Chương 1 - Lão Tổ Tông Chốn Cung Đình
Ta là Lão tổ tông Hoàng gia, Quý phi ức hiếp ta rồi hối hận đến phát điên
Ta là Lão tổ tông đã sống hàng ngàn năm, bất lão bất tử, được hoàng thất giấu tên đổi họ cúng bái như một biểu tượng may mắn.
Ta từng giúp đỡ các đời Hoàng đế xử lý triều chính, hiến kế mở mang bờ cõi.
Thế mà, vị Quý phi mới nhập cung lại nhân lúc Hoàng đế không có mặt, một cước đá văng cửa phòng ta.
“Ta còn tưởng là hồ ly tinh nào câu dẫn Hoàng thượng ngày ngày chạy đến đây, thì ra ngay cả một cái danh phận cũng không có, chỉ là một ả phi tần thấp hèn nhất, thật xui xẻo!”
Ta chỉ thấy nực cười.
Đứa chắt trai kém ta chừng một ngàn tuổi, mà dám cho ta làm phi tần của nó sao?
Cung nữ nhỏ bên cạnh cuống quýt giật giật tay áo ta, lí nhí nói: “Lão tổ tông, người đừng để trong lòng, Hoàng thượng về nhất định sẽ làm chủ cho người…”
Ta mỉm cười, đứng dậy phủi phủi góc áo.
Hoàng đế có làm chủ hay không, không quan trọng.
Dù sao cái thiên hạ này, ai làm Hoàng đế là do ta quyết định.
Nghe nói Trấn Bắc Vương mấy ngày trước vừa đánh thắng trận hồi kinh.
Thằng nhóc đó do chính tay ta ẵm bồng từ bé, hiểu chuyện hơn tên Hoàng đế này nhiều.
………
Ta lười đôi co với loại ngu xuẩn này, hất cằm ra hiệu cho tiểu cung nữ bên cạnh.
“A Hành, đi truyền lời.”
Đến phủ Trấn Bắc Vương, nói là chốn thanh tịnh của ta bị quấy rầy, bảo hắn đến đón ta.”
Quý phi sững sờ trong giây lát, ngay sau đó ôm bụng cười ngặt nghẽo.
“Ta lại không biết trong cung này từ khi nào lòi ra một nhân vật cỡ này đấy, đến cả Trấn Bắc Vương cũng mang ra dọa được cơ à.”
“Ngươi có biết Trấn Bắc Vương là người thế nào không? Đó là hoàng thúc ruột của Hoàng thượng, tay nắm năm mươi vạn Huyền Giáp quân, một thứ vô danh vô phận như ngươi, cũng xứng để ngài ấy đến đón sao?”
Năm mươi vạn Huyền Giáp quân đó là do chính tay ta truyền lại cho Trấn Bắc Vương. Hắn từ nhỏ lớn lên bên cạnh ta, vốn dĩ đã khóc lóc van xin ta đến phủ của hắn sống.
Chỉ tại Hoàng đế tuổi còn nhỏ, không thạo việc triều chính, ngày ngày đều phải đến thỉnh giáo nên ta mới từ chối.
Ta không thèm để ý ả, chỉ liếc nhìn A Hành một cái.
A Hành cuối cùng cũng hoàn hồn, vội vàng đi ra ngoài.
“Đứng lại!” Quý phi quát lớn một tiếng, ma ma bên cạnh ả lập tức chặn đường A Hành.
“Bản cung chưa lên tiếng, một con tiểu cung nữ nhà ngươi cũng dám đi? Trong mắt còn có quy củ không hả?”
Ta tựa lưng vào ghế dài, lười biếng nhìn màn kịch này.
Ngàn năm qua những vở kịch thế này ta đã xem quá nhiều rồi.
Cứ thay một thế hệ, kiểu gì cũng phải diễn lại vài lần.
Quý phi thấy A Hành không đáp lời, càng thêm hứng thú, quay sang nói với ta: “Ây dô, con tiện tỳ của ngươi cũng trung thành gớm, chủ tử không nói, nó cũng không nói. Sao nào, tưởng mình bám được vào nhân vật máu mặt nào rồi à?”
“Bản cung thật sự tò mò không biết ngươi lai lịch thế nào? Hoàng thượng dăm ba bữa lại chạy đến chỗ ngươi, ngay cả tiệc thiên thu của Thái hậu nương nương cũng không thèm dự. Đang bàn việc triều chính với quần thần, nghe tin ngươi khó ở trong người, liền vứt lại cả đám đại thần để hồi cung thăm ngươi.”
“Bản cung vốn tưởng là trang tuyệt sắc khuynh quốc khuynh thành nào, hôm nay gặp mặt, thì ra cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Ta cười khẩy trong lòng. Hoàng đế tất nhiên phải đặt cơ thể ta lên hàng đầu.
Nếu không có ta, một tên thứ tử () nhỏ tuổi như hắn sao bước lên được ngai vàng, sao giữ được giang sơn này.
Quý phi bước tới hai bước, trịch thượng nhìn xuống ta.
“Để bản cung đoán xem,” ả nâng cằm ta, ép ta ngẩng đầu lên, “Ngươi hầu hạ trên giường rất giỏi? Hay là biết công phu tà môn ngoại đạo nào, hạ cổ Hoàng thượng rồi?”
Ta mặc kệ ả bóp cằm mình, mỉm cười.
“Quý phi nương nương năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Ả sững lại, không ngờ ta đột nhiên hỏi vậy, buột miệng đáp: “Bản cung năm nay vừa tròn mười tám.”
“Mười tám.” Ta gật đầu, “Lúc ta bằng tuổi ngươi, ông cố của ông cố của ông cố của ông cố ngươi, vẫn còn đang mặc quần thủng đáy đấy.”
Không khí lại tĩnh lặng mất một nhịp.
Biểu cảm trên mặt Quý phi từ khó hiểu chuyển sang ngơ ngác, rồi từ ngơ ngác chuyển sang giận dữ tột độ.
“Ngươi… ngươi dám mắng bản cung?!”
Ả vung tay định tát xuống.
Ta không né.
Không phải vì không né được. Sống ngàn năm rồi, nếu thật sự luận về thân thủ, trong cái hoàng cung này chưa ai chạm được vào một vạt áo của ta.
Chỉ là ta chợt nhớ ra, lần gần nhất ta bị tát, đã là chuyện của hơn bốn trăm năm trước.
Khi đó cũng là một vị Hoàng hậu không biết trời cao đất dày, cũng huênh hoang xông vào như thế này, cũng chỉ thẳng tay vào mũi ta mà chửi “hồ ly tinh”.
Sau đó, ả ta quỳ dập đầu rỉ máu suốt một đêm trước cửa cung ta, cầu xin ta nói giúp ả một câu trước mặt Hoàng đế.
Ta nằm trên ghế, mặc kệ gò má nóng rát, chợt thấy hơi buồn cười.
Bốn trăm năm trôi qua rồi, sao đám người này chẳng tiến bộ chút nào vậy.
Quý phi đánh xong, tự ả lại sững người.
“Ngươi, sao ngươi không né?”
Ta ngước mắt nhìn ả, không nói gì.
Ả bị ánh mắt của ta làm cho lạnh gáy, thẹn quá hóa giận xông lên, túm chặt lấy cổ áo ta.
“Ngươi nhìn cái kiểu gì đấy? Bản cung đánh ngươi, ngươi dám dùng ánh mắt đó nhìn bản cung?”
A Hành đứng bên cạnh gấp đến độ dậm chân, muốn xông lên nhưng lại bị bà ma ma to khỏe cản lại, đành mang giọng nức nở mà can ngăn.
“Nương nương! Người không thể làm vậy! Người thật sự không thể làm vậy! Ngài ấy, ngài ấy không phải là….”
A Hành chưa nói hết câu, ma ma bên cạnh đã nhanh tay lẹ mắt, vung một cái tát trời giáng đánh ngất nàng.
Ta nhìn A Hành ngã lăn ra đất, bàn tay trong ống tay áo từ từ nắm chặt.
Ngàn năm trôi qua ta đã sớm quen với cảnh sinh ly tử biệt.
Cung nhân bên cạnh đổi hết lứa này đến lứa khác, trong mắt ta, họ chỉ như những bọt sóng phù du trong dòng sông thời gian.
Nhưng điều đó không có nghĩa là ta có thể trơ mắt nhìn họ vì ta mà chịu khổ.
Quý phi nhận ra phản ứng của ta, như phát hiện ra thứ gì đó thú vị, mắt ả sáng rực lên.
“Ô kìa, xót rồi sao?” Ả buông cổ áo ta ra, đi đến bên cạnh A Hành, dùng mũi giày đá đá vào mặt con bé, “Một con tiện tỳ mà thôi, cũng đáng để ngươi xót xa à?”
“Quý phi nương nương.” Giọng ta bình tĩnh, “Những việc ngươi làm hôm nay, Hoàng đế có biết không?”
Ả khựng lại, “Hoàng thượng? Hoàng thượng giờ này đang bận nghị sự với các đại thần, rảnh đâu mà quản cái thứ vô danh tiểu tốt như ngươi.”
“Mà cho dù Hoàng thượng có biết thì sao? Ngươi tưởng ngài ấy sẽ vì một thứ vô danh vô phận như ngươi, mà trở mặt với bản cung chắc?”
Ta không nói gì.
Đang nói, ả chợt nhớ ra điều gì, quay sang hỏi ma ma bên cạnh, “Đúng rồi, con tiện tỳ này sống trong cung lâu như vậy, rốt cuộc là lai lịch thế nào?”
Ma ma cười nịnh bợ đáp: “Bẩm nương nương, lão nô nghe ngóng rồi, con tiện tỳ này không có phẩm giai, không có danh phận, người trong cung đều đồn ả là ngoại thất () được Hoàng thượng giấu giếm…”
Quý phi nghe xong, biểu cảm trên mặt đặc sắc vô cùng.
“Ngoại thất?” Ả cười rung cả người, “Thì ra là ngoại thất! Ta còn tưởng là nhân vật tầm cỡ nào, hóa ra, đến cả một phi tần chính thức cũng không được tính!”
Ta từ từ đứng dậy.
Ả theo phản xạ lùi lại một bước, “Ngươi muốn làm gì?”