Ta mất trí nhớ ba năm sinh hai đứa con, sau khi khôi phục ký ức, ta hoàn toàn phát điên.
Mất trí nhớ ba năm, ta cứ nghĩ mình là một nha hoàn.
Vương gia nói ta là do ngài ấy bỏ ra tám trăm lạng bạc mua về.
Ta tin, ngoan ngoãn sinh cho ngài ấy hai đứa con trai.
Năm thứ tư, ngài ấy sờ bụng ta cười: “Thai này nhất định là con gái.”
Ta cũng cười ngốc nghếch hùa theo, cho đến ngày hôm đó ta bị vấp ngã ở bậc cửa, đầu đập vào bậc đá.
Khoảnh khắc tỉnh lại, ký ức như lũ lụt ùa về.
Ta nhìn hai đứa nhỏ đang bò lổm ngổm trên mặt đất, cúi đầu nhìn bụng mình nhô cao, cả người hoàn toàn ngây ngốc.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận