành thức ăn trong miệng hổ.】

【Bộ dạng cao cao tại thượng, anh ta nói gì thì là vậy.】

【Hợp tác được thì hợp tác, không làm được thì cút cho ông đây!】

【Chỉ cần đưa ra chút ý kiến là bị xem như đối đầu với anh ta.】

【Không tin nữ chính cứ nghe đi, nam chính sắp gào lên bằng giọng Birmingham rồi: “God help those who stand in our way!”】

Kết quả tôi đứng ngoài phòng nghe lén nửa ngày.

Chỉ nghe thấy Trương Trầm đang lo liệu cho tôi:

“Phiền mọi người giúp Tổng giám đốc Bàng chia sẻ bớt.”

“Mọi người vất vả một chút không sao, tuyệt đối đừng để Tổng giám đốc Bàng mệt.”

“Có ý kiến gì cứ nói với tôi, nếu có chỗ nào lỗ, tôi sẽ bù từ nơi khác cho mọi người.”

“Tất cả cười lên cho tôi! Từng người mặt mày hung dữ như vậy, lát nữa đừng dọa Tổng giám đốc Bàng của chúng ta.”

“Nhìn cho kỹ, phải cười như tôi thế này này.”

“Đừng khóc chứ, cái gì mà nói dáng vẻ tôi cười rất đáng sợ?”

Đợi đến khi tôi bước vào.

Tất cả đối tác hợp tác đều bừng tỉnh hiểu ra: “À! Hóa ra là Quan Trung Vương đến rồi!”

Tôi: “!!”

17

Lúc trẻ không biết yêu người trưởng thành có bao nhiêu thơm.

Có sự sắp xếp và tài nguyên của Trương Trầm.

Hiệu suất công việc của tôi tăng gấp đôi mà hiệu quả lại gấp bội.

Lợi nhuận trực tiếp tăng gấp ba lần.

Không giống những người tuổi trẻ bỗng giàu nhưng không giữ nổi tiền rồi bị phản phệ.

Kiểu ông chủ xuất thân bình dân như tôi, rất hiểu kiếm tiền khó khăn thế nào.

Tiền không nên phô trương, giấu thì càng dày, lộ ra thì dễ tán.

Tôi giống như chuột tích trữ, gom hết tiền lại cất kỹ.

Sau đó ngoan ngoãn dùng Meituan.

Chăm chỉ săn giảm giá mua Luckin Coffee.

Hôm đó.

Một người bạn chung của tôi và Trương Trầm tổ chức sinh nhật.

Đặt một phòng lớn ở hội sở tư nhân.

Khung cảnh quen thuộc lại kích hoạt bình luận của ba năm trước:

【Tên oan đại đầu nam chính lại sắp làm vua thanh toán rồi.】

【Cả hội trường tiêu bao nhiêu anh ta trả hết, địa vị đại ca đều là mua bằng tiền.】

【Một đêm tiêu hai trăm nghìn, người vợ keo kiệt mua Luckin Coffee tiết kiệm được 2 tệ nghe xong chắc trời sập mất.】

Kết quả tôi quan sát cả đêm.

Trương Trầm không uống rượu, cũng không thanh toán.

Từ đầu đến cuối chỉ ngồi đó ăn trái cây nhập khẩu.

Còn nhét vào túi tôi một nắm vải thiều vua: “Năm mươi nghìn một quả, không lấy thì phí!”

Người bạn cạn lời: “Anh Trầm, vị trí người giàu nhất của anh là do tiết kiệm mà có sao?”

Trên đường về tôi không nhịn được hỏi anh: “Anh không sợ người khác cười anh bây giờ sống quá thảm sao?”

Trương Trầm còn tự hào: “Kệ người khác nghĩ gì, chỉ cần vợ thấy tôi ngầu bùng nổ là được!”

Tôi bóc một quả vải thiều vua bỏ vào miệng.

Rất ngọt.

18

Tôi vốn tưởng Trương Trầm chỉ đang giả vờ.

Không ngờ anh đã khắc tiết kiệm vào tận xương tủy.

“Đặt tự lấy trên Meituan, đổi latte sang hạt Ethiopia là chỉ tốn bảy tệ rưỡi để uống món mới.”

“Trời nóng quá, chúng ta dùng phiếu giảm giá mua kem chỉ hai tệ chín thôi!”

“Muốn mua gì trên Pinduoduo thì cứ thêm vào mục yêu thích trước, nửa đêm sẽ giảm giá.”

“Gần đây tôi làm thẻ tín dụng không giới hạn, mỗi ngày được hai ly Starbucks miễn phí.”

Tôi có chút áy náy: “Trương Trầm, anh không cần vì tôi mà cố ý như vậy.”

Anh nói không hề: “Nên tiết kiệm thì tiết kiệm, nên tiêu thì cứ tiêu.”

Ví dụ như tuần trước anh mua một chiếc trực thăng.

Thì không hề được giảm giá.

Tôi: “…”

Đúng là không nên đau lòng cho người có khối tài sản trăm tỷ.

Trương Trầm nói: “Ngày đầu tiên sau khi ly hôn, tôi đã hối hận rồi.”

Hả?

Nhanh vậy sao?

Tôi nhớ lại.

Lúc hai người bước ra khỏi cục dân chính.

Rõ ràng anh đã nói với tôi: “Biết ly hôn xong tự do thế này thì tôi nên ly hôn sớm hơn, sau này sẽ không còn ai dám quản tôi nữa!”

Sau đó hung hăng ngay trước mặt tôi.

Mua nguyên giá hai ly Starbucks, mua một ly rồi ném một ly.

Ném lên quầy.

Anh đi rồi.

Tôi liền cầm lên uống.

Tôi chưa từng uống loại đắt như vậy.

Hình như gọi là Geisha, uống lại ngon thật.

Khác với anh, tôi phải đến năm thứ hai sau ly hôn mới bắt đầu hối hận.

Tôi không vừa mắt Trương Trầm, cậu thiếu gia ăn chơi này.

Thật ra bản chất là ghen tị.

Dựa vào đâu anh vừa sinh ra đã có thể nằm không hưởng thụ, còn tôi muốn gì cũng phải tự mình cố gắng?

Hơn nữa.

Tôi từng cho rằng anh là một con mèo hoang không nhà.

Chỉ cần cho một thanh đồ ăn mèo là có thể vui vẻ rất lâu, rất dễ nuôi nên tôi mới nuôi anh.

Ai ngờ anh lại là một chú mèo Maine Coon vô địch đẳng cấp thi đấu trốn ra từ lâu đài!

Tôi trách anh phá của.

Thật ra là vì tôi từng mạnh miệng nói sau khi kết hôn sẽ nuôi anh.

Kết quả phát hiện bản thân căn bản không nuôi nổi nên tức giận bất lực mà thôi.

Đáng tiếc, hôn cũng đã ly rồi.

Anh một lần cũng không đến tìm tôi.

Tôi là con gái ngành kỹ thuật, không biết ăn nói, cũng không biết dỗ người.

Chỉ biết vùi đầu vào sự nghiệp.

Trương Trầm nói: “Sau khi ly hôn, không còn vợ quản tôi nữa, cuộc đời tôi mất phương hướng, làm gì cũng thấy vô nghĩa.”

Tôi không tin: “Anh không sưu tầm mấy món phá của đó nữa sao?”

Anh lắc đầu: “Chính chúng làm em tức giận, nhìn thấy chỉ thêm phiền lòng, tôi đã xử lý hết rồi.”

Huyết áp tôi lập tức tăng vọt.

Tên phá của này!

Tim tôi nhỏ máu: “… Lỗ không ít nhỉ?”

Trương Trầm: “Cũng ổn, đều là hàng giới hạn, có giá trị sưu tầm, bán giá cao còn kiếm thêm được mấy chục triệu.”

Mẹ nó.

Anh bổ sung: “Đô la Mỹ.”

Trời đất!!

Trương Trầm: “Chỉ tiếc số vàng thôi.”

Tim tôi thắt lại.

Gần đây giá vàng tăng mạnh.

Nếu ba năm trước đã bán đi thì đúng là hối hận xanh ruột rồi!

Trương Trầm: “Là gần đây mới bán lúc giá cao, chỉ kiếm được hơn tám triệu thôi.”

Tâm trạng tôi đúng là như tàu lượn siêu tốc.

Lại không thể biểu hiện ra ngoài.

Nếu không sẽ giống như tôi rất để ý tiền của anh vậy.

Dù sao chúng tôi cũng ly hôn rồi.

Tiền của người ta chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.

Tôi: “Vậy anh tiếc cái gì?”

Trương Trầm: “Số vàng đó vốn là mua để tặng em, tiếc là em không thích. Tôi sợ sau khi tái hôn em nhìn thấy lại không vui nên chỉ đành bán đi.”

Tôi: “…”

Con người thật sự không thể đồng cảm với chính mình của ba năm trước.

“Vợ à, tôi sai rồi, tôi không nên cười nhạo một người phụ nữ có lý tưởng, có cốt khí như em vì sao không muốn cùng tôi nằm không hưởng gia sản.”

“Phía sau em không có cha mẹ chống lưng, vậy mà vẫn có thể gây dựng sự nghiệp để chứng minh năng lực của bản thân, em lợi hại biết bao.”

“Tôi cũng chỉ sau khi kế thừa gia nghiệp mới hiểu được sự gian nan trong đó.”

Gian nan sao?

Anh là doanh nghiệp nộp thuế đứng thứ ba toàn thành phố đó.

“Sau này tôi hiểu rồi, một người phụ nữ độc lập mạnh mẽ xuất sắc như em nhất định rất khao khát một nửa kia ngang tài ngang sức.”

“Em biết tôi rất yêu em, vì muốn cứu vãn em, nhất định sẽ thay đổi triệt để làm lại từ đầu.”

“Vì muốn thử thách tôi, ép tôi làm ra chút thành tích, nên em mới nhẫn đau ly hôn với tôi.”

Ờm.

Không phải đâu.

Tôi là sợ anh gặm hết ba rồi lại quay sang gặm vợ nên mới vội vàng đá anh đi đó.

Trương Trầm cẩn thận hỏi tôi có thể tái hôn không.

Tôi nói, cho tôi chút thời gian suy nghĩ đã.

Chủ yếu là giới người giàu nhất này quá dễ sập rồi.

Lỡ anh vào tù thì không sao.

Đừng liên lụy số tiền tôi cực khổ tích cóp bị trôi theo nước là được.

Cho nên.

Mặc cho sau này Trương Trầm dùng mỹ nam kế thế nào.

Ban ngày tôi chính nghĩa nghiêm túc từ chối.

Ban đêm.

Lại giả vờ ngủ.

Đối với hành vi lén trèo lên giường của anh.

Tôi mở một mắt nhắm một mắt.

Hôm nay.

Anh lại nhân lúc tôi say rượu để ăn bánh chiên nước.

Chỉ là đến bước cuối cùng quá thoải mái.

Tôi không nhịn được.

Phát ra tiếng.

Trương Trầm cười khẽ: “Tổng giám đốc Bàng, đều là diễn viên lão làng rồi, sao cô còn cười hỏng cảnh vậy?”

Tôi nổi giận.

Mẹ nó.

Cho anh ăn bánh chiên nước.

Ai cho anh xào lửa lớn vậy chứ!

Khoảnh khắc này.

Bình luận cuối cùng cũng chỉnh đúng thời gian.

Đồng bộ với cốt truyện rồi——

【Lịch sự đóng góp: pháp mơ màng, pháp ngốc, pháp cứng đờ, pháp mềm nhũn, pháp đến mức khóc mất kiểm soát, cảm ơn.】

【Ý thức phục vụ của nam chính thật tốt, tôi ghen tị đến chảy nước miếng rồi.】

【Bánh chiên nước sau ba năm! Sự gào thét là sự sụp đổ của nữ chính! Còn với độc giả là mỹ vị chấn động!】

(Kết thúc)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)