Chương 4 - Lệnh Điều Chuyển Bí Ẩn
“Một người đàn ông có thể điều bạn gái đã yêu hai năm đi để dọn chỗ cho cô, sau này cũng có thể điều cô đi để dọn chỗ cho người khác.”
Ngón tay cô ấy đang đặt trên cốc khựng lại.
Tôi cầm túi, rời đi.
Ra khỏi quán cà phê, đi đến góc phố, tôi dừng lại.
Lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Không phải tôi không quan tâm.
Chỉ là tôi không thể để cô ấy nhìn ra rằng tôi quan tâm.
06
Sáng thứ Hai, khi tôi đến công ty, trên bàn có thêm một bó hoa.
Hoa ly, giấy gói không có thiệp.
Phương Lệ thò đầu nhìn.
“Ai tặng thế?”
Tôi cầm bó hoa lên, trực tiếp ném vào thùng rác trong phòng trà.
Lúc quay lại ngồi xuống, Tưởng Nguyệt vừa hay từ phòng trà đi ra, trên tay cầm cốc nước. Ánh mắt cô ấy lướt qua bó hoa trong thùng rác rồi nhìn tôi.
Không nói gì.
Chín giờ rưỡi, Chu Hằng nhắn:
“Nhận được hoa chưa?”
Tôi không trả lời.
Anh ta lại gửi:
“Trưa ăn cùng nhau đi, có chuyện anh muốn nói trực tiếp với em.”
Tôi trả lời:
“Không có thời gian.”
Mười giờ, hành chính thông báo họp.
Họp toàn nhóm, Chu Hằng chủ trì.
Trong cuộc họp, anh ta công bố hai việc.
Thứ nhất, Tưởng Nguyệt chính thức gia nhập nhóm vận hành, phụ trách mảng làm việc với khách hàng.
Thứ hai, toàn bộ công việc bàn giao của Tô Điềm sẽ do Tưởng Nguyệt tiếp nhận, hạn cuối bàn giao là thứ Tư tuần này.
Khi nói những lời ấy, anh ta nhìn màn hình trình chiếu, không nhìn tôi.
Tưởng Nguyệt ngồi đối diện bàn họp, cúi đầu ghi chép.
Phương Lệ ở dưới bàn bóp nhẹ tay tôi.
Tôi không biểu cảm, nghe hết cả cuộc họp.
Tan họp, Chu Hằng gọi tôi lại.
“Tô Điềm, em ở lại.”
Những người khác lần lượt rời đi. Phương Lệ đi chậm nhất, trước khi ra còn quay đầu nhìn tôi.
Tôi gật đầu với cô ấy.
Cửa phòng họp đóng lại.
Chỉ còn tôi và Chu Hằng.
Anh ta ngồi ở đầu kia bàn họp, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn.
“Em có hận anh không?”
“Không.”
“Vậy tại sao em không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn, cũng không nhận hoa anh gửi?”
“Vì không cần thiết.”
“Không cần thiết là sao? Chúng ta ở bên nhau hai năm, nói chia tay là chia tay, em không cho anh lấy một cơ hội sao?”
Tôi nhìn anh ta.
“Lúc ký lệnh điều chuyển, anh có cho em cơ hội không?”
Khóe miệng anh ta giật nhẹ.
“Anh đã nói chuyện đó có nguyên nhân.”
“Nguyên nhân gì? Anh nói đi.”
Anh ta hít sâu một hơi.
“Tưởng Nguyệt là cháu gái của một Phó tổng ở trụ sở chính. Phó tổng đích thân yêu cầu sắp xếp cô ấy đến đây, còn chỉ định vị trí. Anh không có cách nào khác.”
Tôi sững lại.
“Phó tổng chỉ định đúng vị trí của em?”
“Đúng.”
“Vậy anh điều em đi không phải ý của anh?”
“Không hoàn toàn.”
“Vậy là ý của ai?”
“Ý công ty. Ý của Phó tổng. Anh chỉ thi hành.”
Tôi dựa vào lưng ghế.
“Chu Hằng, những lời anh nói em tin hay không không quan trọng. Em chỉ hỏi anh một chuyện.”
“Em hỏi đi.”
“Phó tổng muốn điều Tưởng Nguyệt đến, anh có thể sắp xếp vị trí khác, nhóm khác. Tại sao nhất định phải là vị trí của em? Tại sao nhất định phải điều em đi?”
Anh ta im lặng.
“Có phải vì điều em đi là lựa chọn ít tốn kém nhất đối với anh?”
Anh ta vẫn không nói.
“Em là bạn gái anh, anh nghĩ em sẽ hiểu, sẽ phối hợp, sẽ biết nhìn đại cục. Anh nghĩ em sẽ không làm ầm, không tố cáo, không khiến anh mất mặt. Vì thế anh chọn em.”
Cuối cùng anh ta cũng lên tiếng:
“Lúc đó anh nghĩ đợi chuyện qua rồi sẽ điều em về.”
“Khi nào?”
“Ba tháng, nhiều nhất nửa năm.”
“Vậy tại sao không nói trước với em?”
“Anh sợ em không đồng ý.”
“Cho nên anh chọn cách giấu em ký lệnh, sau đó lừa rằng thực tập sinh thao tác nhầm.”
“Anh không lừa em. Anh chỉ muốn tìm một cách để có thời gian đệm.”
“Thời gian đệm?”
Tôi đứng dậy.
“Chu Hằng, anh là Giám đốc vận hành, quản lý hơn ba mươi người. Muốn điều ai đi chỉ cần một câu của anh. Nhưng anh chọn em. Không phải vì anh hết cách, mà vì anh không muốn vì em mà đắc tội người khác. Tưởng Nguyệt là cháu gái Phó tổng, anh không dám động. Những người khác trong nhóm không liên quan đến anh, động vào họ anh sợ họ tố cáo. Chỉ có em, anh nghĩ em dễ nói chuyện.”
Mặt anh ta đỏ lên.
“Em nói xong chưa?”
“Xong rồi.”
“Vậy nghe anh nói. Anh thừa nhận cách xử lý của anh không đúng, nhưng xuất phát điểm là vì tương lai của chúng ta. Anh đứng vững ở vị trí này thì em mới có cuộc sống tốt.”
“Anh đứng vững, còn em đến Tây Bắc ăn cát. Đây là cuộc sống tốt anh nói à?”
“Anh đã nói sẽ điều em về!”
“Lời anh nói, em không còn tin nữa.”
Tôi đi đến cửa.
“Còn một chuyện. Bức ảnh trên bàn Tưởng Nguyệt không phải chụp tại buổi liên hoan phòng ban. Em đã kiểm tra, vào khoảng thời gian đó năm ngoái công ty không hề có liên hoan phòng ban.”
Mặt anh ta lập tức trắng bệch.
“Hai người chụp bức ảnh đó lúc nào, chính anh biết rõ.”
Tôi mở cửa bước ra.
07
Tôi trở lại chỗ làm, Phương Lệ lập tức ghé đến.
“Anh ta nói gì với cậu?”
“Anh ta nói Tưởng Nguyệt là cháu gái Phó tổng, công ty sắp xếp, anh ta không có cách nào khác.”
Phương Lệ nhíu mày.
“Thật hay giả?”
“Không biết. Nhưng có một chuyện là giả.”
“Chuyện gì?”
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng