Chương 5 - Lời Hứa Chưa Được Thực Hiện
Từ Dung nghiêng người chắp tay, tỏ vẻ được dạy bảo:
“Thế tử điện hạ nói phải.”
“Giống như năm nào người cũng mang vải từ Phù Châu về nhưng không đưa cho Thôi Nhược Hành.”
“Chẳng phải nàng ấy vẫn ngoan ngoãn chạy quanh người, ngay cả một câu nặng cũng không dám nói sao?”
“Nữ nhân ấy mà, không thể chuyện gì cũng chiều. Càng lạnh nhạt thì càng nghe lời.”
“Có điều…”
Từ Dung nhíu mày như nhớ ra chuyện gì.
“Chuyện lần này của Thế tử điện hạ hình như hơi lớn. Thôi tiểu thư đến giờ vẫn chưa tìm người. Nếu thật sự hủy hôn thì sao?”
Giữa mày Tống Chương hiện lên chút bực bội.
Chàng quay đầu nhìn Đường Nhu vừa bước ra khỏi gian trong, thở dài.
“Nàng cái gì cũng tốt, chỉ là tính tình quá cứng đầu.”
“Sau này gả vào, nhất định không dung được Nhu Nhi. Ta cũng phải mài bớt tính khí của nàng.”
“Vậy người… định làm thế nào?”
“Cứ tiếp tục mài bớt tính khí của nàng một thời gian . Qua một thời gian nữa ta mới đi tìm nàng. Chẳng lẽ nàng thật sự có thể không cần mối hôn sự này hay sao?”
14
Mưa lớn dần ngớt, mây đen tan đi.
Tống Chương dẫn Đường Nhu đã thay xong quần áo rời đi trước.
Hai người vừa đi, một tiểu nhị từ gian trong đuổi ra.
Trong tay hắn cầm một chiếc vòng vàng, nói với Từ Dung:
“Công tử, vừa rồi Đường cô nương thay đồ làm rơi một chiếc vòng!”
Dù trong phòng khá tối.
Ta vẫn chỉ nhìn một cái đã nhận ra đó là vòng vàng khảm kỳ nam.
Dựa vào mức độ mòn của gỗ, Đường Nhu hẳn đã đeo ít nhất ba bốn năm.
Ta không khỏi nhớ tới mấy năm trước, khi phụ thân vừa bị giáng chức.
Ta từng nghĩ đủ mọi cách cứu ông trở lại kinh thành, đi khắp nơi cầu người.
Nghe nói hoàng hậu rất thích kỳ nam.
Ta liền muốn nhân tiệc sinh thần của bà tặng một chiếc vòng vàng khảm kỳ nam để lấy lòng.
Mong sau này hoàng hậu có thể nói giúp vài câu trước mặt hoàng đế.
Nghĩ đến phụ thân bị đày tới nơi xa xôi hoang vắng, ta ngày đêm khổ sở.
Đáng tiếc mấy năm đó Quỳnh Châu hạn hán kéo dài, nắng nóng gay gắt.
Cây trầm khó kết nhựa tạo hương, trên thị trường có tiền cũng không mua được.
Cho nên khi ấy dù có ngàn vàng cũng không thể tìm được một chiếc vòng kỳ nam khảm vàng.
Tống Chương biết chuyện.
Chàng nói tổ tiên nhà mình truyền lại một chiếc, sẵn lòng tặng trước cho ta làm sính lễ, giải quyết việc cấp bách.
Ta tin chàng, trong lòng tràn đầy cảm kích.
Nhưng chờ đi chờ lại.
Thứ ta nhận được lại là một đôi vòng ngọc phỉ thúy.
Chàng lộ vẻ áy náy, diễn xuất vô cùng chân thật.
Nói chiếc vòng vàng khảm kỳ nam trong nhà không cẩn thận bị trộm mất, không tìm lại được.
Tính thời gian.
Đúng là lúc biểu muội Đường Nhu đến nương nhờ Tống phủ.
Cũng kể từ khi ấy, Tống Chương không còn nhắc đến chuyện thành hôn.
Mỗi lần nói tới hôn sự của chúng ta.
Chàng đều lấy đủ loại lý do qua loa cho xong, coi ta như món đồ chơi mà treo lơ lửng.
15
Nhị tỷ rõ ràng cũng nhận ra chiếc vòng, hiểu được đầu đuôi câu chuyện.
Vừa rồi nàng đã không nhịn nổi, muốn xông lên xé xác đôi cẩu nam nữ này.
Lúc này thấy ta ngẩn người, ánh mắt buồn bã.
Nàng nhân cơ hội hất tay ta ra, giống như báo mẹ bảo vệ con, xông lên tát Từ Dung một cái thật mạnh.
Sau đó vung chiếc ghế thấp, đập hắn bất tỉnh.
Nữ tử yêu mị kia tưởng gặp phải cướp tiền, hét lên một tiếng rồi hốt hoảng bỏ chạy.
May mà vừa trải qua một trận mưa lớn, trên đường chẳng có mấy người.
Gần như không ai nhìn thấy chuyện xảy ra trong này.
Ta cũng hoàn hồn, bước đến đóng cửa, cài then.
Sau đó xách một cây rìu bổ củi từ góc phòng lên, mặt không cảm xúc đưa cho nhị tỷ.
Nhị tỷ lập tức hiểu ý.
Nàng cầm rìu bước thẳng vào gian trong, điên cuồng đập phá, tiếng ngọc đá vỡ vụn liên tục vang lên.
Ba nữ nhi Thôi gia chúng ta.
Từ nhỏ đều được dạy khuê huấn, thông thi thư, hiểu lễ nghĩa, tính tình hiền thục đoan trang.
Là những khuê tú khá nổi danh ở kinh thành, coi trọng dáng vẻ lễ nghi nhất.
Nhưng cả ba đều vấp ngã trong chuyện hôn nhân, bị thế đạo này chà đạp.
Đại tỷ vì không thể sinh con nữa mà trở thành “con gà mái không đẻ được trứng” trong miệng người khác.
Nhị tỷ vì bị đuổi về nhà mẹ đẻ, bị gọi là người đàn bà chanh chua, oán phụ khiến người ta ghét bỏ.
Còn ta.
Cũng chỉ vì một quả vải mà trở thành trò cười không biết điều trong miệng người đời.
Nếu thanh danh đã xấu rồi.
Vậy xấu thêm chút nữa cũng chẳng sao.
Ta giật lấy chiếc vòng trong tay Từ Dung, dùng rìu bổ mạnh thành hai nửa.
16
Tin cửa tiệm trang sức Từ gia bị đập phá nhanh chóng truyền khắp kinh thành, trở thành chuyện bàn tán sau bữa cơm.
Nhưng nghe nói hai tên hung đồ đều đội mũ che mặt, không ai nhìn rõ dung mạo.
Từ Dung dây dưa với quá nhiều nữ nhân bên ngoài, gây ra không ít món nợ phong lưu.
Từ gia nghi ngờ là một nữ nhân từng bị hắn phụ bạc tìm đến trả thù.
Sợ mất mặt nên không báo quan điều tra, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Chuyện cứ thế chìm xuống.
Đêm hôm ấy.
Nhị tỷ trở về phủ, bình tĩnh viết một lá thư hòa ly.
Nàng còn đốt sạch toàn bộ thư từ Từ Dung từng gửi khi nàng còn là tiểu thư, đứng nhìn chúng hóa thành tro.
Sau đó thu dọn hành lý, lên kiệu trở về Từ phủ.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng