Chương 4 - Ký Ức Của Thái Tử Phi
13
Sau khi về nhà, người vui nhất không ai khác ngoài nhị tẩu.
Nàng luôn cho rằng ta vì đọc quá nhiều thoại bản cưỡng đoạt tình yêu của nàng nên bị đầu độc, mới mê muội Ngụy Thần Lẫm đến vậy.
Thật ra không cần lo.
Ta đơn thuần chỉ thích kiểu ấy.
Biết Thái tử mất trí nhớ, cả nhà muốn cười mà không dám cười trước mặt ta, vội vàng đuổi ta về phòng nghỉ.
Ta vừa bước ra khỏi cửa đã nghe tiếng cười bên trong vang lên.
Xem ra bọn họ không chỉ “hơi” bất mãn với cuộc hôn sự này.
Ngày hôm sau, phụ mẫu sai người truyền lệnh:
Toàn bộ tửu lâu trong nhà mở cửa cho khách ăn miễn phí ba ngày.
Quả thật chẳng thèm che giấu chút nào.
Lâu rồi không về, nhìn thứ gì ta cũng thấy mới mẻ.
Còn Thái tử, cả nhà không ai nhắc tới nữa.
Ta cũng quên hắn rồi.
Mới lạ.
Ban đêm nhớ hắn đến khóc.
Muốn nha hoàn thay chăn đệm cũng phải vắt óc nghĩ lý do.
Ta cắn khăn tay, vành mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.
Ta mới mười chín tuổi, đang độ xuân thì như hoa như ngọc.
Có chút nhu cầu cũng chẳng mất mặt.
Hu hu… tất cả đều tại con chó chết ấy ngày nào cũng nuôi ta quá no đủ.
Ta từng phải đói khát thế này bao giờ?
Trước kia chưa nếm qua nên không biết, nay đã nếm rồi, làm sao còn chịu nổi những ngày thanh đạm nhạt nhẽo.
Ta bất giác run lên, cuộn người lại.
Nước mắt trượt xuống, thấm vào tóc.
Nhìn vệt nước trên tay, ta bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Trước kia đều là hắn dỗ dành ta.
Ta cuối cùng vẫn sa đọa rồi.
14
Ta uể oải nằm trên quý phi tháp. Bình thường bị Thái tử ép buộc thành quen, nay vừa rời khỏi hắn lại thấy không thích ứng.
Không được.
Ta không thể tiếp tục thế này.
Thế là ta tiếp quản cửa hàng y phục và trang sức trong nhà.
Mỗi ngày đi sớm về muộn, mệt chẳng khác gì chó.
Đừng nói nhớ Ngụy Thần Lẫm, ngủ muộn thêm hai khắc cũng là bất kính với chiếc giường.
Trong cửa hàng, ngoài các cô nương và phu nhân bình thường, còn có một nam tử thường xuyên ghé mua đồ.
Mỗi lần có mẫu mới, hắn đều vào xem.
Phần lớn thời gian, hắn đứng trước quầy trang sức, do dự rất lâu.
Hỏi ra mới biết hắn mua cho tỷ tỷ trong nhà.
Nhưng hắn lại không biết chọn thứ gì thích hợp, ta bèn hỏi màu sắc y phục và cách ăn vận thường ngày của tỷ tỷ hắn rồi giúp đề cử.
Hắn cao lớn cường tráng, nhìn qua là người luyện võ.
Gặp nhiều lần dần trở nên quen thuộc, ta mới biết hắn tên Khâu Chước.
Hắn là huyện úy mới nhậm chức, xuất thân võ tướng.
Trước đó trong cửa hàng có đồng nghiệp tới gây chuyện, vừa hay hắn tuần phố đi ngang.
Hắn chỉ nói vài câu đã dọa đám người kia bỏ chạy. Trước khi đi còn dặn, nếu lần sau gặp chuyện cứ trực tiếp tới huyện nha tìm hắn.
Thị nữ thân cận lén trêu ta, nói Khâu huyện úy là người thật thà, nhìn rất đáng tin.
Quả thật hắn chính trực, vẻ ngoài tuy hơi hung dữ nhưng nói chuyện lại vô cùng dí dỏm.
15
Khâu Chước từ kinh thành tới.
Qua lời hắn, ta cũng biết được một vài chuyện.
Sau khi khỏi thương, Ngụy Thần Lẫm nhanh chóng tìm ra kẻ chủ mưu sau màn.
Chuyện này lại liên quan tới mẫu tộc của Thái hậu — Thẩm gia.
Hoàng thượng nổi trận lôi đình, bất chấp Thái hậu khóc lóc cầu xin, hạ chỉ xét nhà.
Người liên quan trực tiếp đều bị chém đầu thị chúng, những kẻ còn lại bị giáng chức hoặc lưu đày.
Ngoại trừ Khánh Dương quận chúa.
Nàng ta được Thái hậu liều mạng giữ lại, nhốt trong cung cùng Thái hậu chịu cấm túc.
Trước kia, Thái tử nổi danh sủng thê.
Nhưng từ sau khi bị thương, Thái tử phi bị phế, hắn lại chẳng hề nhắc đến nàng.
Nếu có người đề cập, phản ứng của hắn cũng vô cùng hờ hững.
“Cô cần phải biết tung tích của một người cũ sao?”
Khâu Chước lắc đầu thở dài:
“Ngày trước ân ái như vậy, nay Thái tử lại lạnh nhạt thế này, thật chẳng biết tình xưa là thật hay giả.”
Tay ta đang cầm chén trà khẽ run.
“Thật thật giả giả thôi.”
Khâu Chước nhìn ta một cái rồi nhanh chóng dời mắt, làn da màu lúa mạch hơi ửng đỏ.
“Thật thì vẫn là thật, giả vĩnh viễn không thành thật được. Nếu là ta, ta nhất định sẽ trao trọn chân tâm.”
Chân tâm sao?
Là thứ “chân tâm” mà mỗi lần bị chọc giận, Ngụy Thần Lẫm lại đòi moi ra cho ta xem sao?
Lần nào hắn cũng như vậy, vừa khóc vừa nói muốn móc tim ra cho ta xem.
Ta tức quá tát hắn một cái, hắn lại hưng phấn liếm lên tay ta,
còn bảo ta đánh thêm cái nữa.
Chậc, nghĩ tới thôi đã thấy đau răng.
16
Không phải người ta thường nói nam nhân giỏi nhất là làm bộ làm tịch sao?
Miệng nói móc tim rất lớn tiếng, thật sự đến lúc xuống tay thì chẳng ai dám.
Nhưng Ngụy Thần Lẫm không giống vậy.
Hắn dám thật.
Có lần ta không ngăn kịp, con dao đã trực tiếp đâm vào ngực hắn.
Ta tức đến mức mấy ngày không thèm để ý.
Từ đó hắn mới ngoan hơn.
Ngụy Thần Lẫm có khuynh hướng tự hủy rất nghiêm trọng.
Những chuyện ấy, Hoàng thượng và Hoàng hậu đều không biết.
Ban đầu ta cứ tưởng những vết thương trên người hắn là do người khác gây ra.
Cho đến một lần hắn say rượu, ngoan ngoãn ôm lấy ta.
Ta hỏi một câu, hắn đáp một câu.
Hắn rất sợ ban đêm, thường xuyên không thể ngủ.
Khó khăn lắm mới thiếp đi, hắn lại luôn bị ác mộng đánh thức.
Những cơn ác mộng ấy lặp đi lặp lại, nói với hắn rằng hắn là một đứa trẻ bị vứt bỏ.