Chương 2 - Ký Ức Dưới Mưa
Sau khi cúp máy, Tô Thanh Nhan từ trên xe bước xuống, che ô đi đến bên cạnh anh, khẽ nói: “Anh Trầm Chu, cô Lâm đi một mình liệu có an toàn không?”
Cố Trầm Chu thu hồi tầm mắt: “Cô ta không phải trẻ con.”
Tô Thanh Nhan thở phào nhẹ nhõm, giọng dịu dàng: “Cũng đúng. Trông cô ấy… mạnh mẽ hơn em tưởng.”
Cố Trầm Chu không đáp lại, chỉ giơ tay xem đồng hồ: “Đi thôi, tiệc sắp bắt đầu rồi.”
Chiếc Maybach màu đen từ từ lăn bánh rời khỏi cục dân chính.
Còn ở một nơi khác, Lâm Vãn đi qua góc phố, rẽ vào một con hẻm yên tĩnh rồi dừng lại. Một chiếc Bentley màu đen ít phô trương đã đợi ở đó từ lâu.
Cửa xe mở ra, một người phụ nữ trẻ mặc đồ công sở bước nhanh xuống, che ô đón cô, giọng điệu phấn khích đến run rẩy: “Lão đại, cuối cùng chị cũng ly hôn rồi à?”
Lâm Vãn ngước mắt nhìn cô ấy: “Triệu Đường, câu này của cô nghe như thể đang mong tôi ly hôn vậy.”
Triệu Đường vội xua tay: “Không không, em đang mong chị thoát khỏi biển khổ!”
Nói rồi, hốc mắt cô đỏ lên: “Chị có biết ba năm qua mọi người sắp phát điên rồi không? Hội nghị y khoa quốc tế chị từ chối, giải thưởng thiết kế thường niên không nhận, công ty đầu tư thì một năm chị chỉ họp video hai lần, bên dark web ‘Dạ Kiêu’ ba năm không nhận đơn, giới đua xe còn tưởng chị chết rồi cơ.”
Lâm Vãn vuốt lại mái tóc ướt ra sau tai, cười nhạt: “Bây giờ chẳng phải tôi đã về rồi sao?”
Triệu Đường vừa mở cửa xe cho cô, vừa hạ giọng: “Vậy tối nay tiệc từ thiện nhà họ Cố, chị định đi thật sao?”
Lâm Vãn cúi người bước lên xe, giọng điệu bình thản như đang nói một chuyện rất đỗi bình thường:
“Tất nhiên là đi.”
“Chẳng phải Cố Trầm Chu luôn nghĩ tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường, ngoài việc biết nấu ăn, cắm hoa, và đợi anh ta ở nhà sao?”
Cô dựa vào lưng ghế, lấy sổ ly hôn trong túi ra, nhìn hai giây rồi tiện tay ném sang một bên.
“Vậy thì để anh ta nhìn cho kỹ, người hôm nay rời đi, rốt cuộc là ai.”
Cửa xe đóng lại. Chiếc Bentley lao vút vào màn mưa.
Triệu Đường ngồi ở ghế phụ, quay đầu nhìn lại. Người phụ nữ ở ghế sau nhắm nghiền mắt, vẻ mặt yên bình, giống như mặt biển trước cơn bão lớn.
Cô biết, tối nay toàn bộ Giang Thành này sắp bùng nổ rồi.
***
**Chương 2: Lật bài ngửa**
Tiệc từ thiện của nhà họ Cố được tổ chức tại hội sở Vân Đình sang trọng nhất Giang Thành.
Đúng bảy giờ tối, cửa hội sở tấp nập xe sang, ánh đèn flash chớp nháy liên tục hai bên thảm đỏ, những nhân vật có máu mặt ở Giang Thành gần như đã đến đông đủ.
Hôm nay mang tiếng là đấu giá từ thiện, nhưng thực chất ai cũng biết, đây là ván cờ nhà họ Cố dọn đường cho Tô Thanh Nhan. Vị trí Cố phu nhân đã trống. Và cô con dâu mới mà nhà họ Cố ưng ý nhất cũng đến lúc chính thức ra mắt.
Trong phòng nghỉ ở tầng cao nhất, mẹ Cố đang tự tay chỉnh lại dây chuyền cho Tô Thanh Nhan, cười không khép được miệng: “Vẫn là cháu hợp với Trầm Chu nhất. Lâm Vãn kia xuất thân tiểu gia bích ngọc, yên tĩnh thì yên tĩnh thật, nhưng rốt cuộc không thể mang ra những nơi sang trọng thế này được.”
Tô Thanh Nhan cụp mắt, lộ ra vẻ bẽn lẽn vừa phải: “Bác gái, bác đừng nói vậy, cô Lâm nghe thấy sẽ buồn đấy.”
Mẹ Cố chẳng bận tâm: “Cô ta cầm nhiều tiền bồi thường thế rồi còn gì mà buồn? Làm người phải biết đủ.”
Mấy vị phu nhân bên cạnh cũng lập tức cười hùa theo.
“Đúng thế, nhà họ Cố như vậy là tận tình tận nghĩa lắm rồi.”
“Thanh Nhan mới là môn đăng hộ đối với Trầm Chu.”
“Sau tối nay, cả Giang Thành này ai mà không biết con dâu nhà họ Cố nhắm đến là ai.”
Tô Thanh Nhan nghe những lời này, chút đắc ý trong lòng gần như trào ra. Cô ta đã chờ đợi quá lâu. Bây giờ cuối cùng cũng danh chính ngôn thuận.
Đúng lúc này, cửa phòng nghỉ bị gõ, trợ lý bước nhanh vào, nói nhỏ: “Cố tổng đến rồi.”
Tô Thanh Nhan lập tức đứng dậy, xách váy đi ra ngoài.