Chương 16 - Ký Ức Dưới Mưa
Sự bình thản ấy, còn khiến người ta tuyệt vọng hơn bất kỳ màn khóc lóc xé ruột xé gan nào.
Cố Trầm Chu đứng nguyên tại chỗ, yết hầu chuyển động, nhất thời không thốt nổi một câu hoàn chỉnh.
Lâm Vãn thấy anh như vậy, ngược lại cũng mất đi hứng thú tiếp tục dây dưa.
“Cố Trầm Chu.” Trước khi quay người, cô nhẹ nhàng buông lại câu cuối cùng, “Nếu anh còn chút thể diện nào, thì đừng đến làm phiền tôi nữa.”
Cửa lại mở ra, ánh đèn và tiếng cười nói từ trong đại sảnh ùa tới.
Cô bước ra ngoài, không ngoảnh đầu lại.
Còn Cố Trầm Chu một mình đứng trên ban công, gió đêm thổi bay vạt áo vest. Lần đầu tiên anh nhận thức rõ ràng đến vậy — hóa ra quả báo lớn nhất không phải là Lâm Vãn cao ngạo sỉ nhục anh. Mà là việc cô đến sỉ nhục cũng lười ban phát, chỉ triệt để bỏ mặc anh lại trong quá khứ.
***
**Chương 9: Cô đã từng làm gì cho anh**
Đêm Cố Trầm Chu trở về từ nhà họ Thẩm, anh thức trắng.
Hai giờ sáng, căn nhà cũ của họ Cố im ắng chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ. Anh ngồi trong thư phòng, trước mặt là một thùng giấy cũ. Đó là chiếc thùng mà quản gia tìm thấy trong phòng chứa đồ hôm nay, bên trong đựng một vài món đồ lặt vặt Lâm Vãn để lại ngày xưa.
Vốn dĩ anh không định xem. Nhưng khoảnh khắc đưa tay vào, giống như bị bản năng nào đó thôi thúc, anh vẫn lôi từng món ra.
Nằm trên cùng là một chiếc khăn quàng len cashmere được gấp vuông vức, màu xám đậm, mũi len đan tỉ mỉ.
Quản gia đứng cạnh nhỏ giọng nhắc nhở: “Đây là thiếu phu nhân… à không, là cô Lâm mùa đông năm kia đan cho cậu đấy.”
Động tác của Cố Trầm Chu khựng lại.
Anh nhớ ra rồi. Mùa đông năm kia, có một lần anh đi tiếp khách về, trên xe bỗng dưng có thêm một chiếc khăn quàng. Anh tưởng đó là quà của một thương hiệu nào đó gửi tặng, chê kiểu dáng quá bình thường nên không thèm động vào, cuối cùng không biết đã vứt đi đâu.
Hóa ra, đó là do đích thân Lâm Vãn đan.
Bên dưới nữa, là một tập tài liệu kẹp trong bìa trong suốt.
Bên trong là một xấp hồ sơ dày cộp, toàn bộ là những phân tích công khai, dữ liệu thị trường nước ngoài và báo cáo đánh giá rủi ro về vài dự án then chốt nhất của Cố thị trong hai năm đó. Bên lề còn có những ghi chú viết bằng nét chữ cực kỳ thanh mảnh.
Cố Trầm Chu càng xem, sắc mặt càng sầm xuống. Những tài liệu này chuyên nghiệp đến khó tin, góc độ phân tích sắc bén đến gai góc, nhiều điểm sau này đã được thực tế chứng minh là hoàn toàn chính xác.
Nhưng năm đó, anh chưa từng nhìn thấy những thứ này.
“Tại sao những thứ này lại ở đây?” Anh hỏi.
Quản gia e dè đáp: “Hình như là cô Lâm từng giao cho phòng thư ký của cậu, nhưng sau đó… có lẽ bị coi là tài liệu bình thường nên xếp xó.”
Ngón tay Cố Trầm Chu đang kẹp mép tài liệu từ từ siết chặt lại.
Thì ra trong những lúc anh không hề hay biết, Lâm Vãn vẫn luôn dùng cách riêng của mình để giúp Cố thị, giúp anh. Nhưng cô chưa từng nói ra. Cũng không bao giờ tranh công.
Giống hệt như con người cô – tĩnh lặng, kiềm chế, làm tất cả mọi điều tốt đẹp đến mức không gây phiền nhiễu cho ai.
Dưới cùng của thùng giấy, là một hộp thuốc nhỏ.
Bên trong đã trống rỗng, nhưng vỏ hộp được bảo quản rất mới.
Khoảnh khắc nhìn thấy tên thuốc, ánh mắt Cố Trầm Chu chấn động dữ dội. Đó là loại thuốc đặc trị bệnh dạ dày nhập khẩu, trong nước rất khó mua, giá cũng đắt đỏ. Và anh đã từng dùng liên tục loại thuốc này suốt một năm.
Lúc đó anh cứ tưởng là trợ lý mua sắm giỏi. Cho đến hôm nay mới biết —
Mặt sau hộp thuốc dán một tờ giấy nhớ, nét chữ thanh tú quen thuộc:
*”Thuốc này uống sau ăn nửa tiếng, không được uống lúc bụng đói. Cố Trầm Chu, anh cứ không nghe lời, dạ dày sẽ hỏng mất đấy.”*
Không có chữ ký. Nhưng ngoài Lâm Vãn ra, sẽ không có ai khác.