Chương 2 - Lời Gọi Từ Tương Lai
Mẹ tôi ôm đứa em trai được quấn kín mít trong lòng. Hai người đều đỏ mắt, trên mặt còn có vệt nước mắt. Vừa nhìn thấy tôi, họ đã ngồi “phịch” xuống đất, vừa đập đùi vừa gào khóc. Những ông bà đang đi chợ xung quanh lập tức vây thành một vòng.
Mẹ tôi vừa khóc vừa đập tay xuống đất, giọng lớn đến mức cả con phố đều có thể nghe thấy:
“Mọi người mau phân xử giúp tôi! Đây là con gái ruột của tôi. Vì oán hận chúng tôi sinh em trai, nó cố tình vứt đứa em ruột mới hai tháng tuổi ngoài đường không quan tâm. Chúng tôi tìm suốt một tuần mới tìm được nó!”
3
Những ông bà xung quanh lập tức xôn xao. Những lời chỉ trỏ giống như kim châm vào người tôi.
“Nhìn là một cô gái thanh tú, sao lòng dạ lại độc ác như vậy?”
“Em trai ruột mới hai tháng tuổi mà đã vứt ra ngoài. Nếu là con gái tôi, tôi đã đánh gãy chân nó từ lâu rồi.”
“Con gái bây giờ càng ngày càng ích kỷ. Ngay cả em trai ruột cũng không chịu chăm sóc, đúng là đạo đức xã hội suy đồi.”
Tôi không để ý đến những lời bàn tán hỗn loạn đó, bởi vì tôi lại nghe được tiếng lòng của em trai:
【Bố mẹ nói dùng tình thân để trói buộc đã không khống chế được bà chị ngu ngốc này, vậy thì trực tiếp hủy hoại danh tiếng của chị ta.】
【Chỉ cần tất cả mọi người đều mắng chị ta bất hiếu, mắng chị ta máu lạnh, chị ta sẽ không dám chạy nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn để chúng ta nhốt trong nhà cả đời, làm trâu làm ngựa cho mình.】
Đầu ngón tay tôi lập tức lạnh buốt.
Thật ra tôi vẫn luôn cảm thấy kỳ lạ.
Nếu tôi thi đỗ một trường đại học tốt, sau này mỗi tháng gửi tiền cho họ, chẳng phải giá trị còn cao hơn việc ở nhà làm bảo mẫu miễn phí sao?
Tôi thậm chí còn từng nghĩ, chỉ cần họ đồng ý để tôi đi học, sau khi đi làm, mỗi tháng tôi sẽ gửi cho họ hai nghìn tệ làm tiền phụng dưỡng, coi như trả lại công ơn nuôi dưỡng.
Giống như đoán chính xác được suy nghĩ của tôi, tiếng lòng của em trai lại vang lên, mang theo ác ý rõ ràng:
【Bố mẹ nói, đây vốn là thứ chị ta nợ mình. Nếu không phải chị ta giành sinh ra trước, mình đã sớm bắt đầu hưởng phúc rồi.】
【Chính chị ta đã cản đường mình, cho nên cuộc đời và tương lai của chị ta đều phải bồi thường cho mình!】
Tôi nhắm mắt, đè nén cảm giác chua xót đang cuộn trào trong cổ họng. Khi mở mắt ra lần nữa, trong mắt tôi đã không còn chút dao động nào.
“Tại sao tôi đưa em trai vào viện phúc lợi, trong lòng hai người không biết sao?”
Tôi nhìn hai người đang ngồi dưới đất ăn vạ, đầu óc nóng lên:
“Nửa tháng trước, hai người cầm giấy chứng nhận ly hôn rời đi, nói không ai chịu nhận đứa con vướng víu này, bắt một đứa mười sáu tuổi như tôi nuôi nó.”
“Pháp luật chưa bao giờ quy định chị gái chưa thành niên phải nuôi em trai. Hai người tay chân lành lặn, cũng đâu phải đã chết, dựa vào đâu bắt tôi nuôi?”
Vừa nói xong, tôi đã biết có chuyện không ổn.
Mẹ tôi lập tức giống như mèo bị giẫm phải đuôi, hét lên một tiếng rồi nhảy dựng dậy, chỉ vào mũi tôi, khóc lóc om sòm:
“Mọi người nghe thấy chưa? Nó lại dám nguyền rủa chúng tôi chết! Tôi vất vả mang thai mười tháng sinh ra nó, một tay nuôi nấng nó lớn lên, vậy mà nó báo đáp tôi như thế này!”
Bố tôi cũng nhảy dựng lên, siết nắm đấm, làm bộ muốn xông tới đánh tôi nhưng bị những người bên cạnh ngăn lại. Ông ta còn liên tục lau mắt, diễn còn giống thật hơn cả thật.
Một ông lão mặc áo ba lỗ trắng chen ra khỏi đám đông, chắp tay sau lưng đứng trước mặt tôi, bày ra vẻ dạy dỗ hậu bối:
“Cô bé, cháu nói chuyện kiểu gì vậy? Tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ đều đáng thương, bố mẹ nuôi cháu lớn như vậy dễ dàng lắm sao?”
“Cho dù họ có chỗ nào không đúng, cháu cũng không thể nguyền rủa họ. Mau về nhà với bố mẹ, chăm sóc em trai cho tốt, nếu không chuyện này truyền ra ngoài, sau này cháu đến nhà chồng cũng không tìm được!”
“Đúng vậy, dù sao cũng là bố mẹ ruột, làm gì có thù hận qua đêm.”
“Đứa trẻ còn nhỏ sao lại bướng bỉnh như vậy? Về nhà nhận lỗi là xong, đấu với bố mẹ mình làm gì?”
Tiếng phụ họa xung quanh ngày càng nhiều. Mấy bà cô nhiệt tình thậm chí còn bước tới kéo cánh tay tôi, muốn đẩy tôi về phía bố mẹ.
Tôi lùi lại, giằng tay khỏi họ, hai mắt đỏ ngầu:
“Cái gì mà tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ đều đáng thương?”
“Có bố mẹ nào bắt con mình từ ba tuổi đã phải giặt quần áo, nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh cả nhà không? Có bố mẹ nào chưa bao giờ chịu đóng đủ học phí cho con, năm nào cũng bắt con đến nhà họ hàng hạ mình làm việc để đổi lấy mấy trăm tệ học phí không?”
“Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng mặc một bộ quần áo mới, chưa từng ăn một bữa cơm ngon. Rốt cuộc tôi có lỗi gì với họ?”
Không có ai tin tôi.
Có người bĩu môi nói tôi còn nhỏ đã biết bịa chuyện vu khống bố mẹ.
Có người nói tôi chỉ không muốn chịu trách nhiệm nên cố tình tìm cớ.
Còn có một bà cô béo bước tới đẩy mạnh tôi. Tôi đứng không vững, loạng choạng suýt ngã xuống đất.
Bà ta còn giơ bàn tay to như quạt hương bồ lên định tát vào mặt tôi, trong miệng mắng chửi:
“Đồ con hoang không hiểu chuyện! Hôm nay tao thay mẹ mày dạy mày cách làm người!”