Chương 2 - Lời Hứa Chưa Thành

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

05

Ký hợp đồng xong tôi định rời đi.

Trương Trầm vội nói: “Tôi đưa em về.”

Tôi nghĩ một chút, gọi xe về cũng mất bốn năm chục tệ.

Tài xế miễn phí, tội gì không dùng.

Thế là tôi lên chiếc Bugatti của anh.

Trước đây Trương Trầm rất thích đua xe.

Mỗi lần xuất phát đều đạp ga mạnh.

Theo đuổi cảm giác ép lưng.

Tăng tốc cực nhanh.

Mỗi lần ngồi xe anh tôi đều muốn chửi người.

Nhưng lần này lại rất khác.

Ngay từ lúc khởi hành đã rất chậm.

Ra đường càng lái cực kỳ đúng quy tắc.

Nghiêm túc tuân thủ luật giao thông.

Tôi vừa định khen anh trưởng thành hơn.

Bình luận lại bay qua:

【Tên này lại giả vờ ngoan trước mặt vợ, như thể người tối qua phóng hết đường vành đai trong 13 phút không phải anh ta vậy.】

【Không giả ngoan thì làm sao dỗ vợ quay lại?】

【Nồi nào úp vung nấy, vợ anh ta dễ lừa nên rất ăn chiêu này!】

【Nữ chính ngàn vạn lần đừng mềm lòng, mềm lòng là tối kỵ, phụ nữ mềm lòng sẽ ăn đại kỵ!】

Nếu bình luận không phải giả.

Thì tôi thật sự tức giận rồi.

Lúc ly hôn chẳng phải anh đã thề…

Cả đời này không đua xe nữa sao?

Trương Trầm bắt đầu thăm dò tôi: “Mọi người đều nói, ba năm qua tôi đã thay đổi rất nhiều.”

Tôi chẳng cho anh sắc mặt tốt: “Vậy sao? Tôi không thấy.”

Ngón tay thon dài của anh siết chặt vô lăng.

Hốc mắt đỏ lên, hít hít mũi.

Tủi thân mở nhạc trên xe:

【Ngọc Phân à~ Ngọc Phân à~ anh Bưu không dứt được tình căn——】

【Anh có thể bỏ sĩ diện bỏ lòng tự trọng~】

【Ngọc Phân à anh yêu em không sợ! Em! Từng ly hôn!】

Tôi: “…”

Chậc.

Ngay cả Bugatti cũng trở nên quê mùa rồi!

06

Ba năm không gặp.

Sao anh lại trở nên yếu đuối như vậy?

Tôi vẫn thích dáng vẻ ngông nghênh khó thuần của anh hơn.

Lúc ly hôn.

Anh kiêu ngạo vô cùng: “Hay lắm Bàng Cẩn, em dám không cần tôi sao? Chờ đó cho tôi, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho em!”

Tôi đợi suốt ba năm.

Cuối cùng.

Nhân viên bán hàng xuất sắc nhất chốt được một hợp đồng lớn.

Đại gia bên phía đối tác mời khách, hẹn tôi gặp mặt bàn chi tiết.

Khoảnh khắc tôi bước vào phòng riêng.

Nhìn thấy Trương Trầm đã thay đổi hoàn toàn.

Tim tôi lập tức thắt lại.

Trương Phẩm Như bá khí trở lại, tới tìm tôi báo thù rồi!

Khoảnh khắc anh bảo phục vụ mang rượu lên.

Tim tôi lạnh ngắt.

Không phải tôi chưa từng thấy dáng vẻ anh uống rượu với đám bạn xấu đó.

Kiêu căng ngang ngược vô cùng—

“Cô là cái hạng gì mà cũng xứng uống rượu với ông đây?”

“Uống cạn chai Mao Đài này trước rồi quay lại nói chuyện với ông đây.”

“Cái gì? Uống thuốc kháng sinh rồi à? Không sao, kháng sinh cộng rượu, sống mãi không chết, uống!”

Tôi vốn định quay đầu bỏ đi.

Nhưng đó là hợp đồng tám mươi triệu mà.

Con người sao có thể vì sĩ diện mà ngay cả tiền cũng không cần chứ?

Tôi đã chuẩn bị tinh thần bị anh làm nhục trước mặt mọi người rồi.

Kết quả đại gia lại cúi người thật sâu.

Khom lưng cúi đầu kính rượu tôi:

“Được hợp tác với một doanh nhân ưu tú như Tổng giám đốc Bàng là vinh hạnh của tôi. Thần tượng, tôi cạn trước, cô cứ tự nhiên!”

Ba lượng rượu, một hơi uống cạn.

Màn nịnh nọt này khiến cả bàn công ty chúng tôi đều ngơ ngác.

Đúng là đảo lộn hết rồi phải không?

Dù sao một công ty nhỏ như chúng tôi có thể hợp tác với Trương Trầm mới là gặp vận cứt chó.

Trương Trầm trước giờ luôn ngang ngược.

Cho dù lúc ly hôn cãi nhau dữ dội như vậy.

Anh cũng chưa từng dỗ dành tôi.

Ly rượu quay đầu của người chồng cũ này đúng là thơm thật.

Nhất thời sơ ý.

Tôi uống say mất rồi.

07

Giữa đường, thư ký gửi camera giám sát của nhà hàng tối qua tới.

Trước khi mở lên.

Tôi hung dữ cảnh cáo Trương Trầm: “Nếu để tôi phát hiện anh dám nhân lúc tôi say mà có ý đồ bất chính với tôi, anh cứ chờ vào đồn đi!”

Kết quả vừa mở ra xem.

Trên hành lang.

Tôi ôm vị đại gia bên phía đối tác, vừa hôn vừa sờ soạng.

Trong miệng còn lẩm bẩm gì đó kiểu có muốn ăn bánh chiên nước không.

Trêu chọc người ta đến mức mặt đỏ tai hồng.

Cấp dưới căn bản không kéo tôi ra nổi: “Không được đâu… Tổng giám đốc Bàng à…”

Trương Trầm cao một mét chín hoàn toàn không có sức chống đỡ.

Cứ thế bị tôi kéo ra khỏi khung hình.

Tôi đặt điện thoại xuống: “… Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chẳng lẽ anh thật sự không có chút lỗi nào sao?”

Trương Trầm: “Hả?”

Tôi muốn kết tội thì thiếu gì lý do: “Anh biết rõ tửu lượng của tôi không tốt, hễ say là ôm người ta hôn, vậy mà còn cố ý mời tôi uống rượu! Anh nghĩ gì tưởng tôi không biết sao?”

Ánh mắt anh né tránh: “Xin lỗi, là tôi sai rồi.”

Thật ra.

Anh đã cúi đầu nhận sai rồi.

Cho anh một cơ hội… cũng không phải không được.

May mà.

Bình luận xuất hiện đúng lúc.

Nhắc tôi cẩn thận bẫy tình cảm, đừng giẫm lên vết xe đổ.

08

Trước đây Trương Trầm thích nhất là sưu tầm đồng hồ nổi tiếng.

Tủ sách chất đầy hộp xoay đồng hồ.

Nhưng lúc này trên cổ tay anh.

Chỉ đeo kín đáo một chiếc Apple Watch.

Nhìn dây đồng hồ khá quen mắt.

Hình như là chiếc tôi mua cho anh ba năm trước.

【Nữ chính ngàn vạn lần đừng mắc lừa.】

【Đừng nhìn chiếc rẻ tiền cô tặng trên tay anh ta bây giờ, thật ra trong túi quần đang giấu chiếc Richard Mille vừa tháo xuống đấy!】

【Chỉ khi gặp cô mới đeo một chút thôi, tên đàn ông này trước giờ vẫn luôn lừa vợ như vậy.】

Thật sao?

Tôi đưa tay sờ lên đùi anh.

Cơ bắp Trương Trầm lập tức căng cứng.

Chiếc xe thể thao cũng lao vọt lên phía trước một đoạn.

Đầu ngón tay tôi luồn vào túi quần tây của anh.

Hửm?

Trống không!

Tôi lại vươn tay dài hơn.

Sang túi quần bên kia.

Vẫn chẳng tìm thấy gì.

Chuyện gì vậy?

Đột nhiên.

Tôi nghe thấy tiếng thở gấp gáp: “Tổng giám đốc Bàng, xin chú ý an toàn giao thông…”

Tôi cúi đầu nhìn.

Mới phát hiện anh vậy mà…

Tôi mất tự nhiên quay mặt đi: “Anh… nhịn bao lâu rồi? Tôi mới sờ có mấy cái mà đã thế này…”

Trương Trầm điều chỉnh hơi thở xong mới nói: “Ba năm. Từ sau khi ly hôn với em, tôi chưa từng chạm vào bất kỳ ai.”

Tôi còn chưa kịp nghĩ gì.

Bình luận đã cuống cuồng xuất hiện.

【Nữ chính đừng tin lời quỷ của anh ta!】

【Anh ta không chỉ lén ăn vụng sau lưng cô, mà còn không chỉ một lần.】

【Hơn nữa còn gọi rất nhiều người cùng ăn, nam nam nữ nữ trong phòng bao ăn luôn tại chỗ, cảnh tượng bẩn đến mức không thể nhìn nổi!】

Tôi chấn động rồi.

Trương phi ngu ngốc.

Nhưng được cái đơn thuần.

Ba năm nói dài không dài nói ngắn không ngắn.

Anh vậy mà cũng học được trò tập thể…

Ngay lúc tôi chuẩn bị bảo dừng xe xuống xe.

Bình luận lại lập lòe nhảy ra mấy câu:

【Chân gà ngâm ớt, móng heo nướng than, ốc cay…】

【Ăn đến miệng đầy dầu mỡ.】

【Bẩn chết đi được…】

Tôi: “…”

Hóa ra là ăn đồ ăn à!

Tôi còn tưởng là ăn đồ khác chứ.

09

Xe dừng dưới lầu nhà tôi.

Tôi đẩy cửa xe: “Tạm biệt.”

Trương Trầm cũng xuống xe: “Cùng nhau?”

Còn mập mờ ghé sát lại: “Vừa nãy trên xe, em còn chưa sờ đủ mà?”

Mặt tôi nóng lên, đẩy anh một cái: “Ai muốn sờ anh chứ?!”

Trương Trầm ngẩn người.

Nếu là tính nóng như trước đây, anh chắc chắn đã nổi giận bỏ đi rồi.

Nhưng bây giờ hoàn toàn khác.

Anh không những không tức giận.

Còn tự tìm bậc thang cho mình xuống: “Tôi sai rồi, là tôi muốn được vợ sờ.”

Tôi vừa mở cửa nhà.

Anh đã như sợi miến bản to gian xảo chui vào.

Làm tôi tức đến bật cười: “Tổng giám đốc Trương, anh đây là xâm nhập trái phép nhà dân đấy.”

“Vậy em bắt tôi đi.”

Anh trước giờ không biết hạ mình, cũng chưa từng dỗ dành ai.

Không biết ba năm qua đi đâu tu luyện, lời mặt dày mở miệng là nói được:

“Bắt đứa bé đẹp trai nhất, quyến rũ nhất, yêu em nhất trên thế giới này lại đi!”

Tôi: “…”

Có lúc thật sự rất muốn báo cảnh sát.

Trương Trầm vừa vào cửa đã cởi áo vest ra.

Chủ động bận rộn: “Mỗi lần em đến tháng đều rất khó chịu, hôm nay cứ để tôi chăm sóc em thật tốt.”

Trước đây, tôi bảo Trương Trầm lười biếng rửa cái bát.

Anh còn hừ lạnh: “Việc nhà? Chó cũng không làm!”

Cho nên.

Tôi muốn xem thử.

Lát nữa trong nhà tôi.

Rốt cuộc là con chó nào đang làm việc nhà.

10

Có thể nhìn ra anh thật sự đã từng làm việc nhà.

Động tác nhanh nhẹn, rất có trật tự.

Vừa vào nhà đã biết dùng Dingdong Maicai đặt đồ ăn.

Bỏ quần áo bẩn vào máy giặt rồi đi dọn dẹp.

Chỉ là cái tạp dề của tôi hơi nhỏ.

Siết đến mức bờ vai rộng, eo thon, mông cong của anh hiện rõ mồn một.

Nhìn rất dễ khiến người ta nghĩ linh tinh.

Thế là tôi ngủ một lát.

Trong mơ cũng mang chút màu sắc.

Mơ thấy lúc còn chưa ly hôn.

Tôi làm việc cả ngày về nhà là lăn ra ngủ.

Trương Trầm trêu chọc tôi thế nào tôi cũng không phản ứng.

Anh rất bực: “Cái công ty nhỏ một tháng kiếm có hơn trăm nghìn thì có gì đáng làm? Em mệt như chó, hễ thân mật với em là em giả chết!”

Tôi nằm sấp ngủ rất thoải mái: “Anh từ phía sau đi…”

Trong lòng Trương Trầm đang có lửa.

Ra sức trêu chọc tôi.

Tôi càng không phản ứng.

Anh càng hăng hơn.

Nếu tôi không nhịn được mà phát ra tiếng.

Thì xem như anh thắng.

Mơ màng, tôi nghe thấy Trương Trầm dịu dàng lay tôi: “Vợ à…”

Tôi vẫn chìm trong giấc mơ, còn tưởng là lúc mới cưới, lẩm bẩm đáp lại anh: “Ừm… để em ngủ thêm chút nữa… chồng ngoan…”

Mơ mơ màng màng, bên gối truyền đến tiếng khóc nức nở khe khẽ.

Ồn chết đi được.

11

Ngủ đủ giấc dậy, bụng cũng không đau nữa.

Ra ngoài nhìn thấy bốn món một canh, đều là món tôi thích.

Người đến mì gói còn không nấu nổi.

Vậy mà lại biết nấu ăn rồi?

Đúng là không dễ dàng.

Bình luận nhắc nhở ấm áp:

【Đẹp mắt ngon miệng đúng không? Vừa nãy lén gọi dì Vương đến nhà nấu tại chỗ đấy.】

【Bảo anh ta làm việc nhà thì gọi luôn đội dọn dẹp chuyên dụng ở biệt thự cũ tới cứu viện.】

【Thiếu gia nhà giàu không thể nào làm việc nhà được, đời này cũng không thể nào làm việc nhà.】

【Cùng lắm diễn hai vở kịch, lừa vợ một đêm bảy lần thôi.】

Tôi nếm một ngụm canh gà ác táo đỏ.

Quả nhiên là tay nghề của dì Vương.

Đặc biệt là kỹ thuật cắt tỉa.

Cắt cà rốt thành hình ngôi sao mà tôi thích.

Giống như dấu chống hàng giả của dì Vương vậy.

Nhìn một cái là lộ tẩy ngay.

Ba năm trước.

Trương Trầm cũng từng làm vậy.

Khi đó tôi tức đến mức hất cả bàn ăn.

Cãi với anh đến mức nước bọt bay tứ tung.

Nhưng bây giờ tôi chỉ cười cho qua.

Không phải tính tình tốt hơn.

Chủ yếu là lớn tuổi rồi, khí huyết không đủ, trợn mắt cũng thấy choáng đầu.

Trương Trầm ngồi xuống cạnh tôi: “Thế nào? Tôi học nấu ăn với dì Vương ba năm rồi, tay nghề tiến bộ nhiều lắm đúng không?”

Anh còn nói: “Gần đây tôi rất ít tụ tập uống rượu với đám bạn, thuốc lá cũng bỏ từ lâu rồi.”

Bình luận lại bóc trần anh:

【Thuốc lá khó bỏ như vậy, nam chính sao có thể bỏ được chứ?】

【Vừa nãy còn trốn ngoài ban công hút liền ba điếu!】

【Không tin thì tách miệng anh ta ra ngửi thử đi!】

Tôi nửa tin nửa ngờ.

Ghé sát đến chóp mũi anh.

Ngửi hơi thở của anh.

Trương Trầm nhìn chằm chằm vào mắt tôi.

Căng thẳng nuốt nước bọt.

Hửm?

Không có mùi gì cả.

Chỉ có mùi nước súc miệng mà tôi rất thích.

Đang yên đang lành anh dùng nước súc miệng làm gì?

Tôi đưa tay bóp cằm Trương Trầm.

Muốn kiểm tra trong miệng anh có mùi thuốc lá không.

Giây tiếp theo.

Lại bị anh mạnh mẽ hôn xuống.

Vừa cắn vừa mút.

Hồn tôi suýt bị hút mất một nửa.

Tôi phải dùng hết sức mới đẩy anh ra được.

Mạnh tay tát anh một cái: “Ai cho anh hôn tôi?”

Anh thở nặng nề, ôm mặt, khóe môi lại luôn cong lên: “Xin lỗi, là tôi nhất thời không kiềm chế được.”

Đúng là người kỳ lạ.

Bị đánh mà còn cười.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)