Chương 7 - Lễ Mừng Đầy Tháng Nhiều Âm Ủ
Cộng thêm khoản hoàn trung tâm ở cữ sắp về là 66.800.
Tổng cộng 239.800.
Đây là toàn bộ tài sản tôi tích góp được sau năm năm hôn nhân.
Không nhiều.
Nhưng đủ dùng.
Đủ thuê luật sư.
Đủ thuê nhà.
Đủ để tôi bắt đầu lại.
Ra khỏi ngân hàng, luật sư Châu gọi tới.
“Cô Tô, có tình hình mới.”
“Anh nói đi.”
“Phía Trần Dật Phàm đã thuê luật sư. Là bạn đại học của anh ta, làm ở văn phòng luật Minh Viễn. Đối phương đã liên hệ với chúng tôi, muốn thương lượng.”
“Thương lượng gì?”
“Phương án họ đưa ra là căn nhà thuộc về Trần Dật Phàm, anh ta bồi thường cô 300 nghìn. Khoản vay mua nhà sau này anh ta trả.”
Tay tôi đang cầm vô lăng siết lại.
“300 nghìn?”
“Đúng.”
Tôi tính nhanh trong đầu.
Căn nhà hiện có giá thị trường khoảng 2,1 triệu.
Còn khoảng 1,1 triệu tiền vay chưa trả.
Giá trị ròng khoảng một triệu.
Bố mẹ tôi bỏ 400 nghìn tiền đặt cọc.
Sau khi kết hôn, tiền góp nhà tôi trả 5.500 nhân 60 tháng, là 330 nghìn.
Anh ta trả 4.200 nhân 60 tháng, là 252 nghìn.
Phần tăng giá của bất động sản tương ứng với khoản trả nợ sau hôn nhân cũng là tài sản chung.
Tính ra phần thuộc về tôi ít nhất cũng trên 600 nghìn.
Anh ta cho tôi 300 nghìn?
“Luật sư Châu, chuyện anh ta chuyển 250 nghìn tài sản chung cho em gái, bên kia nói thế nào?”
“Họ cho rằng đó là khoản cho vay, nói có giấy vay làm chứng.”
“Giấy vay viết lúc nào?”
“Đối phương nói viết ngay lúc đó. Nhưng tôi đã đề nghị tòa giám định thời điểm hình thành nét chữ. Nếu là viết bổ sung sau này thì kiểm tra là biết.”
“Được.”
“Cô Tô, cô thấy phương án của đối phương thế nào?”
“Không chấp nhận.”
“Tôi cũng không khuyên cô chấp nhận. Theo chứng cứ hiện tại phần cô có thể yêu cầu nhiều hơn thế.”
“Vậy cứ theo pháp luật.”
“Hiểu rồi. Còn một chuyện.”
“Gì vậy?”
“Khi sắp xếp hồ sơ, tôi phát hiện Trần Dật Phàm có một thẻ tín dụng hạn mức 50 nghìn. Hiện tại đã tiêu 43 nghìn. Cô có biết thẻ này không?”
Tôi sững người.
“Không biết.”
“Tôi đã lấy được chi tiết giao dịch. Phần lớn là mua hàng trực tuyến và ăn uống. Nhưng có mấy khoản khá đặc biệt. Địa điểm thanh toán là một câu lạc bộ cao cấp, mỗi lần từ hai đến năm nghìn.”
Hơi thở tôi khựng lại.
“Câu lạc bộ gì?”
“Tôi kiểm tra rồi. Là một phòng karaoke tư nhân. Nhưng mức chi tiêu hơi bất thường. Tôi đề nghị cô lưu ý.”
“Được.”
Cúp điện thoại, tôi ngồi trong xe nhìn màn hình.
Câu lạc bộ cao cấp.
Mỗi lần hai đến năm nghìn.
Năm năm rồi.
Tôi cứ tưởng anh ta chỉ thiên vị em gái.
Bây giờ xem ra có lẽ không chỉ vậy.
Tôi mở ứng dụng nhắn tin, tìm lịch sử trò chuyện với Trần Dật Phàm.
Kéo ngược về trước rất lâu.
Kéo đến một thứ sáu ba tháng trước.
Anh ta nói tăng ca, mười một giờ tối mới về.
Tôi nhớ hôm đó.
Bởi vì lúc anh ta về, trên người có một mùi nước hoa rất nhạt.
Lúc đó tôi hỏi một câu.
“Anh xịt nước hoa à?”
Anh ta nói: “Khách hàng mời ăn cơm, trong phòng có người xịt.”
Tôi tin.
Bây giờ nghĩ lại, những thứ tôi đã tin suốt năm năm còn bao nhiêu là giả?
Tôi tắt điện thoại, khởi động xe.
Đến công ty.
Tôi cần khiến bản thân bận rộn.
Không phải trốn tránh.
Mà là để cảm xúc không ảnh hưởng đến phán đoán.
Đến chỗ làm, quản lý của tôi là chị Vương đi tới.
“Tô Đường, sắc mặt em không tốt lắm. Nhà có chuyện à?”
“Vâng, một chút. Nhưng không ảnh hưởng công việc.”
“Nếu cần nghỉ thì cứ nói.”
“Cảm ơn chị Vương.”
Chị ấy vỗ vai tôi.
“Con bé này, chuyện gì cũng tự gánh.”
Tôi cười.
Không nói tiếp.
Mở máy tính.
Bắt đầu xử lý các báo cáo tồn đọng.
Khi các con số nhảy trên màn hình, trong đầu tôi lại hiện ra những giao dịch thẻ tín dụng ấy.
Câu lạc bộ cao cấp.
Hai đến năm nghìn.
Nếu chỉ hát karaoke thì không thể tốn từng ấy.
Tôi ghi nhớ nghi vấn này.
Buổi tối trở lại khách sạn, tôi làm một chuyện.
Đăng nhập tài khoản đặt vé tàu của Trần Dật Phàm.
Mật khẩu là ngày sinh cộng bốn số cuối giấy tờ tùy thân.
Anh ta chưa từng đổi.
Tôi kiểm tra lịch sử đi lại ba tháng gần đây.
Không có gì bất thường.
Sau đó tôi đăng nhập tài khoản đặt đồ ăn của anh ta.
Trong danh sách địa chỉ, ngoài nhà và công ty còn có một địa chỉ khác.
Phía đông thành phố, khu Thúy Hồ Danh Uyển, tòa 7, phòng 1402.
Tôi chưa từng nghe nói đến nơi này.
Tôi chụp màn hình.
Lưu vào thư mục chứng cứ.
Sau đó tắt đèn.
Nằm trong bóng tối.
Nhịp tim từng nhịp rất rõ.
Thúy Hồ Danh Uyển.
Tòa 7, phòng 1402.
Ngày mai tôi sẽ đi xem.
10
Sáng ngày thứ năm, tôi không đến công ty.
Xin nghỉ nửa ngày.
Lái xe đến phía đông thành phố.
Thúy Hồ Danh Uyển là một khu dân cư mới, tường ngoài vẫn rất trắng, cây xanh được cắt tỉa ngay ngắn.
Không phải khu nhà cao cấp nhất, nhưng tiền thuê không rẻ.
Tôi không đi vào.
Chỉ ngồi trong quán cà phê đối diện khu nhà, gọi một ly Americano.
Đợi bốn mươi phút.
Chín giờ mười hai, một người phụ nữ từ cửa tòa 7 đi ra.
Khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, tóc dài, mặc váy liền màu vàng nhạt.
Cô ta cầm một túi rác, đi đến điểm tập kết rác vứt đi, sau đó đứng bên đường xem điện thoại.
Hai phút sau, một chiếc xe màu trắng dừng trước mặt cô ta.
Cô ta lên xe.
Tôi ghi nhớ biển số.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng