Chương 1 - Ký Ức Đen Tối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Vào năm thứ ba ngồi tù, Vân Tri Sương không may mắc bệnh thiếu máu bất sản mức độ nặng.

Để giữ mạng, sau khi ra tù, cô bán mình cho người con trai độc nhất bị liệt của nhà họ Cố, gia đình giàu nhất, để kết hôn xung hỷ.

Người giàu nhất phái người đến đón cô ra tù, người đàn ông mặc đồ đen trên xe đưa cho cô một bản thỏa thuận:

“Cô Vân, nhà họ Cố đã bắt đầu tìm kiếm tủy xương tương thích với cô, trước khi kết hôn, chúng tôi còn đổi cho cô một thân phận không có tiền án.”

“Ngoài ra, kết hôn xung hỷ yêu cầu cô không được rời khỏi nhà tổ trong năm năm, ở đây cô còn chuyện gì muốn làm không?”

Vân Tri Sương gật đầu, nhỏ giọng hỏi:

“Tôi có thể chào tạm biệt người nhà không?”

Người đàn ông mặc đồ đen gọi điện xin chỉ thị rồi mới trả lời cô:

“Ông chủ nói cho cô bảy ngày, đến lúc đó chúng tôi sẽ tới đón cô.”

Sau khi ký thỏa thuận, chiếc xe rời đi.

Vân Tri Sương đứng bên đường, dựa vào ký ức đi về phía nhà mình.

Khó khăn lắm mới đến được trước cổng biệt thự nhà họ Vân, cô lại bị bảo vệ ngăn lại.

Đối phương nhìn cô từ trên xuống dưới trong bộ quần áo cũ, ánh mắt đầy khinh miệt:

“Ăn mày ở đâu tới vậy? Có biết hôm nay là ngày gì không? Là tiệc đính hôn của Tần tổng và thiên kim nhà họ Vân đấy!”

“Mau cút xa một chút, đừng làm chướng mắt khách quý!”

Vân Tri Sương bị đẩy đến loạng choạng, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào tấm áp phích đính hôn khổng lồ bên cạnh.

Người đàn ông mặc bộ vest đen may đo cao cấp, đường nét lạnh lùng.

Cô gái bên cạnh anh cười rạng rỡ như hoa, thân mật tựa vào lòng anh.

Thì ra Tần Tư Hành và Vân Hiểu Vụ sắp đính hôn.

Trước khi Vân Hiểu Vụ xuất hiện, Vân Tri Sương vẫn là đại tiểu thư duy nhất của nhà họ Vân, đồng thời là đối thủ không đội trời chung nổi tiếng nhất Bắc Thành với Tần Tư Hành.

Hai người trước giờ luôn đối đầu gay gắt, hôm nay anh cướp dự án mang tính biểu tượng của tôi, ngày mai tôi chặn nguồn lực ở nước ngoài của anh.

Cho đến khi ở phòng nghỉ của hội nghị thượng đỉnh thường niên, lúc họ đang cãi nhau không thể dứt ra vì một mảnh đất, thiên kim thật Vân Hiểu Vụ cầm một bản báo cáo xét nghiệm ADN tìm tới tận cửa.

Thì ra năm đó, con của nhà họ Vân đã bị kẻ thù đánh tráo, Vân Tri Sương chỉ là một cô nhi không rõ lai lịch.

Chỉ sau một đêm, trời đất đảo lộn.

Cha mẹ từng hết mực yêu thương cô thay đổi sắc mặt, mắng cô tu hú chiếm tổ, cướp mất hai mươi năm cuộc đời của Vân Hiểu Vụ;

Những tiểu thư công tử trước kia vây quanh cô cũng đồng loạt tan tác, sau lưng chế giễu cô chỉ có vẻ ngoài;

Ngay cả những đối tác trong công việc, vừa thấy người phụ trách kết nối là cô, cũng lần lượt yêu cầu đổi người.

Cô bị dồn đến đường cùng, người duy nhất đưa tay giúp đỡ lại là Tần Tư Hành, người đã đấu với cô suốt năm năm.

Dự án của cô bị các bên hợp tác đồng loạt rút vốn, chuỗi vốn đứt gãy, chính trợ lý đặc biệt của Tần Tư Hành đã mang thỏa thuận rót vốn tới;

Cô bị phóng viên vây kín dưới lầu công ty, chính Tần Tư Hành lái xe chắn ngang trước mặt cô, đuổi đám máy ảnh máy quay kia đi thay cô.

Cô cho rằng Tần Tư Hành chỉ thấy cô đáng thương.

Cho đến đêm đó, Vân Tri Sương cuối cùng bị áp lực đè sụp, một mình chạy ra biển, từng bước đi xuống nước.

Tần Tư Hành lại một lần nữa xuất hiện như kỳ tích, cố sức vớt cô trở lại bờ.

Cô khàn giọng hỏi:

“Tần Tư Hành, tại sao anh lại cứu tôi? Chẳng phải anh ghét tôi nhất sao?”

Trong mắt Tần Tư Hành đầy tia máu, vừa tức giận vừa đau lòng:

“Vân Tri Sương, em thật sự ngốc như vậy sao?”

“Nếu không phải thích em, đường đường là người thừa kế nhà họ Tần như tôi, cần gì phải chơi trò cãi nhau như học sinh tiểu học với em suốt bao nhiêu năm?”

Cô sững sờ.

Tần Tư Hành đưa tay gạt mái tóc ướt dính trên mặt cô, nghiêm túc nói:

“Nếu em đồng ý, tháng sau tôi sẽ cưới em.”

“Tôi bảo đảm sẽ không để em chịu một chút ấm ức nào, cũng không còn ai dám bàn tán về em chỉ vì thân phận của em nữa.”

Cô nhìn ánh mắt nóng bỏng nhưng thấp thỏm của người đàn ông, ma xui quỷ khiến gật đầu.

Những ngày sau đó, Tần Tư Hành đưa cô đến một sơn trang riêng ở ngoại ô, muốn cô thư giãn tinh thần thật tốt.

Nơi đó cách xa trần thế, họ cưỡi ngựa ngắm hoa, chèo thuyền trên hồ cho cá ăn, dường như cả thế giới chỉ còn lại hai người.

Mọi thứ giống như một giấc mơ đẹp.

Nhưng một tuần trước lễ đính hôn, Tần Tư Hành gặp tai nạn xe.

Sau khi tỉnh lại từ phòng chăm sóc đặc biệt, anh quên mất Vân Tri Sương.

Cha mẹ nhà họ Vân và Vân Hiểu Vụ vây quanh giường bệnh, đồng thanh nói với anh rằng Vân Hiểu Vụ mới là người anh vẫn luôn thích.

Họ sửa tên trong nhật ký của anh, dùng AI thay khuôn mặt Vân Tri Sương trong ảnh chụp chung.

Tất cả mọi người trong giới quyền quý ở thủ đô đều ngầm thống nhất lời khai, như thể Vân Tri Sương chưa từng xuất hiện trong cuộc đời anh.

Cô không cam lòng, hết lần này đến lần khác chạy đến bệnh viện, muốn nói cho Tần Tư Hành biết sự thật, nhưng đổi lại chỉ là ánh mắt ngày càng lạnh lùng và chán ghét của anh.

Cho đến ngày sinh nhật Tần Tư Hành, Vân Hiểu Vụ gọi cô ra sân thượng, nói muốn nói chuyện tử tế với cô.

Nhưng vừa tới nơi, cô đã thấy đối phương trèo lên lan can sân thượng rồi tung người nhảy xuống.

Tần Tư Hành lao tới, bế Vân Hiểu Vụ toàn thân đầy máu lên, ánh mắt quay đầu nhìn cô lạnh như băng:

“Vân Tri Sương, cô lại dám động vào cô ấy?”

Cô có trăm miệng cũng không thể biện bạch.

Trong cơn thịnh nộ, Tần Tư Hành đưa cô vào tù với tội cố ý gây thương tích, lần giam này kéo dài suốt ba năm.

“Chị?”

Giọng nói ngọt ngào mềm mại cắt ngang suy nghĩ của cô.

Vân Tri Sương ngẩng đầu, liền thấy Vân Hiểu Vụ khoác tay Tần Tư Hành, từ trong cổng bước ra.

“Chị ra tù sớm sao không nói một tiếng, để em đi đón chị chứ.”

“Nhưng cũng vừa hay, hôm nay là tiệc đính hôn của em và Tư Hành, có chị ở đây mới càng viên mãn.”

Vân Hiểu Vụ kéo cô vào trong, cô không từ chối, chỉ nhìn sang Tần Tư Hành bên cạnh.

Gương mặt ấy vẫn lạnh lùng như lần cuối cô nhìn thấy anh.

Bảy ngày nữa, cô sẽ rời khỏi đây, gả cho người khác.

Mấy ngày này, cứ xem như một lời từ biệt cuối cùng thật đàng hoàng dành cho mối tình tựa bong bóng ảo ảnh của họ đi.

Đại sảnh đèn đuốc huy hoàng, Vân Tri Sương vừa bước vào đã cảm thấy vô cùng quen thuộc.

Vị trí đặt tháp sâm panh, cách phối màu hoa hồng trắng trên sân khấu chính, cả hoa văn khăn trải bàn ở khu vực khách mời, đều giống hệt tiệc đính hôn năm đó cô và Tần Tư Hành cùng nhau lên kế hoạch, không sai một ly.

Thậm chí chiếc váy đính hôn Vân Hiểu Vụ đang mặc cũng là bộ cô từng thức trắng ba đêm, tự tay thiết kế và may nên.

Khi ấy Tần Tư Hành thấy đau lòng, còn từng khuyên cô:

“Không cần chuyện gì cũng tự tay làm, đừng khiến mình mệt.”

Cô lắc đầu, trong mắt tràn đầy mong đợi về tương lai:

“Em muốn mặc nó, đứng bên cạnh anh.”

Nhưng lúc này, người mặc chiếc váy ấy lại là Vân Hiểu Vụ.

“Chị cũng thấy chiếc váy này đẹp phải không?”

Vân Hiểu Vụ nâng váy xoay một vòng, lớp ren thêu trên mặt váy xoay bung ra như một đóa súng đang nở rộ.

Giây tiếp theo, cô ta lại kêu lên một tiếng, dưới chân không biết bị thứ gì vướng phải, cả người ngã nhào về phía trước.

Tần Tư Hành sải bước tới, ôm người vào lòng, giọng nói đầy căng thẳng:

“Sao lại bất cẩn như vậy?”

Vân Hiểu Vụ lè lưỡi, hơi ngượng ngùng ngẩng đầu nhìn anh:

“Em vui quá nên không chú ý dưới chân thôi mà.”

Tần Tư Hành khẽ cạo chóp mũi cô ta, vừa cưng chiều vừa bất lực:

“Em đấy, không có anh bên cạnh thì em phải làm sao đây?”

Vân Tri Sương đột ngột quay mặt đi.

Câu nói này, năm đó lúc cứu cô bên bờ biển, Tần Tư Hành cũng từng nói.

Khi ấy cô lạnh đến run rẩy, giật lấy áo khoác của Tần Tư Hành quấn lên người, chọc anh bật cười:

“Vân Tri Sương, không có anh thì em phải làm sao đây?”

Nhưng giờ đây, cô thật sự đã mất anh.

Lồng ngực nghẹn đến hoảng hốt, gần như không thở nổi.

“Xin lỗi, tôi đi rửa mặt một chút.”

Cô quay người, gần như chạy trốn vào nhà vệ sinh.

Chưa kịp bình tĩnh lại, bên ngoài đã có hai nữ khách đi vào dặm lại trang điểm, giọng nói truyền vào rõ ràng.

“Tần tổng thật sự cưng chiều cô Vân. Nghe nói mấy dự án bỏ dở của Vân thị, Tần tổng không chớp mắt đã nhận hết, ném vào đó mấy trăm triệu.”

“Đúng vậy. Trước kia còn có mấy tiểu thư không có mắt, dám chê cô Vân từ nông thôn trở về, không lên nổi mặt bàn, quay đầu đã bị Tần tổng phong sát đến phá sản.”

“Cũng chỉ có Vân Tri Sương không biết điều, đáng đời phải ngồi tù. Một kẻ tu hú chiếm tổ như cô ta mà cũng dám tranh đàn ông với thiên kim thật, không tự nhìn xem mình có xứng không.”

Những lời này xuyên qua cánh cửa, lại nghiền thêm một lượt lên trái tim đã đầy thương tích của Vân Tri Sương.

Cho đến khi bên ngoài hoàn toàn không còn tiếng động, cô mới dám bước ra.

Tấm gương trước bồn rửa phản chiếu khuôn mặt cô.

Sắc mặt tiều tụy, thân hình gầy gò, mái tóc vàng úa rối bù rủ xuống vai.

Đâu còn nửa phần dáng vẻ rực rỡ kiêu ngạo của đại tiểu thư nhà họ Vân năm xưa.

Cô nặng lòng rửa mặt xong, vừa ra ngoài đi chưa được hai bước đã suýt va vào người khác.

“Xin lỗi.”

Cô theo bản năng lùi nửa bước, ngẩng đầu lại thấy vẻ mặt đầy chán ghét của Tần Tư Hành.

“Vân Tri Sương, tôi thật sự không biết cô lấy đâu ra mặt mũi để quay về.”

Anh không chút nể tình cảnh cáo:

“Hiểu Vụ còn muốn làm chị em tốt với cô, đó là vì cô ấy lương thiện.”

“Nhưng nếu để tôi phát hiện cô còn dám có ý đồ xấu gì, tôi tuyệt đối sẽ không nương tay.”

Chương 2

Vân Tri Sương ngẩn ngơ nhìn người trước mặt.

Cô cứ tưởng sau ba năm sống trong tù, mình hẳn đã có thể buông bỏ.

Nhưng bị Tần Tư Hành nhìn bằng ánh mắt ghét bỏ như vậy, cô vẫn không thể kiềm chế được cơn đau lòng.

Cô gượng nở một nụ cười cực nhạt, giọng nhẹ như gió:

“Anh yên tâm, tôi sẽ không làm gì cả.”

“Tôi chỉ quay về để chào tạm biệt mọi người.”

Tần Tư Hành càng cau chặt mày, trong mắt mang theo vài phần dò xét:

“Chào tạm biệt? Cô định đi đâu?”

Cô vừa định mở miệng, tiền sảnh bỗng vang lên một tràng kinh hô.

Người giúp việc loạng choạng chạy về phía này, sắc mặt trắng bệch:

“Tần tổng! Không hay rồi! Tháp sâm panh đột nhiên đổ sập, cô Vân bị đè bên dưới!”

Sắc mặt Tần Tư Hành đột ngột thay đổi, không còn để ý đến cô, quay người lao về tiền sảnh.

Vân Tri Sương theo bản năng nhấc chân đi theo.

Tiền sảnh đã hỗn loạn, ly sâm panh văng đầy đất, mảnh vỡ bắn khắp nơi.

Vân Hiểu Vụ ngã trên mặt đất, trên người đầy những vết cắt, máu tươi thấm đẫm váy trắng, nhìn mà kinh hãi.

Bà Vân đứng bên cạnh, sốt ruột đến rơi nước mắt.

Vừa nhìn thấy Vân Tri Sương, bà đỏ mắt mắng:

“Cái đồ sao chổi này! Mày còn quay về làm gì?”

Ông Vân cũng sa sầm mặt:

“Mỗi lần Hiểu Vụ gặp mày đều xui xẻo, có phải mày cố ý đến khắc nó không?”

Tần Tư Hành cúi xuống bế Vân Hiểu Vụ lên.

“Đừng cãi nữa, cứu người trước!”

Một đám người rầm rộ kéo đến bệnh viện.

Bác sĩ nhìn tình trạng của Vân Hiểu Vụ, khẽ cau mày:

“Bệnh nhân mất máu quá nhiều, cần chuẩn bị truyền máu.”

Y tá nghe vậy vội mở bệnh án, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.

“Cô Vân có nhóm máu AB Rh âm tính.”

“Là loại máu hiếm được gọi là ‘máu gấu trúc’ sao?”

Trong đám đông bỗng có người nhỏ giọng nói:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)