Chương 1 - Lần Quay Về Để Trả Thù

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sau khi trùng sinh, tôi bình luận dưới bài bóc phốt của hoa khôi: Cô cũng đến phá thai à?

Tôi chỉ xin nghỉ ốm ba ngày để đi phẫu thuật u nang buồng trứng.

Thế nhưng hoa khôi Lâm Kiều Kiều lại đăng bài lên diễn đàn trường:

“Một nữ sinh lớp chọn xin nghỉ ốm? Tôi vô tình gặp cô ta ở khoa sản đấy, ai hiểu thì hiểu nha.”

Kèm theo đó là bức ảnh chụp bóng lưng tôi đang mặc đồ bệnh nhân, tay cầm bệnh án.

Chỉ sau một đêm, cả trường đều đồn ầm lên chuyện học bá lớp chọn đi phá thai.

Tôi đưa bệnh án ra, bọn họ bảo ai biết được là hàng giả hay thật.

Tôi giải thích mình bị u nang, bọn họ lại cười cợt bảo u nang chắc là biến chứng do phá thai mà ra.

Tôi cầu cứu giáo viên chủ nhiệm, thầy ấy bảo cây ngay không sợ chết đứng, đừng xé ra to.

Cuối cùng, tôi bị mấy tên lưu manh nghe được tin đồn bám đuôi quấy rối, đến mức trầm cảm mà chết.

Mẹ tôi ôm thi thể lạnh ngắt của tôi gào khóc thảm thiết. Ngay ngày hôm đó, bà cũng treo cổ tự vẫn trên cây hòe già.

Mở mắt ra lần nữa.

Tôi quay lại đúng cái ngày bị Lâm Kiều Kiều tung tin đồn nhảm.

Nhìn bài đăng đang leo lên top thịnh hành của diễn đàn, tôi trực tiếp bình luận bằng một bức ảnh.

Bức ảnh cho thấy Lâm Kiều Kiều ngày hôm đó cũng có mặt ở khoa sản của bệnh viện, mốc thời gian khớp y hệt lúc cô ta bảo vô tình chạm mặt tôi.

“Trùng hợp thật đấy, cô cũng đến phá thai à?”

Chương 1

Tôi chỉ xin nghỉ ốm ba ngày để đi phẫu thuật u nang buồng trứng.

Thế nhưng hoa khôi Lâm Kiều Kiều lại đăng bài lên diễn đàn trường:

“Một nữ sinh lớp chọn xin nghỉ ốm? Tôi vô tình gặp cô ta ở khoa sản đấy, ai hiểu thì hiểu nha.”

Kèm theo đó là bức ảnh chụp bóng lưng tôi đang mặc đồ bệnh nhân, tay cầm bệnh án.

Chỉ sau một đêm, cả trường đều đồn ầm lên chuyện học bá lớp chọn đi phá thai.

Tôi đưa bệnh án ra, bọn họ bảo ai biết được là hàng giả hay thật.

Tôi giải thích mình bị u nang, bọn họ lại cười cợt bảo u nang chắc là biến chứng do phá thai mà ra.

Tôi cầu cứu giáo viên chủ nhiệm, thầy ấy bảo cây ngay không sợ chết đứng, đừng xé ra to.

Cuối cùng, tôi bị mấy tên lưu manh nghe được tin đồn bám đuôi quấy rối, đến mức trầm cảm mà chết.

Mẹ tôi ôm thi thể lạnh ngắt của tôi gào khóc thảm thiết. Ngay ngày hôm đó, bà cũng treo cổ tự vẫn trên cây hòe già.

Mở mắt ra lần nữa.

Tôi quay lại đúng cái ngày bị Lâm Kiều Kiều tung tin đồn nhảm.

Nhìn bài đăng đang leo lên top thịnh hành của diễn đàn, tôi trực tiếp bình luận bằng một bức ảnh.

Bức ảnh cho thấy Lâm Kiều Kiều ngày hôm đó cũng có mặt ở khoa sản của bệnh viện, mốc thời gian khớp y hệt lúc cô ta bảo vô tình chạm mặt tôi.

“Trùng hợp thật đấy, cô cũng đến phá thai à?”

Mười một chữ lạnh lùng như một chiếc đinh sắt bị tôi đóng mạnh vào diễn đàn trường đang sục sôi.

Giây trước những bình luận ẩn danh còn đang mở tiệc ăn mừng, giây sau đã đông cứng lại.

Tĩnh lặng.

Sự tĩnh lặng kéo dài chừng một phút.

Sau đó, điện thoại bắt đầu rung lên điên cuồng với tần suất như sắp nổ tung.[Vãi? Chuyện gì thế này? Thẩm Niệm điên rồi à?][Cậu ta dám tag thẳng tên Lâm Kiều Kiều luôn? Còn kèm cả ảnh?][Ảnh này là thật hay giả vậy? Sao Lâm Kiều Kiều lại đến khoa sản?][Lầu trên ơi, nhìn mốc thời gian đi, chỉ cách lúc Lâm Kiều Kiều đăng bài có nửa tiếng thôi, lại còn cùng một bệnh viện nữa!]

Tôi nhìn chằm chằm màn hình, đầu ngón tay lạnh buốt.

Kiếp trước, tôi đã khóc đến mức toàn thân run rẩy giữa những bình luận này, không ngừng gõ phím giải thích.

“Tôi không có.”

“Tôi bị ốm thật mà.”

“Xin các cậu hãy tin tôi.”

Nhưng sự van xin của tôi chỉ đổi lấy những lời nhạo báng và sỉ nhục thậm tệ hơn.

Kiếp này, tôi không giải thích nữa.

Tôi chỉ nhét thẳng con dao vào tay kẻ đã đích thân đẩy tôi xuống địa ngục.

Trên màn hình, tin nhắn riêng của Lâm Kiều Kiều gửi đến gần như ngay lập tức, vẫn mang theo vẻ ngây thơ và hoảng hốt giả tạo thường ngày.

“Niệm Niệm? Sao cậu lại đăng bức ảnh đó?”

“Cậu biết mà, hôm đó tớ đến bệnh viện thăm người cô bị ốm!”

“Có phải cậu hiểu lầm gì rồi không? Mau xóa bài đi được không, mọi người sẽ nghĩ lung tung mất.”

Ngay sau đó là một cuộc gọi thoại đến.

Tôi tắt máy cái rụp.

Và thế là nhóm chat lớp bùng nổ.

Có người chụp lại bài đăng của tôi gửi vào nhóm, tag tên tất cả mọi người.

“Vào xem lẹ đi! Lớp mình có một dũng sĩ này!”

“Học bá đang khô máu trực diện với hoa khôi đấy!”

Bạn thân của Lâm Kiều Kiều là Trương Thiến lập tức nhảy ra.

“Thẩm Niệm, cậu có ý gì hả? Tự mình làm chuyện dơ bẩn còn muốn kéo Kiều Kiều xuống nước à?”

“Kiều Kiều tốt bụng coi cậu là bạn, sợ cậu đi sai đường, cậu đền đáp cậu ấy thế này à?”

“Cậu photoshop ra bức ảnh đó, lương tâm không cắn rứt sao?”

Bạn bè?

Tôi cười khẩy.

Kiếp trước, chính cái con Trương Thiến này là người đầu tiên trong lớp chỉ thẳng mặt chửi tôi là “đồ lăng loàn”.

Cũng chính cô ta ném sách vở của tôi từ tầng sáu xuống, rồi đứng trên lầu nhìn tôi bò ra nhặt nhạnh như một con chó.

Tôi không trả lời trong nhóm, mà mở lại diễn đàn.

Lâm Kiều Kiều đã cập nhật lại bài đăng chính của cô ta.

Cô ta không xóa bài, mà dùng giọng điệu nức nở để chỉnh sửa lại nội dung.

“Xin lỗi mọi người, mình không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Mình chỉ quan tâm bạn học, sợ bạn ấy bị kẻ xấu lừa gạt. Bức ảnh đó là mình vô tình chụp được ở hành lang bệnh viện. Mình thừa nhận cách nói của mình có hơi không thỏa đáng, gây ra hiểu lầm cho mọi người, mình xin lỗi.”

“Nhưng mình thật sự không ngờ bạn Thẩm Niệm lại dùng một bức ảnh photoshop để phản công mình.”

“Hôm đó mình đến bệnh viện thật sự là để thăm người cô đang nằm viện. Khoa sản ở tầng ba, phòng bệnh của cô mình ở tầng năm, mình chỉ đi ngang qua đó thôi.”

“Thẩm Niệm, mình biết cậu thành tích tốt, lòng tự trọng cao, nhưng cậu không thể vì sai lầm của bản thân mà kéo một người vô tội xuống nước được. Xin cậu đấy, xóa bài đi, mình thật sự sắp bị cậu ép đến phát điên rồi.”

Cô ta thậm chí còn đính kèm dưới bài đăng một bức ảnh selfie với đôi mắt khóc đến sưng đỏ.

Trông vô cùng đáng thương, ai thấy cũng xót xa.

Dư luận lập tức đảo chiều.[Tôi đã bảo mà, một cô gái lương thiện như Lâm Kiều Kiều sao có thể làm mấy chuyện đó được.][Hóa ra là học bá thẹn quá hóa giận, photoshop ảnh để tung tin đồn nhảm à!][Ác độc quá! Tự mình đi phá thai còn muốn vu khống hoa khôi, tâm lý người này có vấn đề rồi phải không?][Thương Kiều Kiều quá, ôm ôm.]

[Thẩm Niệm cút khỏi trường chúng ta đi!]

Nhìn những lời lẽ dơ bẩn đó, tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, đau đớn đến không thở nổi.

Vẫn kịch bản đó, vẫn mùi vị đó.

Đầu tiên là chiếm lấy đỉnh cao đạo đức, sau đó tỏ vẻ yếu đuối, giả vờ ngây thơ để dắt mũi dư luận.

Lâm Kiều Kiều, cô vẫn giỏi chơi đùa với lòng người như vậy.

Điện thoại lại rung lên, là mẹ tôi gọi tới.

Giọng bà mang theo âm mũi đặc sệt và sự run rẩy.

“Niệm Niệm, con… con không sao chứ?”

“Mẹ thấy trên mạng… có những điều không hay…”

“Sao người ta có thể nói con như vậy? Con đừng sợ, mẹ tin con, ngày mai mẹ sẽ lên trường tìm giáo viên của các con!”

Kiếp trước, mẹ tôi cũng nói y như vậy.

Bà đã đi thật.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)