Chương 1 - Ký Ức Vỡ Nát
Trong khoảnh khắc mà không một sinh vật nào nhận ra ,
thế giới… đã bắt đầu lệch đi .
Không có tiếng nổ.
Không có ánh sáng xé trời.
Không có dấu hiệu của một t.h.ả.m họa.
Chỉ là…
những tầng thực tại vốn tồn tại song song,
đã âm thầm trượt khỏi vị trí của chúng.
Như những lớp nước trong suốt đổ chồng lên nhau ,
chúng không va chạm, không phá hủy,
chỉ là…
xuyên qua.
Một thế giới đi ngang qua một thế giới khác.
Một bóng người bước xuyên qua một bóng người khác.
Một ký ức chạm vào một ký ức… không thuộc về mình .
Nhưng con người …
không ai nhận ra điều đó.
Bởi vì nhận thức của họ,
quá nhỏ bé.
Chỉ có những nơi gắn với mạch sống của đất trời…
mới bắt đầu xuất hiện biến đổi.
Và nơi đó…
chính là dòng sông.
Con sông từng uốn lượn như một con rồng nằm ngủ,
ôm trọn lấy vùng đất qua hàng trăm năm,
nuôi dưỡng, dẫn dắt, bảo hộ.
Nhưng giờ đây
Dưới làn nước tưởng chừng vẫn chảy êm đềm ấy ,
là một sự thật mà không ai nhìn thấy:
Long mạch đã vỡ.
Không phải nứt.
Không phải lệch.
Mà là…
vỡ nát hoàn toàn .
Như một cột sống bị bẻ gãy,
như một trái tim bị bóp nát trong l.ồ.ng n.g.ự.c,
dòng chảy linh khí từng vận hành vùng đất này
đã tan rã thành những mảnh hỗn loạn.
Khí vận thoát ra như hơi thở cuối cùng,
linh khí xoáy loạn như cơn hấp hối.
Đáng lẽ…
Mọi thứ nơi đây đã phải c.h.ế.t.
Cây cối héo úa.
Đất đai khô cằn.
Con người ly tán.
Tai họa nối tiếp tai họa.
Nhưng không .
Vùng đất ấy …
vẫn tồn tại.
Không phải vì tự nhiên chữa lành,
mà bởi vì có thứ gì đó… đã thay thế long mạch.
Dưới tầng nước sâu không ánh sáng,
nơi mà ngay cả âm thanh cũng bị nuốt chửng,
có một thân xác đang nằm đó.
Bất động.
Lặng im.
Không hề có dấu hiệu của sự sống.
Làn nước lạnh buốt lướt qua cơ thể ấy
như thể đang chảy qua một tảng đá vô tri.
Nhưng nếu nhìn kỹ
sẽ thấy.
Những dòng khí vô hình,
những sợi linh lực mỏng như tơ,
đang từ khắp lòng đất, từ khắp không gian xung quanh,
hội tụ về đó.
Như mạch m.á.u…
đang nối vào một trái tim mới.
Và thân xác ấy
chính là trái tim đó.
Huyền Ấn.
Không còn là một con người bình thường.
Không còn thuộc về thế giới phía trên .
Cậu… đã trở thành một thứ khác.
Một vật chứa.
Một điểm neo.
Một sự thay thế.
Một thứ đang gánh lấy toàn bộ khí vận của vùng đất.
Nhưng cái giá…
là ý thức của cậu .
Đã biến mất.
Không phải mất đi .
Mà là…
bị kéo xuống.
Xuống sâu hơn cả giấc ngủ.
Xuống sâu hơn cả cái c.h.ế.t.
Một nơi không có khái niệm về thời gian.
Ban đầu…
chỉ là bóng tối.
Không hình dạng.
Không âm thanh.
Không cảm giác.
Chỉ là một khoảng trống vô tận,
nuốt chửng mọi thứ từng tồn tại.
Rồi dần dần
Những mảnh vỡ xuất hiện.
Như ký ức…
nhưng không hoàn chỉnh.
Nhưng tất cả đều có một điểm chung
cảm giác.
Sợ hãi.
Giận dữ.
Tham vọng.
Đau đớn.
Yêu thương.
Hối hận.
Chúng không thuộc về một người .
Mà là…
rất nhiều người .
Nova Hinami
Rồi một ý nghĩ mơ hồ xuất hiện.
“Đây là… gì?”
Không có ai trả lời.
Chỉ có một giọng nói …
vang lên từ khắp nơi.
Không rõ là từ bên ngoài,
hay từ chính bên trong linh hồn.
Trầm.
Sâu.
Và lạnh.
“Ngươi… cuối cùng cũng đã đến.”
Không có thân thể để quay đầu.
Không có mắt để tìm kiếm.
Nhưng cảm giác…
rất rõ ràng.
Cái gì đó đang nhìn cậu .
“Gánh lấy long mạch đã vỡ…
ngươi nghĩ rằng chỉ cần hy sinh… là đủ sao ?”
Một khoảng lặng.
Rồi
Những mảnh ký ức xung quanh đột nhiên chuyển động.
Nhanh hơn.
Dày đặc hơn.
Chồng chéo.
Va đập.
Như thể hàng trăm cuộc đời
đang cùng lúc tràn vào .
“Nghiệp không phải thứ có thể thay thế.”
“Nhân quả… không phải thứ có thể trốn tránh.”
Một cơn đau.
Không phải đau thể xác.
Mà là cảm giác như…
linh hồn bị xé thành từng phần.
“Ngươi đã chọn gánh.”
“Thì phải trả.”
Đột ngột
Mọi thứ dừng lại .
Không còn hình ảnh.
Không còn âm thanh.
Chỉ còn một khoảng không … tĩnh lặng đến đáng sợ.
Rồi từ trong bóng tối ấy ,
từng vòng tròn ánh sáng mờ ảo xuất hiện.
Một.
Hai.
Ba…
Cho đến khi đủ
Mười hai.
Chúng xoay chậm rãi,
như bánh xe vận mệnh đang bắt đầu chuyển động.
“Mười hai bản chất.”
“Mười hai con đường.”
“Mười hai cuộc đời.”
Giọng nói vang lên, rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Sống qua chúng.”
“C.h.ế.t trong chúng.”
“Hiểu được chúng.”
Một nhịp dừng.
“Khi đó… ngươi mới có quyền quay trở lại .”
Dưới đáy sông.
Dòng nước vẫn chảy.
Lặng lẽ.
Không ai biết .
Thân xác Huyền Ấn vẫn nằm đó,
như một x.á.c c.h.ế.t bị lãng quên.
Nhưng xung quanh cậu
dòng linh khí bắt đầu d.a.o động mạnh hơn.
Như thể…
một thứ gì đó vừa được kích hoạt.
Trong không gian linh hồn.
Một trong mười hai vòng sáng…
bỗng nhiên bùng lên.
Không rực rỡ.
Mà là một ánh sáng nhỏ,
sắc lạnh,
len lỏi như bóng tối.
Một cảm giác quen thuộc…
nhưng đáng sợ.
Sinh tồn.
Mưu trí.
Nguy hiểm.
Vòng đầu tiên.
Tý.
Và rồi
cậu rơi xuống.
Không phải rơi trong không gian.
Mà là rơi vào …
một cuộc đời khác.
Một đêm mưa.
Một góc chợ tối.
Một đứa trẻ đang co ro trong góc tường,
ôm c.h.ặ.t một ổ bánh mì đã cứng.
Ánh mắt nó…
không giống một đứa trẻ.
Mà giống một con thú nhỏ,
luôn sẵn sàng c.ắ.n lại bất cứ thứ gì đến gần.
Xa xa, tiếng người hét lên:
“Bắt nó lại ! Thằng nhóc ăn trộm!”
Đứa trẻ giật mình .
Nó không chạy ngay.
Mà nhìn .
Tính toán.
Khoảng cách.
Lối thoát.
Bóng tối.
Rồi
nó lao đi .
Nhanh.
Gọn.
Không do dự.
Trong khoảnh khắc đó,
một ý thức mơ hồ…
thoáng xuất hiện.
“Đây là… mình ?”
Không có câu trả lời.
Chỉ có cảm giác lạnh lẽo len vào
Ngươi phải sống.
Bằng mọi giá.