Chương 1 - Ký Ức Mất Tích
Từ Thừa An mắc chứng mất trí nhớ gián đoạn.
Đêm Trung thu, anh lại một lần nữa quên mất tôi, còn tố cáo tôi tội trộm cắp và đưa tôi vào đồn cảnh sát.
“Chồng tôi mắc chứng mất trí nhớ. Mỗi khi phát bệnh, anh ấy chẳng nhớ được ai nên mới tưởng tôi là kẻ đột nhập vào nhà.”
Tôi vội vàng giải thích.
“Cô chứng minh quan hệ giữa hai người bằng cách nào?” Cảnh sát hỏi.
Tôi thực hiện động tác neo ký ức, cố gắng đánh thức trí nhớ của Từ Thừa An.
Nhưng anh chỉ đứng bên cạnh, thờ ơ nhìn tôi.
Hơn một nghìn lần huấn luyện phục hồi, hơn một vạn lần lặp lại động tác neo ký ức, thứ tôi nhận được mãi mãi vẫn là ánh mắt nhìn người xa lạ ấy của anh.
Cảm giác bất lực khổng lồ bao trùm lấy tôi.
“Vậy anh thử kiểm tra điện thoại của anh ấy xem?” Tôi nói.
Nhưng kiểm tra từ đầu đến cuối, trong album ảnh không có ảnh của tôi.
Danh bạ cũng không lưu tên tôi.
Ngay cả lịch sử trò chuyện với tôi cũng đã bị xóa sạch.
Bất kể có mất trí nhớ hay không, trong thế giới của Từ Thừa An dường như đều không có tôi.
Sắc mặt viên cảnh sát lạnh xuống.
“Cô à, bịa chuyện cũng phải có giới hạn.”
1
Chồng tôi mắc chứng mất trí nhớ gián đoạn.
Đêm Trung thu, anh lại một lần nữa quên mất tôi, còn tố cáo tôi tội trộm cắp và đưa tôi vào đồn cảnh sát.
“Chồng tôi mắc chứng mất trí nhớ. Mỗi khi phát bệnh, anh ấy chẳng nhớ được ai nên mới tưởng tôi là kẻ đột nhập vào nhà.”
Tôi vội vàng giải thích.
“Cô chứng minh quan hệ giữa hai người bằng cách nào?” Cảnh sát hỏi.
Tôi thực hiện động tác neo ký ức, cố gắng đánh thức trí nhớ của chồng tôi, Từ Thừa An.
Nhưng anh chỉ đứng bên cạnh, thờ ơ nhìn tôi.
Hơn một nghìn lần huấn luyện phục hồi, hơn một vạn lần lặp lại động tác neo ký ức, thứ tôi nhận được mãi mãi vẫn là ánh mắt nhìn người xa lạ ấy của anh.
Cảm giác bất lực khổng lồ bao trùm lấy tôi.
“Vậy anh thử kiểm tra điện thoại của anh ấy xem?” Tôi nói.
Nhưng kiểm tra từ đầu đến cuối, trong album ảnh không có ảnh của tôi.
Danh bạ cũng không lưu tên tôi.
Ngay cả lịch sử trò chuyện với tôi cũng đã bị xóa sạch.
Bất kể có mất trí nhớ hay không, trong thế giới của Từ Thừa An dường như đều không có tôi.
Sắc mặt viên cảnh sát lạnh xuống.
“Cô à, bịa chuyện cũng phải có giới hạn.”
“Nhìn là biết người ta đã có bạn gái rồi.”
Anh ta đưa ảnh trong album cho tôi xem, tất cả đều là ảnh của cô bạn thanh mai trúc mã của anh.
Trên đường bị đưa đến phòng tạm giam, tôi nhìn thấy Từ Thừa An và cô bạn thanh mai trúc mã đứng trong sân.
“Anh lại giả vờ mất trí, không sợ cô ấy phát hiện sao?”
Từ Thừa An bất lực nhún vai.
“Còn chẳng phải vì cô ấy quá phụ thuộc vào tôi sao?”
“Bám lấy tôi đến đau cả đầu. Giả vờ mất trí vẫn tiện hơn. Em xem, Trung thu năm nay tôi lại có thời gian ở bên em rồi.”
Mâm cơm Trung thu đầy ắp tôi chuẩn bị cho Từ Thừa An ở nhà sắp nguội lạnh.
Tôi nghĩ cũng đến lúc rời khỏi cuộc đời anh rồi.
…
Tôi bị tạm giam ba ngày.
Sau khi ra ngoài, tôi nhận lại điện thoại rồi bật máy.
Bên trong yên tĩnh đến đáng sợ.
Từ Thừa An chưa từng liên lạc với tôi.
Tin nhắn duy nhất là của nhân viên giao hàng.
Đêm Trung thu, anh ấy mang hộp bánh Trung thu tôi đặt trước một tháng đến giao nhưng không tìm được người nên đã nhắn cho tôi.
Tôi kéo cơ thể mệt mỏi trở về nhà.
Trong nhà không có một bóng người, chỉ có hộp bánh Trung thu mở toang trên bàn trà nhắc nhở rằng Từ Thừa An từng trở về.
Hơn nữa, anh còn đưa Phương Ninh Ninh về cùng.
Bởi vì bát đũa riêng của cô ta vẫn còn ở đây, bên trong còn đặt nửa chiếc bánh Trung thu nhân nấm truffle đen.
Chắc họ đã ăn những món tôi bận rộn chuẩn bị suốt cả buổi chiều.
Ngắm nhìn căn nhà được tôi tỉ mỉ trang trí.
Sau đó đứng bên cửa sổ, vừa ngắm trăng vừa thưởng thức hộp bánh Trung thu tôi đã đặt trước.
Khi ấy tôi đang làm gì?
Hình như tôi đang ngồi trong phòng tạm giam tối tăm, lạnh lẽo, nhìn bức tường mà mắng Từ Thừa An.
Cũng hình như tôi đang co ro trên chiếc giường nhỏ, nước mắt từng giọt lớn không ngừng rơi xuống.
Tôi không nhìn thấy đồng hồ, thời gian vì vậy mà trở nên đặc biệt chậm chạp, ngay cả cảm xúc cũng chậm trễ mới được giải phóng.
Cứ thế chậm rãi giày vò tôi suốt ba ngày.
Nhưng ba ngày này đủ để xóa nhòa rất nhiều thứ.
Bao gồm cả sự tức giận của tôi dành cho Từ Thừa An.
Bao gồm cả tình yêu của tôi dành cho anh.
Cạch—
Ngoài cửa vang lên tiếng động.
Từ Thừa An xách mấy chiếc túi bước vào.
Anh vừa thay giày vừa hỏi: “Mấy ngày nay cô đi đâu vậy?”
Diễn cũng ra dáng lắm.
Tôi không vạch trần, ngược lại còn hỏi anh: Tại sao anh không gọi điện hỏi tôi?”
Từ Thừa An bước đến, đặt những chiếc túi lên bàn trà rồi ngồi xuống cạnh tôi.
“Tôi muốn cho cô thêm chút không gian riêng.”
“Chúng ta là vợ chồng chứ đâu phải trẻ sơ sinh dính liền, không cần ngày nào cũng ở bên nhau, càng không cần chuyện gì cũng báo cáo.”
Những lời này rõ ràng là đang nhắc nhở tôi.
Tôi cười: “Ừ.”
“Ai chơi việc nấy cũng khá tốt.”
Từ Thừa An sửng sốt.
Dường như anh không ngờ tôi sẽ nói ra những lời như vậy.
Dù sao bình thường tôi gần như lúc nào cũng muốn ở bên anh, nếu không thì cũng phải nhắn tin giữ liên lạc.
Khi mới kết hôn, đó là vì sự ngọt ngào và dựa dẫm.
Từ sau khi Từ Thừa An thỉnh thoảng mất trí nhớ, đằng sau sự ngọt ngào ấy lại có thêm rất nhiều trách nhiệm.
Tôi sợ anh mất trí rồi không tìm được đường về nhà.
Sợ anh hoàn toàn quên mất tôi.
Sợ anh bị bắt nạt ở bên ngoài mà không có ai chống lưng cho anh.
Nhưng bất kể khi nào, Từ Thừa An cũng chỉ coi mối liên hệ này là gánh nặng.
“Trung thu anh đưa Phương Ninh Ninh về nhà đúng không?”
“Trải qua thế nào?”
Từ Thừa An đang cúi đầu nghịch điện thoại, hoàn toàn không chú ý đến lời tôi nói.
Mãi đến khi tôi lặp lại lần nữa, anh mới ngẩng đầu, có phần mờ mịt hỏi: “Cô nói gì?”
Tôi hất cằm về phía chiếc đĩa màu hồng trên bàn trà.
“Lãng phí quá.”
“Một hộp mười hai chiếc, chiếc nào cũng chỉ cắn vài miếng rồi vứt đi.”
Những chiếc bánh Trung thu bị cắn dở nằm rải rác trong hộp, có chiếc chỉ bị cắn một miếng, phần nhân còn dính trên nắp hộp.
Những thứ tôi không nỡ ăn đều bị Phương Ninh Ninh lãng phí.
“Ai bảo cô mua cả đống hương vị kỳ quái?”
Ánh mắt Từ Thừa An lại trở về màn hình, ngón tay liên tục gõ, không biết đang nhắn tin cho ai.
“Ninh Ninh không biết mình thích vị nào nên thử lần lượt từng chiếc.”
“Nhưng đây là thứ tôi mua.” Tôi nói.
“Tôi đã chờ một tháng.”
Anh hơi nhíu mày, tranh thủ liếc nhìn tôi.
“Không đến mức phải tức giận chứ?”
“Chỉ là một hộp bánh Trung thu, có đáng bao nhiêu tiền đâu. Nếu cô muốn ăn, tôi mua hộp khác cho cô.”
Đúng là không đáng bao nhiêu tiền.
Nhưng Từ Thừa An đã quên rằng đây là loại bánh chúng tôi từng cùng ăn trên sân thượng vào năm mới cưới.
Sau đó cửa hàng đóng cửa suốt sáu năm.
Năm nay cửa hàng mở lại, tôi khó khăn lắm mới đặt mua được.
Tôi còn tưởng có thể khiến Từ Thừa An bất ngờ.
Không ngờ anh lại hoàn toàn không để tâm.
“Không nói với cô nữa, tôi có chút việc.”
Anh đứng dậy, đưa màn hình qua trước mặt tôi.
Đó là trang trò chuyện giữa anh và Phương Ninh Ninh.
Trên màn hình tràn ngập những khung tin nhắn màu xanh Sự nhiệt tình của anh chỉ có thể nhìn thấy khi anh ở bên Phương Ninh Ninh.
“Đây là những con thú bông tôi mua hộ Ninh Ninh, tôi phải mang đến cho cô ấy.”
Anh xách chiếc túi lớn trên bàn trà lên.
Đi được vài bước, anh lại quay về, lấy từ bên trong ra một con thỏ đưa cho tôi.
“Cho cô.”
“Coi như bồi thường tiền bánh Trung thu.”
Từ Thừa An vội vàng rời đi.
Tôi nín thở, bỏ con thú bông vào túi ni-lông, buộc chặt rồi ném ra ngoài cửa.
Tôi uống liền hai viên thuốc dị ứng mới áp chế được cảm giác nóng rát trên da.
Người từng chăm sóc tôi chu đáo đến từng li từng tí, sao lại quên mất tôi dị ứng với lông thú?
Chỉ có một đáp án.
Trái tim Từ Thừa An đã không còn ở chỗ tôi từ lâu.
2
Trời dần tối, Từ Thừa An vẫn chưa về nhà. Theo bản năng, tôi lấy điện thoại định gọi cho anh.
Mãi đến khi giọng nữ máy móc lạnh lùng vang lên, tôi mới hoàn hồn.
Anh lại chặn tôi rồi.
Mỗi lần giả vờ mất trí, Từ Thừa An đều chặn phương thức liên lạc của tôi.
Không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể nhờ bạn bè, thậm chí là đối tác của anh giúp mình liên lạc với Từ Thừa An.
Quá nhiều lần phải hạ mình cầu xin khiến tôi trở thành trò cười trong vòng bạn bè của anh.
Thậm chí đám bạn đó còn giúp anh lừa tôi.
Rõ ràng Từ Thừa An đang chơi với Phương Ninh Ninh ở phía bắc thành phố, bọn họ lại lừa tôi rằng anh đang ở phía nam. Đợi tôi chạy đến rồi mất công tìm kiếm, khi quay về, anh đã thoải mái ngồi uống trà nóng ở nhà.
Mà anh lúc nào cũng có lý do hợp lý.
Mất trí nhớ.
Quên rồi.
Vừa mới nhớ ra.
Tôi giống như một kẻ ngốc, bị anh lừa đến xoay vòng vòng.
Tôi dứt khoát chặn luôn Từ Thừa An.
Nhìn bài đăng của Phương Ninh Ninh, Từ Thừa An đang cùng cô ta xem nhạc kịch.
Giữ đúng quan điểm ai chơi việc nấy, tôi liên lạc với mấy người bạn rồi đi thẳng đến quán bar.
Đến tận rạng sáng, một số điện thoại lạ gọi đến.
“Thẩm Thanh Mạt, cô đang ở đâu?”
“Tại sao cô chặn tôi?”
“Rốt cuộc cô muốn làm loạn đến mức nào?”
Những lời chất vấn giống như đạn pháo, liên tiếp nã vào tôi.
Đây là lần đầu tiên Từ Thừa An chủ động liên lạc với tôi.
“Đang chơi ở quán bar, có chuyện gì sao?” Tôi lạnh nhạt nói.
“Quán bar nào?” Anh hỏi.
Tôi đọc địa chỉ. Chưa đến nửa tiếng, Từ Thừa An đã chạy đến.
Anh giật lấy ly rượu của tôi, bế ngang người tôi lên rồi đi thẳng ra xe.
Mở cửa.
Ném người vào.
Khóa cửa.
Tôi ngồi trên ghế phụ, đầu óc choáng váng, tiện tay túm lấy rồi giật hết những bông hoa trang trí phía trước xuống.
Nhìn thấy vậy, Từ Thừa An càng tức giận.
“Tại sao cô lại giật hoa của Ninh Ninh xuống? Cô ấy nhìn thấy sẽ làm loạn với tôi.”
Tôi định ném hoa ra ghế sau.
Quay đầu nhìn lại, phía sau đã chất đầy đồ của Phương Ninh Ninh.
Từ Thừa An kéo mạnh tôi trở lại.
“Bình thường cô không uống rượu, hôm nay lên cơn gì vậy?”
“Bình thường anh cũng không liên lạc với tôi.” Tôi nói.
“Hôm nay đầu óc anh chập mạch à?”
Từ Thừa An nghẹn lời, quay đầu sang chỗ khác, không nói chuyện với tôi nữa.
Trong xe thoang thoảng mùi cam quýt.
Đó là mùi hương của Phương Ninh Ninh.
Anh chưa từng dùng nước hoa cho xe. Không biết cô ta phải ngồi ở đây bao nhiêu lần mới có thể lưu lại mùi hương trên ghế.
Tôi mở ngăn đựng đồ phía trước để tìm thuốc giải rượu.
Nhưng lại phát hiện bên trong có thêm rất nhiều đồ của Phương Ninh Ninh.
Có kẹp tóc, dây buộc tóc, thậm chí cả đôi tất cô ta từng đi, cứ thế để chung với dao cạo râu của Từ Thừa An.
Bệnh sạch sẽ của anh cứ gặp cô ta là mất tác dụng.
“Chiếc xe này là tôi tặng anh đúng không?”
Tôi quan sát nội thất trong xe, đã hoàn toàn khác so với năm đó.
“Sao bây giờ lại biến thành xe riêng của Phương Ninh Ninh rồi?”
Từ Thừa An mở toàn bộ cửa sổ xe.
Gió đêm tràn vào, thổi đến mức đầu tôi đau nhức.
“Tốt nhất cô nên tỉnh táo lại, đừng vô cớ giở tính nữa.” Anh trầm giọng nói.
Tôi tự tay kéo cửa kính bên ghế phụ lên.
Quay đầu nhìn Từ Thừa An, tôi chợt phát hiện anh đã khác năm xưa.
Đôi mày từng cong cong giờ luôn nhíu chặt.
Giọng nói từng dịu dàng cũng dần trở nên mất kiên nhẫn.
“Ninh Ninh không biết lái xe, tôi tiện đường đưa đón cô ấy đi làm, có vấn đề gì sao?”