Chương 11 - Lễ Cưới Đẫm Nước Mắt
Sắc mặt Cố Cảnh Xuyên tối sầm.
“Tôi tìm vợ sắp cưới của mình mà cũng cần phải hẹn trước?”
Lâm Tri Hạ từ sau lưng Trần Chu bước ra.
“Vợ sắp cưới cũ.”
Ánh mắt Cố Cảnh Xuyên tối sầm lại.
“Tri Hạ.”
“Sếp Cố có việc gì không?”
Cách gọi của cô khiến anh rất khó chịu.
Trước đây cô gọi anh là Cảnh Xuyên.
Có đôi lúc bận rộn, cô sẽ vừa xoa ấn đường vừa gọi “sếp Cố”, trong giọng nói mang theo ý cười.
Bây giờ tiếng “sếp Cố” này lại lạnh lẽo như một bức tường.
Cố Cảnh Xuyên đè nén cảm xúc.
“Chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện.”
“Không cần. Nói ngay ở đây đi.”
“Em nhất định phải đề phòng anh như vậy sao?”
Lâm Tri Hạ vặn lại: “Tôi nên tin anh sao?”
Cố Cảnh Xuyên cứng họng.
Anh im lặng một lát rồi nói: “Chuyện đám cưới là do anh xử lý không tốt. Anh xin lỗi em.”
“Ừ, tôi nhận.”
Anh không ngờ cô lại trả lời nhanh như vậy.
“Vậy dự án khu Tây…”
Lâm Tri Hạ bật cười.
Cổ họng Cố Cảnh Xuyên căng lên.
Anh biết câu này của mình thốt ra quá vội, cũng quá khó coi.
Nhưng Cố thị không thể đợi được.
“Tri Hạ, anh biết em đang giận. Nhưng dự án không phải trò đùa. Em đột ngột rút vốn sẽ ảnh hưởng đến rất nhiều người.”
“Ví dụ như anh?”
“Ví dụ như toàn bộ nhân viên của Cố thị.”
Lâm Tri Hạ nhìn anh.
“Cố Cảnh Xuyên, bây giờ anh mang nhân viên ra để ép tôi à?”
“Anh không có ý đó.”
“Vậy anh có ý gì?”
Cố Cảnh Xuyên hít sâu một hơi.
“Chúng ta có thể hủy bỏ hôn ước, nhưng dự án vẫn tiếp tục. Điều kiện em cứ đưa ra.”
Lâm Tri Hạ cảm thấy nực cười.
Tối hôm trước, anh nói buông tha cho anh đi.
Chiều hôm nay, anh nói điều kiện em cứ ra.
Hóa ra con người khi cần đến bạn, tư thế thực sự sẽ thấp đi rất nhiều.
“Tôi muốn Cố thị rút khỏi dự án khu Tây.”
Sắc mặt Cố Cảnh Xuyên biến đổi.
“Không thể nào.”
“Vậy thì không có gì để nói nữa.”
Cô quay người định đi.
Cố Cảnh Xuyên một tay nắm lấy cổ tay cô.
Anh nắm trúng tay phải.
Lâm Tri Hạ đau đến mức mặt trắng bệch.
Trần Chu lập tức tiến lên: “Buông tay!”
Cố Cảnh Xuyên cũng phản ứng lại, nhanh chóng buông ra.
“Xin lỗi, anh quên mất…”
Lâm Tri Hạ ôm lấy cổ tay, khẽ hít một ngụm khí lạnh.
*Quên mất.*
Nói nhẹ bẫng làm sao.
Anh quên mất tay phải cô không thể dùng sức.
Quên mất cô sẽ bị đau vào những ngày mưa dầm.
Quên mất cô từng vì ai mà bị thương.
Lâm Tri Hạ ngước nhìn anh.
“Cố Cảnh Xuyên, anh thực sự đã quên rất nhiều chuyện.”
Sắc mặt Cố Cảnh Xuyên vô cùng khó coi.
“Tri Hạ, anh không cố ý.”
Cô gật đầu.
“Tất nhiên là anh không cố ý.”
“Chỉ là anh không bận tâm mà thôi.”
Câu nói này còn nặng nề hơn bất kỳ lời trách mắng nào.
Cố Cảnh Xuyên đứng chôn chân tại chỗ.
Lâm Tri Hạ không dừng lại thêm nữa, lên xe rời đi.
Trước khi cửa sổ xe kéo lên, cô nghe thấy tiếng Cố Cảnh Xuyên gọi tên mình trầm đục.
Nhưng cô không hề ngoảnh lại.
Xe chạy đi rất xa, Trần Chu mới hỏi: “Sếp Lâm tay chị không sao chứ?”
“Không sao.”
“Có cần đến bệnh viện không?”
“Không cần.”
Cô nhìn cảnh phố xá trôi vụt qua bên ngoài cửa sổ.
Hóa ra buông bỏ một người, không phải là đột nhiên không còn thấy đau.
Mà là khi đau đớn, cuối cùng cũng không muốn cho người đó biết nữa.
***
**Chương 4: Nước mắt của Lâm Tình**
Khi Lâm Tình trở về nhà họ Lâm Triệu Thục Lan đang đợi cô ta ở phòng khách.
Vừa thấy cô ta bước vào, mắt Triệu Thục Lan đã đỏ hoe.
“Tình Tình, sao con lại gầy đi thế này?”
Lâm Tình nhào vào lòng bà, khóc đến mức bờ vai run rẩy.
“Mẹ ơi, có phải chị hận chết con rồi không?”
Triệu Thục Lan xót xa vô cùng.
“Nó tính tình bướng bỉnh thôi. Con đừng sợ, có mẹ đây.”
Lâm Quốc An ngồi trên sô pha, sắc mặt u ám.
Chuyện đám cưới làm ầm ĩ quá lớn, điện thoại nhà họ Lâm cũng bị gọi đến cháy máy.
Có người hỏi Lâm Tình năm xưa có phải là thấy chết không cứu hay không.