Chương 3 - Lật Ngược Thế Cục

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trong phòng livestream của Tống Hoan Hoan, màn hình đầy những bình luận “vãi chưởng”.

Dù sao sau vài lần “đùa”, cư dân mạng cũng dần nhận ra có gì đó không ổn, bắt đầu chửi Tống Hoan Hoan câu fame quá đà.

Cho đến khi cả ba người bị còng, gói bột lạ thật sự xuất hiện trước ống kính, bình luận lại náo nhiệt hẳn lên:

【Vãi! Thật sự lục ra được đồ à?】

【Nhà tôi làm gia vị, tôi dám khẳng định đây tuyệt đối không phải bột tiêu!】

【Streamer này không phải chơi quá trớn rồi chứ?】

【Cảnh sát nghiêm túc như vậy, không lẽ là thật? Một gói lớn thế này, chắc phải xử không ít năm đâu…】

Sắc mặt đội trưởng trầm xuống, nghiêm giọng quát:

“Hiện trường chấp pháp, lập tức tắt livestream!”

Tống Hoan Hoan còn muốn chống cự, cảnh sát trực tiếp tiến lên cưỡng chế tắt livestream của cô ta, đồng thời tịch thu toàn bộ điện thoại của ba chúng tôi.

“Thông báo nhân viên giám định ma túy đến hiện trường, phong tỏa khu vực, tạm thời cấm mọi người ra vào!”

Dây cảnh giới được kéo lên, toàn bộ đám đông vây xem bị chặn ngoài cửa Thanh Hoan Cư.

Nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, vẻ bất cần trên mặt Tống Hoan Hoan cuối cùng cũng không giữ nổi.

Cô ta hoảng hốt kéo tay áo Hoắc Thời Xuyên, giọng run lên:

“Thời Xuyên, sao anh không nói gì vậy? Em sợ. Chúng ta không phải chỉ đùa để tạo nhiệt thôi sao, đâu phải thật…”

Nếu là bình thường, Hoắc Thời Xuyên đã sớm nhào tới dỗ dành Tống Hoan Hoan. Nhưng bây giờ anh ta lại im lặng không nói, gân xanh trên các khớp tay nổi lên, sắc mặt âm trầm đáng sợ, trông như đang nặng nề tâm sự.

Tôi nhìn dáng vẻ im lặng khác thường của anh ta, tim chợt trầm xuống.

Lần trước anh ta như vậy là lúc phát hiện lô dầu giá rẻ kia là dầu bẩn.

Anh ta sống chết không chịu nói người giới thiệu là Tống Hoan Hoan. Cuối cùng, sau khi tôi cam đoan không kiện, anh ta mới nói ra sự thật.

Gói đồ này e rằng thật sự có vấn đề.

Không lâu sau, nhân viên giám định đến hiện trường. Khi nhìn thấy bột màu nâu nặng đến hai ký, người đó cũng không khỏi hít vào một hơi lạnh.

Nếu thứ này là thật, đây chắc chắn là vụ án lớn.

Người đó đeo găng tay, cẩn thận lấy mẫu bỏ vào bộ thử. Vài phút sau, vạch đỏ trên giấy thử nhanh chóng hiện lên.

Người đó ngẩng đầu, giọng nặng nề:

“Đội trưởng, kết quả kiểm tra dương tính. Bên trong có thành phần gây nghiện bị cấm!”

Sắc mặt đội trưởng lập tức lạnh đến cực điểm. Ánh mắt như dao quét qua lại trên người ba chúng tôi.

“Thành khẩn thì được khoan hồng, chống đối sẽ bị xử nghiêm. Bây giờ nói rõ đầu đuôi sự việc cho tôi. Rốt cuộc thứ này là ai mua?”

Mặt Tống Hoan Hoan trắng bệch, cô ta hét lên:

“Không thể nào! Tôi chỉ thuận miệng nói đùa thôi, sao có thể thật sự có thứ đó được!”

Cô ta đột ngột quay đầu, ngón tay chỉ thẳng vào tôi, giọng sắc nhọn chói tai:

“Là Thẩm Tình! Nhất định là cô ta! Cô ta là bếp trưởng chính của Thanh Hoan Cư. Từ khi cô ta đến giúp quán dịp 1/5, nhà hàng mới bắt đầu nổi! Món Phật Nhảy Tường cô ta làm ngon như vậy, chắc chắn là cô ta mua thứ này bỏ vào món ăn!”

“Tôi chỉ là một streamer review quán, chẳng liên quan gì đến nhà hàng này cả!”

Nhưng đội trưởng hoàn toàn không tin. Ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào cô ta, từng chữ từng chữ hỏi:

“Nếu cô chỉ là người ngoài, vậy sao cô lại biết chính xác thứ đó được giấu trong kho nhỏ sau bếp?”

6

Tống Hoan Hoan bị hỏi đến nghẹn lời. Ánh mắt cô ta lập lòe, siết chặt lòng bàn tay, ấp úng nói:

“Tôi… tôi chỉ thuận miệng nói bừa thôi mà. Tôi chỉ muốn tạo chiêu trò để tăng fan, làm sao ngờ thật sự lục ra được thứ này chứ!”

“Nếu tôi biết, tôi cũng đâu tự bóc ra để tự hại mình, đúng không?”

Hiềm nghi của Tống Hoan Hoan quả thật là nhỏ nhất.

Tầm mắt đội trưởng lướt qua cô ta, khóa chặt vào Hoắc Thời Xuyên, người từ đầu đến giờ vẫn im lặng. Giọng anh ấy sắc bén:

“Anh là ông chủ của Thanh Hoan Cư, chắc anh biết chìa khóa kho bếp sau nằm trong tay những ai chứ?”

Sắc mặt Hoắc Thời Xuyên hơi khó coi. Yết hầu anh ta lăn vài cái, anh ta nhìn tôi thật sâu rồi chậm rãi mở miệng:

“…Tôi, và Thẩm Tình.”

Tôi bình thản ngẩng mắt, trực tiếp cắt lời anh ta:

“Không chỉ vậy, còn có Tống Hoan Hoan.”

Tôi nhìn đội trưởng, nói rõ từng chữ:

“Cô ta không chỉ có chìa khóa kho sau bếp, mà mọi cửa ra vào của Thanh Hoan Cư đều mở cho cô ta.”

Hoắc Thời Xuyên từng nói, Tống Hoan Hoan là cô bạn thân lớn lên cùng anh ta từ nhỏ, thân như mặc chung một chiếc quần, nên cô ta muốn đến Thanh Hoan Cư lúc nào cũng được.

Nhưng Tống Hoan Hoan trước nay miệng mồm độc địa.

Lần đầu tiên đến Thanh Hoan Cư, cô ta đã đùa rằng bếp sau không bao giờ rửa rau, khiến khách hàng khiếu nại.

Lần thứ hai đến, cô ta lại thuận miệng châm chọc rượu trắng bị pha nước, trực tiếp chọc giận nhà đầu tư mà Hoắc Thời Xuyên khó khăn lắm mới mời được.

Lần thứ ba đến đúng lúc gặp kiểm tra vệ sinh, cô ta mở miệng nói quán không đạt chuẩn vệ sinh, suýt khiến Thanh Hoan Cư bị niêm phong đình chỉ kinh doanh.

Sau chuyện đó, tôi đã ra lệnh cấm Tống Hoan Hoan đến quán.

Hoắc Thời Xuyên ngoài miệng đồng ý, còn nói đã nghiêm khắc dạy dỗ cô ta, bảo tôi đừng giận.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)