Chương 2 - Liên Hôn Với Người Lạnh Lùng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chiếc giường rộng lớn, tôi chỉ chiếm một góc nhỏ.

Không biết ngủ từ lúc nào, trong mơ màng, tôi nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ.

Sau đó, tôi bị một đôi tay lớn nhẹ nhàng dịch vào trong.

Liền mấy đêm đều bình an vô sự, trái tim căng thẳng của tôi dần thả lỏng.

Hơn nữa, dáng ngủ của Thẩm Độ rất tốt, chưa từng cựa quậy lung tung.

Đến mức tôi ngủ ngày càng ngon.

Chỉ không biết vì sao, gần đây tỉnh dậy.

Miệng tôi lúc nào cũng sưng.

Gốc đùi lại càng đau nhức muốn chết.

Kỳ lạ, chẳng lẽ là vì tư thế ngủ của tôi ngày càng oanh liệt?

Tôi ngủ xưa nay vốn không yên phận.

Dù có nghi hoặc, nhưng lúc này tôi không có thời gian quan tâm những chuyện này.

Bởi vì lời đồn bên ngoài về việc tôi và Thẩm Độ sắp ly hôn càng truyền càng dữ dội.

Truyền đến mức có mũi có mắt.

Ngay cả ông nội tôi bọn họ cũng tin là thật.

Một ngày trôi qua tôi nhận một trăm tám mươi cuộc điện thoại, toàn là lời dặn dò khác nhau từ người nhà họ Tống.

Ngay cả họ hàng xa không biết cách bao nhiêu đời cũng gọi điện đến.

Tận tình khuyên bảo tôi về đạo lý vinh cùng vinh, nhục cùng nhục.

Trong lòng tôi cũng không khỏi tủi thân.

Một tháng này, tôi đã đủ cố gắng rồi.

Rõ ràng sợ Thẩm Độ như vậy, tôi vẫn cẩn thận dè dặt duy trì quan hệ vợ chồng của chúng tôi.

Để không khiến anh nhìn thấy tôi rồi phiền lòng, ở nhà tôi luôn có thể trốn thì trốn.

Ngay cả ngủ, tôi cũng tranh thủ lúc anh đi tắm, nhanh chóng nhảy lên giường, cố ngủ trước khi anh tắm xong.

Có thể nói, chó ngoài đường còn sống thoải mái hơn vị phu nhân hào môn như tôi.

Ngoài tiền dùng mãi không hết ra, tôi còn có gì?

Tôi đã đủ ngoan ngoãn rồi, nhưng khoảng cách thân phận giữa tôi và Thẩm Độ cứ bày ra ở đó, tôi có cách nào chứ!

Tin đồn cũng đâu phải thứ tôi có thể kiểm soát!

Ngay lúc tôi đang tức tối nghĩ như vậy, cửa bị mở ra rồi đóng lại.

Thẩm Độ về rồi.

07

Chỉ là trạng thái của anh có hơi không đúng, tôi vậy mà ngửi thấy chút mùi rượu.

Phải biết rằng, người như Thẩm Độ bình tĩnh lại tự chủ.

Cho dù uống rượu, anh cũng chưa từng cho phép bản thân uống say.

Dù chỉ là chếnh choáng, cũng tuyệt đối không xảy ra.

Tôi nghĩ sẽ rót cho anh một ly nước.

Đôi mắt Thẩm Độ lặng lẽ nhìn tôi.

Tôi bưng nước: “Uống… uống không?”

Thẩm Độ không nhận nước của tôi, yết hầu lăn một cái.

Giây tiếp theo, anh một tay vòng lấy eo tôi, vững vàng bế tôi đặt lên bàn ăn.

Tôi kinh hô một tiếng, quần áo bị vén lên, luồng không khí lạnh chui vào khiến tôi không nhịn được rùng mình một cái.

Vì vậy, mới có cảnh tượng ban nãy.

Giọng tôi run rẩy: “Thẩm, Thẩm Độ, anh làm gì vậy?”

Vì đã tắm xong, trên người tôi chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, ngay cả nội y cũng không mặc.

Đầu ngón tay Thẩm Độ mang theo hơi lạnh, khiến da tôi nổi lên một lớp da gà mỏng.

Trời Phật ơi, anh nhét cái gì vào tay tôi thế!

Chẳng phải anh ham muốn cực thấp sao?!

Chẳng phải anh không thích chuyện nam nữ sao?

Nhiệt độ này nóng quá, tôi không dám chạm!

Giọng tôi yếu ớt, mắt càng không dám nhìn anh.

Thẩm Độ lại ngay trước mặt tôi, từng cúc từng cúc cởi áo sơ mi của mình.

Sau đó lại một lần nữa nắm tay tôi như vậy, kéo thẳng xuống dưới.

Rơi trên lồng ngực anh, cơ bụng anh, rồi anh…

Tôi biết dáng người Thẩm Độ rất đẹp, nhưng không biết lại đẹp đến mức này.

Đặc biệt là cơ bụng rắn chắc với đường nét mượt mà kia, khiến tôi không thể rời mắt.

Tôi muốn chạy, dù sao tôi cũng không có chút kinh nghiệm nào.

Chỗ đó của Thẩm Độ nhìn cũng dọa người, tôi sợ mình không thấy được mặt trời ngày mai.

Nhưng Thẩm Độ dùng bàn tay lớn nắm lấy chân tôi, nhẹ nhàng kéo tôi trở lại.

Vết chai mỏng trong lòng bàn tay anh ma sát mắt cá chân tôi, vẻ mặt nhiều thêm vài phần trêu chọc.

Miệng anh hé mở rồi khép lại.

Giây tiếp theo, những lời không đứng đắn hoàn toàn khác với tính tình lạnh lùng của anh cứ thế rõ ràng truyền đến từng câu từng câu.

Tôi chưa từng thấy cảnh đời, nghe đến mức mặt đỏ tim đập.

Giọng nói trầm khàn đâm vào màng nhĩ tôi.

“Đám tạp nham bên ngoài đều đang nói em sẽ ly hôn với anh.”

“Tống Hòa, trốn cái gì? Chỉ là danh xứng với thực thôi.”

08

Một đêm chìm nổi.

Lúc nhanh lúc chậm.

Tôi mệt đến mức không biết đã ngủ thiếp đi bao nhiêu lần.

Mà Thẩm Độ như đã nếm được vị ngon, thể lực giống như mãi mãi dùng không hết.

Tôi mới biết lời đồn bên ngoài nói anh không thích chuyện này rốt cuộc vô lý đến mức nào.

Đây đâu phải ham muốn cực thấp, rõ ràng là nhịn đến hỏng rồi!

Càng quá đáng hơn là, anh ỷ vào việc tôi cái gì cũng không hiểu.

Trong cơn mơ màng, Thẩm Độ nói gì, tôi liền làm cái đó.

Tôi nghẹn ngào bật ra tiếng.

Thẩm Độ lại cong mắt khẽ cười, cúi đầu hôn đầu ngón tay tôi.

“Ngoan, vất vả rồi. Một lát nữa là xong.”

Giọng anh hoàn toàn khác với ngày thường, cứ như giờ phút này anh mới là con người thật.

Mãi đến khi chân trời lộ ra ánh sáng mờ mờ.

Thẩm Độ mới ôm tôi ngủ.

Chỉ là sau lần này, anh hình như thay đổi rồi, lại hình như không thay đổi.

Anh không còn đi sớm về khuya nữa, tôi không có cơ hội trốn anh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)