Chương 12 - Lá Thư Cuối Cùng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Quầng thâm dưới mắt anh không sao che được, ánh mắt thỉnh thoảng mất tiêu cự, anh hút thuốc dữ dội hơn trước, những lời quát mắng lạnh lẽo khác thường đối với đám tân binh phạm lỗi trên thao trường… tất cả đều cho thấy sự chao đảo trong lòng anh.

Trong một lần dừng chân giữa đợt dã ngoại huấn luyện, Lâm Tú Thanh cầm bình nước bước tới, đưa cho anh.

“Tịch Cạnh, trạng thái gần đây của anh không đúng. Là vì… Lâu Tâm Nguyệt đi rồi sao?”

Cô khẽ hỏi, trên mặt mang theo vẻ lo lắng vừa đủ cùng một tia u buồn khó nhận ra.

Tịch Cạnh nhận lấy nước, ngửa cổ uống một ngụm lớn, không nói gì, ánh mắt dừng trên những dãy núi nhấp nhô ở phía xa.

Sự im lặng của anh khiến lòng Lâm Tú Thanh siết lại, nhưng ngay sau đó lại dâng lên một cơn cố chấp và tự tin.

Lâu Tâm Nguyệt đi rồi, là vì thấy được bức di thư, là vì không chịu nổi việc Tịch Cạnh càng để tâm đến chính mình hơn.

Điều đó vừa đủ chứng minh trong lòng Tịch Cạnh, ai mới là người quan trọng nhất. Giờ chướng ngại đã bị dọn sạch, tuy quá trình có hơi thảm liệt, nhưng kết quả vẫn giống nhau.

Tịch Cạnh chỉ là trong lúc nhất thời chưa thể chấp nhận cách Lâu Tâm Nguyệt rời đi quyết tuyệt đến vậy, rốt cuộc đã ở bên nhau năm năm, cho dù là nuôi một con vật cưng thì cũng sẽ có tình cảm.

Đợi đến khi anh lấy lại tinh thần, anh sẽ hiểu, họ mới là người sớm muộn gì cũng ở bên nhau.

“Anh đừng tự trách mình quá,” Lâm Tú Thanh tiến gần thêm một bước, giọng nói càng dịu hơn, “Lúc đó tình hình hỗn loạn như vậy, anh chọn bảo vệ em trước cũng là lẽ thường tình của con người. Lâu Tâm Nguyệt cô ấy… có lẽ chỉ là nhất thời nghĩ quẩn thôi. Chờ cô ấy ra ngoài chịu chút khổ sở, biết đâu sẽ nghĩ thông. Dù sao thì, hai người là hôn nhân quân nhân, ly hôn đâu có dễ.”

Tịch Cạnh liếc cô một cái, ánh mắt phức tạp đến mức Lâm Tú Thanh trong chốc lát cũng không nhìn thấu.

Có mệt mỏi, có dò xét, dường như còn có một tia… xa cách?

“Cô ấy sẽ không trở lại nữa.”

Giọng Tịch Cạnh rất thấp, mang theo sự chắc chắn và tiêu điều mà Lâm Tú Thanh chưa từng nghe thấy, “Cô ấy đã biết hết mọi chuyện.”

“Hết mọi chuyện?” Lâm Tú Thanh tim đập thót một cái, cố gắng giữ bình tĩnh: “Xin lỗi, đều là lỗi của em… là em không tốt, em không nên giữ tấm ảnh kia, càng không nên… không nên để Lâu Tâm Nguyệt nhìn thấy. Tịch Cạnh, anh đừng như vậy, em nhìn mà khó chịu. Lâu Tâm Nguyệt đi rồi, còn có em ở bên anh mà. Chúng ta…”

“Tôi hơi mệt, muốn yên tĩnh một lát.”

Tịch Cạnh lại cắt lời cô, đứng dậy phủi đất trên người, rồi đi sang phía khác, chỗ mấy đội viên đang ngồi một mình, bắt đầu hỏi tình hình huấn luyện.

Lâm Tú Thanh đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng thẳng tắp nhưng dường như bị bao phủ bởi một tầng cô độc của anh, ngón tay chậm rãi siết chặt.

Sự sa sút hiện tại của Tịch Cạnh, chỉ là tạm thời thôi.

Cô hiểu anh, anh trọng tình trọng nghĩa, có trách nhiệm với Lâu Tâm Nguyệt, cũng có áy náy, nên cần thời gian để tiêu hóa.

Nhưng cuối cùng, anh sẽ quay về bên cô.

Giữa bọn họ có quá nhiều quá khứ chung, bí mật chung, và… cả sợi dây ràng buộc bí mật này nữa.

Cô theo bản năng đặt tay lên bụng mình vẫn còn phẳng.

Đứa bé này là con át chủ bài lớn nhất của cô, cũng là cây cầu vững chắc nhất nối giữa hai người.

Bây giờ Tịch Cạnh chưa nhắc tới, có lẽ là còn chưa nghĩ xong phải xử lý thế nào, cũng có thể là còn cố kỵ quá nhiều.

Nhưng cô tin, chỉ cần cô kiên trì, đứa bé này nhất định sẽ buộc chặt lấy anh.

Chương 9

9

Thời gian không hề xoa dịu những nếp nhăn trong lòng Tịch Cạnh, nỗi nhớ và áy náy của anh dành cho Lâu Tâm Nguyệt càng lúc càng rõ rệt.

Anh bắt đầu mất ngủ, đêm này qua đêm khác mở mắt nhìn trần nhà.

Trong đầu không ngừng tua lại những mảnh ký ức liên quan đến Lâu Tâm Nguyệt.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)