Chương 16 - Lời Chúc Đắng Cay
Tôi chỉ nói một câu cuối cùng.
“Sản phẩm tốt, chưa bao giờ được nhào nặn ra từ những câu chuyện, cũng chẳng phải do bắt cóc đạo đức mà thành. Nó chỉ dựa vào con người, sự kính sợ và quy củ.”
Bên dưới im lặng hai giây, sau đó tiếng vỗ tay rào rào vang lên.
Tôi biết, khoảnh khắc đó, rất nhiều người không phải đang xem sản phẩm.
Mà là đang xem tôi.
Bọn họ đang xem, một người bị chồng phản bội, bị bạch nguyệt quang tính kế, bị đuổi khỏi công ty do một tay mình gầy dựng, rốt cuộc đã đứng lên thế nào.
Nhưng chỉ có mình tôi hiểu, tôi không phải đứng lên.
Tôi chỉ là rốt cuộc không quỳ gối nữa.
…
Mãi về sau, Lục Trầm Chu từng đến tìm tôi một lần.
Lúc đó phán quyết ly hôn đã có hiệu lực.
Tài sản chung bị phân chia theo luật định, vì hành vi che giấu, tẩu tán tài sản và mắc nhiều lỗi lầm, anh ta đã phải gánh chịu hậu quả bất lợi nhất. Căn nhà vốn chuẩn bị ở cùng Ôn Từ đã bị phát mại, xe hơi phải bán để đắp vào lỗ hổng, ngay cả chiếc đồng hồ anh ta thích đeo nhất cũng không giữ nổi.
Ôn Từ còn thảm hơn.
Quyền chọn cổ phiếu của cô ta bằng 0, rắc rối từ các giao dịch liên quan vẫn chưa dứt, người nhà không chịu gánh vác thay cô ta, đến cả chút thể diện của cái vòng tròn thượng lưu cô ta luôn coi trọng cũng đã đánh mất gần hết.
Nghe nói giữa chừng hai người họ còn cãi nhau một trận chí chóe.
Một người chửi đối phương trong mắt chỉ có tiền.
Một người chửi kẻ kia bản thân không có năng lực lại còn muốn dựa dẫm đàn bà để thượng vị.
Thật xứng đôi.
Tối hôm đó, Lục Trầm Chu đứng dưới lầu Quy Tự.
Trời hơi lạnh, anh ta mặc chiếc áo dạ tối màu, gầy đi rất nhiều.
Nhìn thấy tôi bước ra, anh ta theo bản năng tiến lên hai bước, rồi dừng lại.
“Tri Ý.”
Tôi ừ một tiếng, không mang chút cảm xúc gì.
Anh ta nhìn tôi, yết hầu cuộn lên, nửa ngày mới nói: “Bây giờ em sống có vẻ rất tốt.”
“Nhờ phúc của anh, cũng không tệ.”
Anh ta cười khổ một cái.
“Trước kia anh luôn nghĩ, em thiếu anh thì không sống nổi. Sau này anh mới phát hiện, rời khỏi anh, em lại sống tốt hơn.”
“Chúc mừng anh, cuối cùng cũng nhận ra sự thật.”
Anh ta im lặng một lúc, bỗng hỏi tôi: “Em đã bao giờ, dù chỉ một khoảnh khắc, từng nghĩ đến chuyện tha thứ cho anh chưa?”
Tôi nhìn anh ta, bỗng nhớ lại mùa đông của rất nhiều năm về trước.
Khi ấy chúng tôi còn ở trong văn phòng dưới tầng hầm, tôi viết code đến mờ cả mắt, anh ta gục trên bàn nhìn tôi, nói đợi sau này có tiền rồi, sẽ mua cho tôi căn nhà to nhất, chiếc nhẫn đẹp nhất, để tôi không bao giờ phải thức khuya nữa.
Lúc anh ta nói câu đó, là thật lòng.
Ít nhất khoảnh khắc ấy, là thật.
Nhưng con người, đáng sợ nhất không phải là lừa gạt bạn ngay từ đầu.
Mà là sau này, hắn đem luôn cả sự chân thành thuở trước, đi làm chứng cứ giả cho chính bản thân mình.
Tôi thu lại dòng suy nghĩ, nhìn anh ta.
“Lục Trầm Chu, tôi có tha thứ cho anh hay không, không còn quan trọng nữa.”
Ánh mắt anh ta run rẩy.
Tôi nói tiếp: “Bởi vì anh đã không còn xứng đáng nữa rồi.”
Anh ta như bị câu nói này đâm trúng, huyết sắc trên mặt rút cạn từng chút một.
Rất lâu sau, anh ta mới cất tiếng, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
“Vậy em… có hối hận không?”
“Hối hận gì cơ?”
“Hối hận vì quen anh, hối hận vì những năm tháng đã ở bên anh.”
Tôi yên lặng vài giây.
Gió từ ngã tư thổi tới, mang theo chút se lạnh của đầu đông.
“Quen anh, không hối hận.” Tôi nói, “Bởi vì những năm tháng liều mạng tiến về phía trước đó, con người tôi là thật. Ở bên anh, cũng không hối hận. Bởi vì mọi sự nghiêm túc tôi bỏ ra, đều xứng đáng với bản thân tôi lúc bấy giờ.”
Tôi dừng lại, nhìn anh ta, từng chữ từng chữ nói tiếp.
“Tôi chỉ hối hận, tỉnh ngộ quá muộn.”
Anh ta hoàn toàn không nói được lời nào nữa.