Chương 8 - Ký Ức Từ Kiếp Trước

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Là Tần Lam.

Giọng bà ta còn yếu hơn lần trước, như một ngọn đèn sắp tắt giữa cơn gió.

“Nhược Ninh… mẹ… mẹ có thể gặp con một lần không?”

Tôi im lặng một lúc.

“Được.”

Phòng thăm gặp.

Qua tấm kính dày, tôi lại một lần nữa nhìn thấy bà ta.

Tần Lam mặc đồ phạm nhân, tóc đã bạc quá nửa, gương mặt già nua đến mức không còn nhận ra là người từng sang trọng quý phái năm xưa.

“Mẹ… mẹ sắp không qua khỏi rồi.”

Bà ta cầm điện thoại, giọng bình thản như người sắp trút hơi thở cuối cùng.

“Ung thư giai đoạn cuối… giống… giống như Lý Quyên.”

Tôi nhìn bà ta, lòng không gợn sóng.

Thiện ác có báo, nhân quả luân hồi.

“Giang Chấn… cũng bị tuyên án, hai mươi năm.”

“Giang thị… phá sản rồi.”

“Giang Thâm… nó đi rồi, ra nước ngoài, không còn liên lạc gì với chúng tôi nữa.”

Bà ta như đang đọc lại một bản di chúc cuối cùng, từng chuyện, từng chi tiết.

“Gia đình này… tan rồi.”

Bà ta ngẩng lên, đôi mắt đục ngầu rơi xuống hai hàng lệ.

“Nhược Ninh, mẹ biết… mẹ không xứng làm mẹ của con.”

“Cả đời này… mẹ sai quá nhiều.”

“Nếu… nếu có kiếp sau, mẹ nhất định… nhất định sẽ ôm con thật chặt, không bao giờ buông tay nữa…”

Chiếc điện thoại trượt khỏi tay bà ta.

Bà ta đổ gục xuống bàn, thân thể co giật dữ dội, rồi không bao giờ đứng dậy nữa.

Tôi lặng lẽ nhìn, cho đến khi lính trại chạy vào, kéo rèm lại.

Tôi không khóc.

Cũng không cười.

Trong lòng tôi, chỉ là một khoảng trống rỗng.

Bước ra khỏi trại giam, nắng chiếu gay gắt.

Tôi bỗng nhớ lại đêm mình làm việc kiệt sức đến chết ở văn phòng kiếp trước.

Suy nghĩ cuối cùng của tôi lúc đó là: nếu có thể làm lại, tôi nhất định sẽ không làm luật sư nữa.

Mệt mỏi lắm rồi.

Nhưng số phận, lại cố tình đưa tôi trở về con đường ấy.

Có lẽ… đây chính là định mệnh của tôi.

Dùng thứ vũ khí tôi giỏi nhất, để bảo vệ những gì tôi muốn bảo vệ nhất.

Vài năm sau.

“Quỹ Bảo vệ Trẻ em Tố Phân” đã trở thành một trong những tổ chức từ thiện có ảnh hưởng nhất cả nước.

Chúng tôi phối hợp với cảnh sát, sử dụng công nghệ nhận diện gương mặt và đối chiếu DNA hiện đại nhất, giúp hàng trăm đứa trẻ thất lạc được tìm lại gia đình.

Tôi cũng trở thành gương mặt quen thuộc trong lĩnh vực này, được truyền thông gọi là “Người bảo hộ vàng”.

Ba mẹ nuôi tôi vẫn khỏe mạnh, niềm vui lớn nhất mỗi ngày của họ là xem tin tức về tôi rồi khoe với hàng xóm.

“Thấy chưa, đó là con gái tôi đấy!”

Đêm Giao thừa.

Cả nhà quây quần bên nồi lẩu nghi ngút khói.

Ba nuôi uống chút rượu, mặt đỏ lên, nhất định kéo tôi ngồi cạnh để kể mấy vụ án ngày xưa ông từng phá.

Mẹ nuôi thì vừa chê ông nói phét, vừa không ngừng gắp thức ăn bỏ vào bát tôi.

“Ăn nhiều vào, gầy trơ cả xương rồi kìa.”

Chú chó Golden lông vàng cứ cọ cọ vào chân tôi, vẫy đuôi rối rít.

Trên TV, chương trình giao thừa đang đếm ngược.

“Mười, chín, tám…”

Tôi nhìn khung cảnh ấm áp, bình dị trước mắt, khóe mắt bất giác nóng lên.

“…ba, hai, một!”

Ngoài cửa sổ, pháo hoa rực rỡ nở tung trên bầu trời đêm.

Năm mới, đã đến rồi.

Điện thoại tôi rung lên một cái, là một tin nhắn chúc Tết.

Gửi từ một số quốc tế xa lạ.

Không có chữ ký, chỉ vỏn vẹn một chữ:

“Bình.”

Tôi mỉm cười, đặt điện thoại vào túi.

Tôi nâng ly lên.

“Ba, mẹ, chúc mừng năm mới.”

Ba mẹ nuôi tôi cùng nâng ly, cười rạng rỡ.

“Chúc mừng năm mới!”

Tiếng ly chạm nhau trong trẻo vang lên, hòa cùng âm thanh pháo hoa ngoài trời.

Tôi uống một ngụm nước trái cây, ngọt ngào.

Kiếp trước, tôi là chiến thần giới luật, thắng vô số vụ kiện nhưng thua mất sức khỏe.

Kiếp này, tôi kiện ngã hào môn quyền quý, giành lại công lý, cũng giành lại chính cuộc đời mình.

Thì ra, bản án đẹp nhất… không phải do tòa tuyên.

Mà là do cuộc sống ban cho.

Nó sẽ cho bạn biết, điều gì mới thật sự xứng đáng để dành cả đời gìn giữ.

Là công lý, là lòng tốt.

Và là khói bếp, hơi ấm của những bữa cơm nhà trong một đêm đầu năm rộn ràng như thế này.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)