Chương 6 - Linh Thú Của Ta Không Nghe Lời
Đúng lúc nhìn thấy một tầng đỏ hồng dùng tốc độ mắt thường có thể thấy lan khắp gò má hắn.
“Ta… ta sẽ cố.”
Mấy ngày nay hắn rất kỳ lạ.
Cứ hay đỏ mặt.
Đặc biệt là lúc đọc sách, thỉnh thoảng còn lén nhìn ta vài lần.
Sau đó mặt càng đỏ hơn.
Chẳng lẽ hắn dị ứng với việc học?
Cứ học là phát sốt?
Nhưng địa ngục khuyển phát sốt sao còn phát ra tiếng?
Ta bắt đầu lo lắng, âm thầm nghĩ xem thú y nơi này có chữa được cho hắn không.
“Nếu không khỏe thì thôi. Ta tìm thuốc cho ngươi uống trước.”
Ta đặt túi xuống, xoay người định đi lấy thuốc.
Momo giữ ta lại.
Ánh mắt rơi xuống người ta.
Vừa ướt át vừa nóng bỏng.
“…Không cần.”
“Ta có thể.”
“Ngươi đừng cố chống.”
Rất cứng.
Nhưng không phải cố chống…
Hai bên giằng co rất lâu.
Momo liên tục khẳng định bản thân không bệnh, lúc ấy ta mới bán tín bán nghi đi lấy bảo bối lớn mình mua.
“Mấy thứ này thoải mái lắm. Ngươi làm cho ta trước, chờ ta thoải mái xong sẽ giúp lại ngươi.”
“Ngươi còn muốn giúp ta?”
Giọng thụ sủng nhược kinh ấy là sao?
Ta nghi hoặc quay đầu.
Chỉ thấy Momo hít sâu hai lần rồi cởi dây lưng.
“Ngươi cởi quần làm gì?”
Momo nghe vậy ngẩng đầu.
Ánh mắt lướt qua dao cân mạc, bàn chải thông kinh lạc, ống lăn bọt biển trong tay ta…
Momo:
“?”
13
“Nhiệm vụ gian khổ ngươi nói… là xoa bóp?”
“Đúng vậy.”
Gần đây thường xuyên tăng ca, eo ta luôn đau nhức.
Dịch vụ xoa bóp của linh thú bên ngoài lại quá đắt.
Nghĩ tới nghĩ lui, ta quyết định để Momo làm thay.
Đương nhiên cũng không phải bắt hắn làm không công.
Ta còn mua rất nhiều thức ăn dưỡng chất cao cấp về.
Trong khoảnh khắc, trên mặt hắn lần lượt hiện lên đủ loại cảm xúc.
Mờ mịt.
Ngây ngốc.
Xấu hổ.
Muốn chết.
Ta cố gắng tìm hiểu hắn đang nghĩ gì.
Vài giây sau…
Ta hiểu rồi.
Hắn muốn được thoải mái trước.
Ta là một chủ nhân rất hào phóng.
Ta vỗ vỗ giường, ra hiệu hắn nằm sấp xuống.
“Không cần cởi quần, cởi áo trên là được.”
Lồng ngực Momo phập phồng.
Hắn khẽ gọi tên ta.
“Đường Đề…”
Ta tưởng hắn không tin kỹ thuật của mình, bèn lôi một tấm ảnh nhiều năm trước từ tận sâu ngăn kéo ra.
“Ngươi xem.”
“Trước kia cha mẹ đưa Đường Hi đi du lịch, để ta một mình ở quê.”
“Ta từng theo tổ phụ học xoa bóp mấy tháng.”
“Rất chuyên nghiệp đấy!”
“Ngươi làm việc nhà cũng vất vả. Ta giúp ngươi thoải mái trước là chuyện nên làm.”
Dưới sự thúc giục của ta…
Momo sống không còn gì luyến tiếc nằm xuống giường.
……
Sau một buổi chiều vui vẻ giúp đỡ lẫn nhau, ta hoàn toàn yêu thích cảm giác này!
Sau đau đớn tột cùng chính là cảm giác nhẹ nhàng như bay lên mây.
Đau eo tích tụ vì tăng ca dần dần rời xa ta.
Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp.
Ngoại trừ Momo.
Hắn kêu dữ quá.
Ta vào phòng bếp rót nước, hắn cũng dính lấy theo sau.
Cuối cùng ta nhận ra không đúng, muốn đưa hắn đi khám.
Nhưng giữa hơi thở giao nhau…
Hắn đã vây ta vào một góc bếp.
Gân xanh sau gáy nổi rõ.
Trong giọng nói còn mang theo một chút cầu xin.
“Không cần đại phu.”
“Muốn ngươi.”
14
Cuối cùng ta mới nhớ ra.
Satan tiên sinh từng nói, nếu Momo đói, hắn sẽ chủ động hôn ta hoặc làm những chuyện xấu khác.
Nếu ta chính là thức ăn của hắn…
Vậy mọi chuyện đều có thể giải thích.
Giống như con người nhìn thấy mỹ vị thì nước bọt sẽ tiết ra nhiều hơn.
Bất cứ hành động thân mật nào cũng sẽ khiến cảm giác đói của hắn tăng mạnh.
Vừa rồi chúng ta ở trong phòng xoa bóp lâu như vậy.
Hắn nhất định khó chịu lắm.
Thật khó cho hắn nhịn đến giờ mới nói.
“Ngươi muốn hôn ta?”
Hắn cúi đầu thấp hơn.