Chương 2 - Lần Tái Hợp Định Mệnh
2
Quay lại phòng.
Tôi không hề quan tâm đến chỗ trống đột ngột bên cạnh Tống Yến.
Chỉ yên lặng ngồi vào góc, tiếp tục xem điện thoại.
Thấy vậy, sắc mặt Tống Yến càng lạnh hơn, anh nốc từng ly rượu vang đỏ một cách điên cuồng.
“Có người đúng là không biết xấu hổ, để Tống Yến quay lại mà đến mức bịa ra cả chuyện kết hôn.”
“Cứ tưởng mình là vàng là ngọc chắc? Không có cô thì Tống Yến sống không nổi chắc?”
“Cùng lắm cũng chỉ là món đồ chơi bị Tống Yến đùa bỡn bốn năm, y chang con mẹ chết yểu của cô ta, chỉ giỏi giở thủ đoạn với đàn ông.”
Tôi tắt màn hình điện thoại, thẳng tay ném thẳng nó vào mặt La Chi Chi.
“Cô sủa thêm tiếng nào nữa thử xem?”
Không khí căng như dây đàn, chẳng ai dám lên tiếng.
Tống Yến chau mày, ánh mắt say lờ đờ nhìn về phía tôi, bên tai vẫn là tiếng La Chi Chi khóc lóc đầy đau đớn. Anh đặt ly rượu xuống.
“Lâm Nhiễm, xin lỗi.”
Giọng Tống Yến lạnh lùng như băng.
Chỉ cần tôi và La Chi Chi xảy ra mâu thuẫn, anh lúc nào cũng đứng về phía cô ta.
Tôi cười lạnh trong lòng.
Thái độ dửng dưng của tôi khiến Tống Yến càng thêm khó chịu.
Những lần trước, chỉ cần anh mở miệng, cho dù trong lòng tôi có không cam tâm thế nào, cuối cùng vẫn sẽ cúi đầu xin lỗi La Chi Chi vì tình cảm giữa chúng tôi.
“Sao? Tức quá hóa liều rồi à?”
“Tôi nói sai chỗ nào? Lâm Nhiễm, cô chẳng qua cũng chỉ là thứ đàn bà không cha không mẹ nuôi, tiện nhân là đúng rồi còn gì.”
La Chi Chi núp sau lưng Tống Yến, vẫn không quên khiêu khích tôi như một thói quen.
Cô ta biết, dù mình có nói quá đáng cỡ nào, Tống Yến cuối cùng cũng sẽ bảo vệ cô ta.
“Chi Chi, đừng nói chuyện như thế với chị dâu.”
Quả nhiên, Tống Yến chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô ta, coi như chuyện sỉ nhục tôi vừa rồi chưa từng tồn tại.
Tôi bỗng nhiên bật cười.
Cầm chai rượu bên cạnh rót vào ly.
Ánh mắt Tống Yến dịu lại, cứ ngỡ tôi cuối cùng cũng chịu cúi đầu trước La Chi Chi.
La Chi Chi cũng theo phản xạ vươn tay ra đón lấy, khoé môi nở nụ cười đầy mỉa mai.
“Lâm Nhiễm… à không, chị dâu à, chị biết không? Cái dáng vẻ nâng ly của chị bây giờ, lại càng giống chó đấy.”
“Thế à?”
Tôi mỉm cười đáp lại.
Ngay giây sau, khi La Chi Chi còn chưa kịp phản ứng gì.
Tôi đập vỡ ly rượu, túm lấy tóc cô ta, trút toàn bộ rượu lẫn mảnh thủy tinh vụn vào miệng cô ta.
Tống Yến lập tức đẩy tôi ra.
“Lâm Nhiễm, cô điên rồi à?!”
“Chi Chi chỉ nói vài câu thôi, có đụng gì đến cô đâu.”
“Vậy tôi và mẹ tôi bị mắng chửi như thế là đáng à?”
Máu chảy ra từ khoé miệng La Chi Chi.
Cô ta tựa vào lòng Tống Yến, ánh mắt nhìn tôi vừa sợ hãi vừa căm hận.
Tôi nheo mắt.
“Còn nhìn à?”
“La Chi Chi, xem ra cô không cần đôi mắt này nữa rồi.”
“Lâm Nhiễm!!”
Tống Yến rốt cuộc không nhịn nổi nữa, hạ giọng cảnh cáo.
Anh cúi người bế La Chi Chi lên.
Mọi người lúc này mới hoàn hồn lại, vội vàng giúp Tống Yến mở cửa nhà vệ sinh, xử lý vết thương cho La Chi Chi.
Tôi ngồi im tại chỗ, rõ ràng nghe thấy tiếng bàn tán ngày càng lớn trong phòng tắm.
“Anh Yến, anh nghĩ gì vậy? Chi Chi mới là anh em sống chết với anh từ nhỏ tới lớn mà.”
“Còn Lâm Nhiễm thì là gì chứ? Đàn bà gì mà điên đến mức đó, anh còn tiếc nuối gì cô ta nữa? Hại Chi Chi bị thương nặng như vậy, chuyện này không thể bỏ qua được.”
“Thế mày muốn sao?”
Giọng nói đầy bực bội của Tống Yến vang lên, cả phòng lập tức yên lặng.
Một lúc sau, anh lại nói.
“Được rồi, tôi sẽ để Lâm Nhiễm cho Chi Chi một lời giải thích, trước hết đưa Chi Chi đến bệnh viện đã.”
“Thế còn Cố Thừa Dịch thì sao? Lúc đến, ông cụ đã dặn kỹ rồi, lần này chủ yếu là để làm thân với anh ta đấy.”
Tống Yến sầm mặt mở cửa ra.
Đám bạn thân phía sau cũng lần lượt bước ra ngoài, mỗi người trước khi đi đều liếc tôi một cái đầy oán giận, rồi dìu La Chi Chi xuống lầu.
Trong phòng chỉ còn lại hai chúng tôi.
Tống Yến bóp trán, nhíu mày.
“Lâm Nhiễm, lần này em làm quá rồi. Dù em có ghen vì anh mà ghét Chi Chi, thì cũng không nên thật sự động tay động chân với cô ấy.”
3
Tống Yến từ khi nào lại tự luyến đến mức này?
Tôi không đáp, chỉ thấy buồn cười.
Lấy thẻ ngân hàng đặt lên bàn.
“Tiền viện phí của cô ta, tôi trả.”
“Tống Yến, chúng ta đã chia tay rồi.”
Bốn năm trước, vào đêm mưa tầm tã ấy.
Tống Yến quỳ cả đêm trước di ảnh mẹ tôi, trong cơn run rẩy và lạnh giá, anh cắn chặt môi tôi mà nói:
“Lâm Nhiễm, anh xin em, nhìn anh một cái thôi, chúng ta ở bên nhau đi, để anh thay mẹ chăm sóc em được không?”
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của anh, lòng tôi mềm nhũn.
Rồi, lại là hết lần này đến lần khác bị La Chi Chi khiêu khích.
Tôi ốm sốt, Tống Yến đang đi mua thuốc thì bị cô ta kéo đi hát karaoke.
Ngày giỗ mẹ, tôi ngồi một mình bên mộ, bên cạnh là tiếng cười nói ồn ào, La Chi Chi còn bày cả bếp nướng, cùng đám bạn của Tống Yến vừa uống rượu vừa vui vẻ cợt nhả.
Hết chuyện này đến chuyện khác, tôi đã quá mệt mỏi với những cuộc cãi vã lặp đi lặp lại vì La Chi Chi.
Một mối tình cứ mãi trong trạng thái thấp thỏm, bất an như thế, tôi đáng lẽ phải buông từ lâu rồi.
“Lâm Nhiễm, em có ý gì?”