Chương 9 - Ký Ức Chưa Từng Phai
Phó Thâm giúp bà sắp xếp lại hồ sơ:
“Đây là điều nên làm. Trong ba ngày tới, khoản bồi thường sẽ được chuyển khoản.”
“Chi phí điều trị sau này, bà vẫn có thể tiếp tục yêu cầu.”
Tiễn bà rời đi, tâm trạng anh càng lúc càng nặng nề.
Vụ việc đơn giản như vậy, chứng cứ rõ ràng, tình tiết sáng tỏ, vì sao Hạ Vân lại cứ kéo dài?
Rõ ràng cô ta có năng lực xử lý — ít nhất là trước đây, khi giúp sinh viên anh xem xét vụ án, cô ta từng tỏ ra rất chuyên nghiệp.
Phó Thâm khoác áo, đi thẳng đến trung tâm hòa giải.
Hạ Vân đang sắp xếp tài liệu, thấy anh đến thì mắt sáng lên:
“Anh Phó Thâm? Sao anh lại đến đây?”
Phó Thâm không vòng vo:
“Vụ của bà Trần, vì sao cô cứ kéo dài không giải quyết?”
Nụ cười trên mặt Hạ Vân chợt đông cứng:
“Em vẫn đang làm quen hồ sơ. Mới tiếp nhận mà, nên phải cẩn thận một chút.”
Phó Thâm nhìn cô chằm chằm:
“Giấy chẩn đoán, biên bản sự việc, bảng chi phí — thứ nào cần cô ‘làm quen’ suốt một tháng?”
Hạ Vân cúi đầu:
“Dạo này em bận quá…”
Phó Thâm cắt ngang, giọng lạnh lùng:
“Bận không phải lý do.”
“Bà Trần còn đang chờ tiền để chữa bệnh, cô có biết không?”
Hạ Vân sững người.
Cô không ngờ Phó Thâm lại tức giận đến vậy, lập tức đỏ mắt:
“Em… em thật sự không cố ý, chỉ là kinh nghiệm còn thiếu, em sợ xử lý không tốt…”
9
Phó Thâm nhìn cô: “Trước đây cô phân tích vụ án đâu phải không ra gì?”
Hạ Vân mấp máy môi, không nói nổi lời nào.
Phó Thâm bỗng thấy mệt mỏi.
Anh lại nhớ tới Lạc Cẩn Hòa. Khi xử lý vụ việc, cô chưa bao giờ viện cớ.
Gặp điều không hiểu, cô thức trắng đêm tra tài liệu; gặp người khó xử, cô kiên trì thuyết phục nhiều lần.
Cô chưa từng nói “thiếu kinh nghiệm”, chỉ luôn nói: “Để tôi nghĩ thêm cách.”
Phó Thâm thở dài:
“Vụ này tôi xử lý xong rồi.”
“Tiền bồi thường sẽ chuyển trong vòng ba ngày. Phần việc còn lại tôi sẽ theo dõi, cô khỏi cần lo.”
Anh nhìn gương mặt đẫm nước mắt của cô, nhưng không hề có chút xao động nào.
Trước kia anh còn thấy đau lòng, còn an ủi cô.
Lần này, anh rời khỏi văn phòng, không quay đầu lại.
Ba ngày sau, Phó Thâm lại quay lại trung tâm hòa giải.
Anh đến nộp báo cáo kết thúc vụ của bà Trần, tiện thể muốn bàn với Trưởng phòng Vương về thái độ làm việc của Hạ Vân.
Lúc tới nơi, Hạ Vân không có ở bàn làm việc, Trưởng phòng bảo cô đang ở phòng lưu trữ.
Phó Thâm giao báo cáo, đang định đi thì ánh mắt lướt qua bàn làm việc của cô.
Trên bàn chất vài tập hồ sơ, tập ở trên cùng lộ ra một góc — là bìa kẹp màu xanh rất quen mắt.
Phó Thâm bước lại gần.
Trên bìa có dán nhãn: “Vụ tranh chấp vay online của Triệu Tú Trân.”
Anh nhớ rõ Hạ Vân từng nói bản gốc hợp đồng đã bị làm mất.
Anh do dự giây lát rồi mở bìa hồ sơ ra.
Ngay trang đầu tiên chính là bản gốc hợp đồng vay online. Giấy trắng mực đen, chữ ký, con dấu rõ ràng.
Hoàn toàn không hề bị mất.
Phó Thâm sững người, tiếp tục lật xem.
Bên trong còn có bệnh án của con trai bà Triệu, giấy nhắc nợ của bệnh viện, và cả bản ghi chép tay của Hạ Vân.
Ghi chép cho thấy: Sau khi tiếp nhận vụ việc, cô chỉ gọi đúng một cuộc đến công ty cho vay, bị từ chối thương lượng rồi bỏ đó luôn.
Nhưng báo cáo cô gửi lên lại viết: “Đã nhiều lần liên hệ, không đạt kết quả, kiến nghị chuyển sang khởi kiện.”
Thực tế, cô ta chưa từng thử liên hệ lần thứ hai.
Phó Thâm đóng bìa hồ sơ lại, tay hơi run.
Sự thật rõ rành rành ngay trước mắt.
Anh lấy điện thoại, mở trình duyệt, tìm từ khóa “vụ vay online của Triệu Tú Trân.”
Kết quả đầu tiên chính là bài báo mấy ngày trước. Anh nhấn vào xem, dưới phần bình luận có hàng nghìn lời lẽ phẫn nộ.
Bình luận được ghim là một tấm ảnh — ảnh chụp lén Lạc Cẩn Hòa đang làm việc.
Bên dưới ghi: “Đây là điều phối viên đã làm mất bằng chứng tiền cứu mạng, mọi người hãy nhớ kỹ gương mặt này!”
Anh kéo xuống đọc tiếp, từng dòng từng chữ đều khiến người ta lạnh sống lưng:
【Loại người này mà cũng làm điều phối viên? Đề nghị đuổi việc ngay lập tức!】
【Nghe nói dựa vào quan hệ mà vào làm, năng lực bằng không.】
【Đào cả nhà ra! Công khai địa chỉ!】
【Nếu đứa bé chết thì chính là cô ta giết người!】
Mỗi câu, mỗi chữ đều tàn nhẫn như dao.
Ngón tay Phó Thâm siết chặt.
Tất cả chuyện này… đều do anh mà ra.
Anh cầm hợp đồng, đi thẳng đến phòng Trưởng phòng Vương.
Anh đặt hợp đồng lên bàn:
“Trưởng phòng, hợp đồng của vụ Triệu Tú Trân, thật ra chưa hề bị mất.”
Trưởng phòng sửng sốt: “Gì cơ?”
Giọng Phó Thâm lạnh như băng:
“Hạ Vân nói mất, nhưng thật ra vẫn nằm nguyên trong ngăn kéo cô ta.”
“Cô ta chưa bao giờ nghiêm túc xử lý vụ này. Đến giờ bà Triệu vẫn chưa có tiền cho con mổ.”
Trưởng phòng cầm lấy hợp đồng xem vài giây, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Cái cô Tiểu Hạ này… tôi sẽ xử lý ngay.”
Phó Thâm nói tiếp:
“Còn nữa, bài báo sai sự thật kia cần phải được đính chính. Hạ Vân phải công khai xin lỗi.”
Trưởng phòng do dự: “Công khai xin lỗi thì tương lai của Tiểu Hạ…”
Phó Thâm ngắt lời:
“Vậy Lạc Cẩn Hòa thì sao?”
“Cô ấy bị công kích, bị mạng xã hội tra tấn, bị điều ra tận vùng sâu vùng xa. Tương lai của cô ấy ai lo?”
Trưởng phòng trầm mặc.
Phó Thâm lấy điện thoại, gọi theo số trong hồ sơ của bà Triệu Tú Trân:
“Cháu chào cô Triệu. Về vụ vay online, cháu đã tìm thấy bản gốc hợp đồng. Giờ có thể tái khởi động quá trình hòa giải.”
Đầu dây bên kia, Triệu Tú Trân bật khóc.