Chương 12 - Lá Thư Bí Mật Và Hôn Ước Từ Thời Thơ Ấu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cậu ấy đứng bật dậy, đỡ lấy Cố Uyển Uyển không kịp phòng bị, đang loạng choạng lùi về sau.

Bài thi rơi xuống đất, Cố Uyển Uyển giẫm một chân lên trên rồi kêu:

“Ôi!”

Phó Lẫm Châu lạnh lùng nhìn tôi:

“Cô động tay làm gì?”

Cố Uyển Uyển đứng sau cậu ấy, càng ngang ngược chế giễu:

“Chẳng trách vở ghi chép sắp viết hết rồi mà vẫn chỉ nỡ mua một quyển.

“Mua nhiều chẳng phải sẽ càng lãng phí giấy sao?”

Tiếng cười vang lên xung quanh giống như những chiếc gai đâm vào tai tôi.

Tôi siết chặt tay, đỏ mắt nhìn Phó Lẫm Châu đang chắn trước mặt:

“Tránh ra! Tôi muốn cô ta xin lỗi!”

19

Phó Lẫm Châu sa sầm mặt, bảo vệ Cố Uyển Uyển phía sau, nhất quyết không nhường một bước.

Tôi nghiến răng, đỏ mắt đẩy cậu ấy nhưng không đẩy nổi.

Những bạn học xung quanh cũng xúm lại, đẩy Cố Uyển Uyển ra phía sau.

“Này, Lâm Kiều, chẳng lẽ cậu còn muốn đánh Uyển Uyển sao?”

Tôi nhìn chằm chằm Phó Lẫm Châu:

“Tôi nói lần cuối, tránh ra!”

Phó Lẫm Châu nhíu mày, cúi xuống nhìn tôi như nhìn một kẻ điên:

“Chẳng phải chỉ là mấy bài thi sao?

“Thi được bao nhiêu điểm thì có gì quan trọng? Thành tích của ai cũng được công bố.

“Uyển Uyển chỉ đùa một chút, xem điểm của cô thì làm sao?”

Cố Uyển Uyển đứng phía sau cười khẩy, khiêu khích:

“Đừng nổi nóng chứ bạn học Lâm Kiều.

“Đầu óc không tốt cũng chẳng có gì mất mặt, chúng tôi sẽ không coi thường học sinh đặc biệt đâu.”

Lý trí của tôi lập tức tan rã, tôi siết chặt tay, đẩy mạnh Phó Lẫm Châu.

Trước vẻ mặt nhất quyết không chịu nhúc nhích của cậu ấy.

Bàn tay tôi run rẩy dữ dội, đột ngột giơ lên, tát mạnh vào mặt cậu ấy.

Sau âm thanh giòn giã và đột ngột.

Tiếng cười lập tức như bị đóng băng, tất cả bạn học đều kinh ngạc.

Vẻ mặt đắc ý đến cực điểm của Cố Uyển Uyển cũng cứng đờ.

Phó Lẫm Châu khó tin nhìn tôi, thậm chí còn quên tránh.

Lý trí của tôi cũng bị kéo trở về trong khoảnh khắc âm thanh ấy vang lên.

Trong đầu chỉ còn lại lời mẹ Phó nói trước khi ra nước ngoài:

“Không ai được động vào Lẫm Châu, nếu không tôi nhất định sẽ đưa cô trở về phía Nam.”

Nỗi nhục vì thành tích bị công khai, bị chế giễu, sự tức giận vì bài thi bị giẫm bẩn và cảm xúc suy sụp, mất kiểm soát.

Đến lúc này, tay tôi cứng đờ giữa không trung.

Chỉ còn sự bất an và hối hận cực độ sau khi tỉnh táo lại.

Phó Lẫm Châu hoàn hồn.

Cậu ấy tức đến xanh mặt, đột ngột lao tới túm cánh tay tôi.

Theo bản năng, tôi hoảng sợ lùi về sau, lưng sắp đập mạnh vào góc bàn.

Nhưng cậu ấy bỗng nghĩ đến chuyện gì đó.

Tay còn lại nhanh chóng đưa về phía góc bàn, lưng tôi đập vào mu bàn tay cậu ấy.

Tôi lập tức ngẩn người.

Khi phản ứng lại, cậu ấy nhanh chóng rút tay, trên mặt càng thêm vừa tức vừa giận.

Bị tôi tát một cái, lại túm cánh tay tôi, có lẽ theo bản năng cậu ấy muốn đánh trả.

Nhưng trước mắt mọi người, cuối cùng cậu ấy vẫn thu tay lại, không làm gì nữa.

Cậu ấy gần như nghiến răng nhìn tôi:

“Cô cứ chờ đấy, chuyện này chưa xong đâu!”

Tôi lập tức nghĩ rằng cậu ấy có thể kể với trưởng bối nhà họ Phó.

Như vậy, tôi chắc chắn sẽ bị đuổi về phía Nam.

Trong đầu tôi hỗn loạn.

Sau đó nhanh chóng nhớ lại câu người giúp việc nhà họ Phó từng nói với Phó Lẫm Châu:

“Lâm Kiều đã đồng ý đến trường rồi, cậu chủ là đàn ông, không thể nói mà không giữ lời.”

Dường như chính vì câu nói ấy, cuối cùng Phó Lẫm Châu mới ngoan ngoãn đến trường.

Tôi không nghĩ được cách nào khác, chỉ có thể cắn răng bắt chước:

“Cậu…

“Cậu là con trai, chẳng lẽ còn định tìm phụ huynh mách chuyện sao?”

Trong lòng tôi bất an.

Lại cảm thấy kỳ lạ, lúc nhỏ giọng gần như chỉ có cậu ấy nghe thấy.

Phó Lẫm Châu đầy vẻ tức giận.

Nghe xong, vẻ mặt chuyển thành khó hiểu.

Một lúc lâu sau, cậu ấy mới hiểu ý tôi.

Cậu ấy đầy vẻ không thể hiểu nổi:

“Tôi là đứa trẻ ba tuổi sao? Tại sao phải tìm phụ huynh mách?”

Lúc này tôi mới âm thầm thở phào.

Nhưng Phó Lẫm Châu nhanh chóng hiểu ra:

“Lâm Kiều, không phải cô sợ nhà họ Phó biết cô đánh tôi đấy chứ?

“Bà nội tôi coi trọng cô hơn cả tôi, cho dù biết thì có thể làm gì?”

Cậu ấy vẫn cho rằng bà cụ Phó vô cùng coi trọng tôi.

Buổi tối tan học trở về nhà họ Phó, cuối cùng bà cụ Phó vẫn biết chuyện thành tích.

20

Tôi cảm thấy khó xử, đi đi lại lại rất lâu ngoài cổng sắt mới bước vào.

Khi vào cửa, tôi vừa hay nhìn thấy bà cụ Phó kéo Phó Lẫm Châu và Cố Uyển Uyển lại dạy dỗ:

“Chỉ vì đầu óc tốt hơn Tiểu Kiều một chút mà đã đắc ý sao?

“Thật không ra gì!

“Bất kể thế nào, sự chăm chỉ và cố gắng của Tiểu Kiều đều là điều hai đứa nên học hỏi!”

Tôi càng cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Tôi hiểu ý của bà cụ Phó, thật ra bà cũng cho rằng tôi ngu ngốc.

Ngày nào cũng thức khuya đọc sách.

Nhưng thành tích lại không bằng Cố Uyển Uyển và Phó Lẫm Châu, những người học hành lười biếng, còn ra nước ngoài chơi suốt một tháng.

Có lẽ đầu óc không tốt thật sự là lời giải thích duy nhất.

Tôi bước vào, bà cụ Phó lập tức dừng chủ đề ấy.

Người giúp việc lần lượt bưng thức ăn lên.

Bà cụ Phó gọi tôi:

“Lâm Kiều, rửa tay rồi qua ăn cơm.”

Bài thi của Cố Uyển Uyển vẫn đặt trên bàn trà bên cạnh bàn ăn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)