Chương 7 - Ký Ức Trong Rương Kinh Hỉ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

24

Sau khi mất trí, Giang Vô Vọng lại trở nên vô liêm sỉ hơn trước.

Hắn dần hồi phục, có thể hoạt động, thậm chí còn tranh giành với Dạ Tẫn xem ai giặt y phục, ai nấu cơm, ai bổ củi nhanh hơn.

Ngay cả vết sẹo trên thân thể cũng mang ra so bì.

Dạ Tẫn chỉ vào vết sẹo nơi ngực: “Năm đó các ngươi chín ngàn người đánh lén ta, cũng chỉ lưu lại cho ta một vết sẹo nhỏ như thế này!”

Giang Vô Vọng xé áo ngoài, lộ ra từng vết sẹo ngang dọc sau lưng.

Nhưng hắn nói, đã quên những vết thương ấy đến từ đâu.

Dạ Tẫn thẳng thắn, cũng để lộ lưng mình: “Sau lưng ta cũng có. Dù không to như của ngươi.”

— Đó là do ta cào đêm qua.

Lúc hai người đang tranh cãi, có người chạy tới báo: “Bên ngoài có người đến! Họ yêu cầu thả Giang Vô Vọng!”

Ta lấy làm kỳ quái.

Rõ ràng chính hắn không muốn rời đi kia mà.

25

Ta lén ra gặp người tới.

Dẫn đầu là nữ tử áo trắng, bằng hữu cũ của Giang Vô Vọng.

Vừa thấy ta, nàng đã mắng: “Ngươi câu kết với Ma Tôn, cưỡng ép Giang tiên tôn thành thân, đúng là yêu nữ đáng hận!”

“?”

Ta đại khái cũng đoán được, thì ra Giang Vô Vọng đang giả vờ.

Ta đồng ý sẽ đưa người ra khỏi viện.

Nữ tử kia mắt đỏ hoe, sợ ta đổi ý, bỗng quỳ một chân xuống đất.

“Trần Nhận Vi, năm đó Giang Vô Vọng không giết nàng để chứng đạo, cam chịu phạt roi, tha cho nàng một mạng. Nay nàng và Ma Tôn thông đồng, vì danh dự của nàng, hắn lại chịu hình phạt lần nữa.”

“Cầu xin nàng, hãy tha cho hắn.”

“Minh nguyệt nên cao treo, chớ để rơi vào bụi trần.”

Nói đến đạo lý ràng buộc, ta cũng có lời muốn nói.

Ta kéo tay áo lên.

Năm đó, ta cứu Giang Vô Vọng khỏi miệng chó hoang, để lại một mảng sẹo dữ dằn.

“Ta chỉ là người thường, từng liều mình cứu hắn, giờ coi như đã trả xong nợ.”

“Ngươi nói ta là bụi đất, hắn là minh nguyệt. Nhưng trước khi ta thành cô nhi, ta cũng từng là bảo vật của gia đình.”

Ta quay lưng rời đi, nàng vội chạy theo, đưa ta một lọ linh dược: “Thất lễ rồi… ta từng nói nhiều lời khó nghe. Loại thuốc này có thể xóa đi sẹo.”

Ta đón lấy, cũng không khách khí.

26

Về đến viện, Giang Vô Vọng đã đứng chờ sẵn ngoài cửa, dáng đứng như tùng, trông ngóng ta trở về.

Dạ Tẫn nhanh chóng chạy đến, đưa dây xích nơi cổ vào tay ta: “He he!”

Giang Vô Vọng mặt lập tức sa sầm: “Không hổ là Ma Tôn mang huyết thống khuyển yêu, biết vẫy đuôi cầu xin.”

Dạ Tẫn hừ lạnh: “Gâu gâu gâu! Ta là thú cưng của nàng, còn ngươi là cái thá gì?”

Giang Vô Vọng không cam lòng, khẽ nói: “Ta cũng có thể làm thú cưng.”

Ta đưa cho hắn một chén nước: “Đừng cãi nhau nữa, uống nước đi. Vất vả rồi.”

Giang Vô Vọng tựa hồ như thắng thế, khẽ cong khóe môi khiêu khích Dạ Tẫn, nâng tay ta mà uống cạn chén nước.

Đợi hắn uống xong, ta mới nhắc: “Trong nước có thuốc khôi phục ký ức, là tiên nhân đến tìm ngươi để lại. Nhớ lại gì chưa, Giang tiên tôn?”

“Các tiên nhân nói gần đây thiên hạ gặp tai ương, vạn dân đang mong ngươi quay về.”

“Trần Nhận Vi có thể thiếu, nhưng thiên hạ không thể thiếu Giang tiên tôn.”

Giang Vô Vọng khựng lại.

Hắn trầm mặc rất lâu.

Khi ngẩng đầu, sắc mặt đã khôi phục vẻ lạnh nhạt.

“Thứ lỗi… ta dần nhớ lại rồi. Những ngày qua làm phiền rồi.”

Hắn bước ra khỏi viện.

Dạ Tẫn lập tức nhào tới khóa cửa lại.

Kỳ thực, đó chỉ là chén nước thường.

27

Giang Vô Vọng bị kéo lại bởi một vật nhỏ. “Trần cô nương, nàng còn gì muốn nói chăng? Muốn ta đưa nàng đi khỏi đây…”

Hắn quay đầu — lại thấy một con gà mái đang cắn ống quần hắn.

Ta thấy tâm tình tốt, chỉ muốn nhanh chóng tiễn khách.

Lễ độ xua tay: “Ta sẽ không rời khỏi đây. Ngươi mang một con gà đi là được rồi.”

Giang Vô Vọng cảm tạ.

Thật sự ôm gà mà đi.

28

Không ngờ, con gà ấy lại thành họa lớn.

Về sau, thiên hạ thái bình.

Giang Vô Vọng có lý do mượn gà truyền tin.

Hôm nay nói gà bị cảm.

Ngày mai lại bảo gà đẻ trứng đôi lòng đỏ.

Ta nhớ lại lời hắn từng nói, liền lần lượt hồi âm: “Tiên tôn, xin hãy để tâm đến thương sinh thiên hạ, chớ cứ chăm chăm vào một con gà.”

“Không cần cố ý dùng gà để quấy rầy ta.”

“Ta còn nhiều việc phải làm, không thì tướng công của ta sẽ không vui đâu.”

Giang Vô Vọng không hồi âm nữa.

Về sau nghe đồn — gà của tiên tôn đã chết, thọ tận mệnh hết.

Tiên tôn yêu thương vạn vật nhân gian.

Vì con gà ấy mà lập mộ bia, ngày tuyết lớn vẫn khóc lặng nơi mộ.

Dạ Tẫn bĩu môi bình luận: “Giả tạo. Thà làm điều thiết thực còn hơn.”

Hắn cho lũ gà nhà ta tu luyện thành yêu, từng con từng con rời nhà đi cả.

29

Trăm năm thoắt cái đã trôi qua.

Gặt xong vụ mùa cuối cùng, ta chống cằm ngắm nhìn Dạ Tẫn đang cãi vã với hàng xóm giữa ruộng.

“Ma Tôn, sao ngài lại gặt cả lúa nhà ta?”

“Sao hả? Ai bảo nó mọc trong ruộng của ta.”

“Phu quân à, chàng nói xem Ma Tôn có lý không?”

Nắng ấm vừa vặn.

Ta thấy buồn ngủ, lại luyến tiếc chẳng nỡ gọi Dạ Tẫn.

Khép mắt lại, cứ thế ngủ thiếp đi.

Lần sau tỉnh lại… không biết là khi nào.

30

Giữa bữa trưa, ta chỉ ăn một bát mì.

Buổi sáng ăn nhiều màn thầu, giờ có chút choáng váng vì no.

Tỉnh dậy, ta đang nằm trên lưng Dạ Tẫn.

Hắn đang lắc lư cõng ta trở về nhà.

À, suýt quên.

Dạ Tẫn vốn không phải kẻ tốt gì.

Hắn cạy móc lấy tuổi thọ mình, nhét vào người ta.

Lại lên Tam Sinh Thạch, gạch tên Giang Vô Vọng đi, chỉ để lại tên hắn.

Miệng còn hô: “Nghiền nát thiên đạo! Mệnh ta do ta, chẳng do trời!”

Dạ Tẫn trời không sợ, đất chẳng ngán.

Sấm sét đánh xuống cũng không lay chuyển.

“Thấy chưa, ta không phải mạnh hơn hắn sao?”

“Phải, phải, phải… chàng là mạnh nhất.”

— Hoàn —

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)