Chương 6 - Ký Ức Tái Sinh Của Nữ Phụ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Ta chỉ muốn cho con một chút trừng phạt, không phải muốn hại chết con.”

“Tại sao lại muốn trừng phạt ta? Ta đã làm gì sư tôn sao?”

Trong mắt Đàn Tịch, ta vốn không biết hắn trọng sinh, cũng không có ký ức kiếp trước.

Nghĩ kỹ lại.

Ta quả thật vô tội.

Hắn chớp mắt, hơi ngẩn người:

“Đúng vậy, bây giờ con còn chưa làm gì với ta.”

“Ta thế mà lại hồ đồ, tính món nợ đó lên đầu con.”

Ta tán thành gật đầu, trên mặt là vẻ ấm ức vì bị oan.

【Có thể nói không? Rõ ràng nữ phụ đang lừa Đàn Tịch, sao hắn còn thật sự tự kiểm điểm vậy?】

【Trọng sinh chẳng phải là để lúc nữ phụ còn chưa làm hại mình thì ra tay đè chết nàng ta trước, thay đổi vận mệnh của mình sao?】

【Theo cách nói của bọn họ thì ba nam chính trọng sinh cái gì chứ? Quay về chỉ để tán tỉnh thôi à?】

【Đọc xong truyện này cảm giác con đường báo thù hết cứu rồi… Ba nam nhân trả thù nửa ngày, cuối cùng lại khiến nữ phụ càng sung sướng hơn.】

【Đừng nói nữa. Một người nguyện đánh, một người nguyện chịu. Lầu trên cùng ta tôn trọng vận mệnh của người khác đi.】

16

Tạ Thanh Vi vẫn bò lên giường ta vào ban đêm.

Vốn dĩ đã chơi cùng mấy người bọn họ nhiều ngày như vậy, ta định ngủ một giấc thật ngon.

Nhưng vừa tới gần đã phát hiện trên giường có một cục lớn nhô lên.

Ta đang định vén chăn, bên trong đã duỗi ra một bàn tay, thuận thế kéo ta ngã xuống, sau đó nhanh chóng dùng chăn bọc cả ta vào trong.

“Tạ Thanh Vi?”

Tay hắn đặt lên cổ ta, giọng nói trầm thấp:

“Ừ, sư muội.”

Khi môi hắn ghé đến bên tai ta, ta ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.

Gần giống mùi chiếc túi hương ban đầu của ta.

“Huynh lấy loại hương này ở đâu?”

“Trong ký ức có.”

Ồ.

Xem ra kiếp trước hắn cũng không ít lần dùng loại hương này.

Giữa khí tức thanh lãnh lẫn thêm mùi vị dục niệm.

Trong lúc chìm nổi.

Vô Tình đạo của hắn không chịu nổi một kích.

Mà Hợp Hoan đạo của ta lại tiến thêm một bước.

Hắn cam tâm tình nguyện.

Ta cũng vui vẻ hưởng thụ.

17

Đã chinh phục được đệ tử của Vô Tình Tông, ta không ở lại lâu mà trực tiếp trở về Hợp Hoan Tông.

Thuận lợi lên làm tông chủ.

Trong đại điển kế nhiệm, trưởng lão Hợp Hoan Tông mặc một thân áo đỏ lỏng lẻo, để lộ lồng ngực, nghiêm túc dặn dò ta:

“Tuyệt đối không được bị tình yêu ngắn ngủi mê hoặc rồi không tìm mục tiêu tiếp theo.”

Hắn nói:

“Thân là tông chủ Hợp Hoan Tông, tình duyên càng nhiều càng có khí thế, như vậy mới có thể chấn hưng tông môn. Tông chủ nhất định phải nhớ kỹ điều này, tuyệt đối không được đi lầm đường.”

Ta rưng rưng nước mắt đồng ý với yêu cầu này.

Gánh lấy trọng trách của Hợp Hoan Tông.

Tối hôm đó.

Khi ta trở về tẩm điện, phát hiện một người bị trói gô ném trước cửa.

Nhìn kiểu y phục thì là người Hợp Hoan Tông.

Ta liếc vào nội điện rồi giúp hắn tháo dây.

Thiếu niên tức giận nói:

“Tông chủ, có ba người xông vào trong, còn trói ta rồi ném ra ngoài. Ta lập tức đi gọi người tới xử lý!”

Không cần nghĩ cũng biết là ai.

“Ta quen bọn họ. Ta tự giải quyết, ngươi về trước đi.”

Thiếu niên sửng sốt, đáy mắt có chút không cam lòng:

“Được thôi.”

Ta đi vào nội điện.

Giọng nói lạnh lùng của Tạ Thanh Vi bị gió thổi hơi tan:

“Dù thế nào ta cũng hơn kẻ cả kiếp trước lẫn kiếp này đều không được nàng yêu thích như ngươi.”

Sở Vân Tranh tức giận mắng:

“Tiện nhân, đừng tưởng kiếp này ngươi bò lên giường nàng trước thì nàng sẽ thiên vị ngươi…”

“Ừ, biết ngươi đố kỵ ta rồi.”

Hai người không ai nhường ai, cãi nhau ầm ĩ.

Đàn Tịch đứng bên cạnh khẽ lẩm bẩm:

“Sao lúc trước ta lại nhận hai người này làm đồ đệ chứ? Khi ấy đáng lẽ chỉ nên giữ một mình A Ly.”

Bầu không khí căng thẳng, đúng lúc bọn họ định rút kiếm thì ta bước vào cửa.

Đây là tẩm điện mới của ta.

Không thể để bọn họ phá hỏng được.

18

Bầu không khí căng thẳng trong điện biến mất sạch sẽ ngay khi ba người nhìn thấy ta.

“A Ly…”

Đàn Tịch là người đầu tiên lóe người tới trước mặt ta, thở dài:

“Cuối cùng con vẫn đi con đường này.”

Hắn nghi hoặc hỏi:

“Vậy ta cũng phải giẫm lên vết xe đổ sao?”

Sở Vân Tranh châm chọc:

“Nếu không muốn giẫm lên vết xe đổ thì tránh xa sư tỷ đi, cần gì phải tới tìm tỷ ấy?”

Đàn Tịch không đổi sắc mặt, chẳng buồn để ý hắn, chỉ vuốt tóc ta:

“Cũng không sao. Dù thế nào, nơi nào có con thì ta ở đó.”

Ta gật đầu.

Vốn nên như vậy.

Kiếp trước nếu đều đã thần phục dưới chân ta.

Vậy sống lại một đời, cũng không cần thiết phải lệch khỏi quỹ đạo.

Tạ Thanh Vi nhìn ta:

“Sư muội chắc mệt rồi, để muội ấy ngồi xuống trước đi.”

Đại điển kéo dài cả ngày, quả thật khiến người ta mệt mỏi. Ta thuận theo lời hắn ngồi xuống nhuyễn tháp.

Khóe môi Tạ Thanh Vi cong lên, đang định ngồi xuống cạnh ta.

Sở Vân Tranh nghiêng người, chắn trước mặt hắn, giành trước một bước nắm lấy tay ta.

“Sư tỷ, ta nghĩ thông rồi.”

Hắn nắm tay ta áp lên mặt mình:

“Ta không muốn tỷ tới Hợp Hoan Tông vì sợ sau này người bên cạnh tỷ ngày càng nhiều, tỷ sẽ quên mất ta. Cho nên ta mới nói những lời trái lòng, làm những chuyện khiến tỷ ghét.”

“Nhưng tỷ hãy tin ta. Sau này ta nhất định sẽ ngoan ngoãn, tỷ bảo ta làm gì ta sẽ làm nấy. Chỉ cầu tỷ đừng vứt bỏ ta.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)