Chương 10 - Ký Ức Cháy Lửa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chương 21

Thư Lạc lặng lẽ lắng nghe, trên mặt không biểu lộ cảm xúc gì.

Cô nhấc ly cà phê lên, nhấp một ngụm nhẹ, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ.

“Phó Tu Tuấn,” cô cất lời, giọng điềm đạm.

“Cảm ơn anh vì đã thẳng thắn.”

Phó Tu Tuấn đột ngột ngẩng đầu, trong mắt bùng lên một tia hy vọng yếu ớt.

“Nhưng,” Thư Lạc xoay người lại, nhìn thẳng vào anh.

“Có những tổn thương, đã xảy ra rồi thì không thể coi như chưa từng xảy ra. Có những mất mát, sẽ vĩnh viễn không thể lấy lại được.”

Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng từng chữ rõ ràng như đinh đóng cột.

“Sinh mạng của Hạo Hạo, ba năm đau đớn của tôi, cùng với niềm tin và tình cảm đã bị hủy hoại, không phải chỉ một câu xin lỗi là có thể xóa sạch.”

Phó Tu Tuấn mấp máy môi, nhưng không thể thốt nên lời nào, trong mắt dần tối lại.

“Còn chuyện anh nói anh cảm thấy áp lực vì tôi quá giỏi…”

Thư Lạc nghiêng đầu, như đang thật sự cân nhắc điều đó, rồi khẽ lắc đầu.

“Đó là bài học của anh, Phó Tu Tuấn, không phải lỗi của tôi.”

“Người bạn đời thực sự mạnh mẽ sẽ không tự ti vì đối phương xuất sắc, mà sẽ cùng nhau truyền cảm hứng, cùng nhau tiến bộ.”

“Còn anh, anh đã chọn con đường khác. Anh phải tự mình gánh chịu toàn bộ hậu quả.”

Nói xong, cô cầm túi xách trên bàn, chuẩn bị đứng dậy.

“Lạc Lạc!”

Phó Tu Tuấn vội vã gọi cô lại, hai tay bấu chặt mép bàn,

“Tôi… tôi biết mình không còn tư cách yêu cầu điều gì cả. Tôi chỉ muốn nói với em rằng tôi đang thay đổi, tôi thật sự đang thay đổi. Tôi đang cố gắng quản lý mọi thứ bằng cách khác, học cách không còn trốn tránh trách nhiệm, không còn cố chấp.”

Anh nhìn người phụ nữ từng là cả thế giới của mình, trong mắt ngập tràn hối hận sâu sắc.

“Tôi không dám mong em quay lại. Tôi chỉ hy vọng… hy vọng em sống tốt, và nếu có cơ hội, tôi có thể dùng cách của mình để bù đắp…”

“Phó Tu Tuấn.”

Thư Lạc đột ngột lên tiếng, cắt lời anh.

“Tôi sống tốt hay không, từ giờ trở đi, đều không liên quan đến anh.”

“Còn chuyện bù đắp…”

Cô khựng lại, ánh mắt lướt qua gương mặt hốc hác của anh, cuối cùng nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Nếu anh thật sự cảm thấy hổ thẹn, thì hãy sống cho đàng hoàng. Không phải vì tôi, mà là vì chính bản thân anh.”

Cô đứng dậy, lần cuối cùng nhìn anh một cái, ánh mắt đó… như nhìn một người xa lạ.

“Bảo trọng.”

Cánh cửa quán cà phê khép lại sau lưng cô.

Thư Lạc khẽ thở dài một tiếng, vừa bước ra thì đột ngột khựng lại.

Không xa phía trước, dáng người cao lớn, khí chất bất phàm đang đứng ở ven đường.

Khuôn mặt tuấn tú khiến không ít người qua đường ngoảnh đầu nhìn lại.

“Thời Thương? Sao anh lại ở đây?”

Thư Lạc vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, bước chân vội vã chạy đến.

Người đàn ông cong khóe môi, ánh mắt dịu dàng, giơ tay ra nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo cho cô, cúi đầu nói khẽ:

“Dĩ nhiên là đến để chúc mừng tổng giám đốc Thư của chúng ta rồi.”

Thư Lạc hơi ngượng ngùng cúi đầu xuống, khóe mắt mang theo ý cười không che giấu được.

Hách Thời Thương đáy mắt lóe lên ánh nhìn khó đoán, nhưng sắc mặt không đổi, liếc nhẹ về phía quán cà phê sau lưng cô.

Anh tiến lên một bước, rất tự nhiên ôm cô vào lòng, tư thế tràn đầy chiếm hữu.

Thư Lạc không kịp đề phòng ngã vào vòng tay ấm áp mang theo hương thông nhẹ nhàng, vành tai không kiểm soát được mà nóng bừng lên.

“Đi thôi, anh mời em ăn mừng.”

Thư Lạc khẽ gật đầu, hai má càng đỏ hơn, theo bản năng rúc vào lòng anh, như muốn giấu đi sự ngại ngùng thoáng qua.

Hách Thời Thương nơi đáy mắt lướt qua một nụ cười nhàn nhạt, sau đó ánh mắt xuyên qua mái tóc cô, nhìn về phía sau.

Ở đó, Phó Tu Tuấn không biết từ lúc nào đã đứng đó, ánh mắt trừng trừng dõi theo họ.

Hách Thời Thương điềm tĩnh nhìn lại, tay ôm cô siết nhẹ — một cái ôm đơn giản nhưng thân mật, âm thầm vạch rõ ranh giới.

Cũng là tuyên bố quyền sở hữu.

Chương 22

Trong nhà hàng, ánh đèn dịu dàng, lãng mạn.

Hách Thời Thương tuy ít nói, nhưng lại tỉ mỉ gắp từng món cho cô.

Nói chuyện một hồi, chẳng biết thế nào lại nhắc đến Hà Tuyết Vi.

“Cô ta dạo gần đây còn định gây rắc rối cho em,” Hách Thời Thương chậm rãi cắt miếng bò bít-tết trong đĩa, động tác tao nhã, “nhưng cũng chẳng làm nên trò trống gì.”

“Cuộc ly hôn giữa cô ta và Phó Tu Tuấn làm ầm ĩ khắp nơi, nhưng vì có thỏa thuận tiền hôn, cô ta gần như chẳng được chia tài sản gì cả. Hơn nữa, công ty chung giữa cô ta và người em họ cũng đang bị điều tra vì vi phạm thuế và sai phạm trong hoạt động.”

Thư Lạc nghe vậy, gương mặt vẫn không chút dao động.

“Gieo nhân nào, gặt quả nấy thôi.”

Hách Thời Thương ngẩng mắt lên, hai người nhìn nhau mỉm cười, ăn ý chuyển sang đề tài khác.

Anh đặt dao nĩa xuống, dùng khăn ăn lau khóe miệng.

“Lạc Lạc.”

Anh bất chợt gọi tên cô, giọng trầm hơn thường ngày vài phần.

“Hửm?”

Thư Lạc ngẩng lên, gương mặt đầy vẻ khó hiểu.

Hách Thời Thương lặng lẽ nhìn cô vài giây, trong mắt cuộn trào những cảm xúc mà Thư Lạc nhất thời không thể đoán ra.

Ngay sau đó, người đàn ông đẩy ghế đứng dậy, vòng qua bàn ăn, quỳ một gối trước mặt cô.

Thư Lạc bất chợt đưa tay che miệng, gần như không dám tin vào mắt mình khi thấy người đàn ông ấy từ trong ngực lấy ra một chiếc hộp nhung tinh xảo.

Một chiếc nhẫn sapphire xanh biếc to lớn nằm lặng lẽ trong hộp.

Xung quanh bỗng vang lên những tiếng trầm trồ kinh ngạc.

Người đàn ông ngẩng đầu, ánh mắt chăm chú.

“Lạc Lạc, ba năm trước anh đã hỏi em, có đồng ý làm bà Hách không, em đã gật đầu.”

“Cuộc hôn nhân ấy, với em là vì hoàn cảnh ép buộc, nhưng với anh, lại là một kế hoạch đã được ấp ủ từ rất lâu.”

Anh hít một hơi sâu, “Hôm nay, không còn bất kỳ yếu tố bên ngoài nào nữa. Thư Lạc, em có bằng lòng thực sự gả cho anh không?”

Hách Thời Thương nhìn đôi mắt dần đỏ hoe của cô gái trước mặt, vẻ dịu dàng hiện rõ.

“Em có thể suy nghĩ. Dù bao lâu, anh cũng sẽ đợi. Anh chỉ muốn em biết rằng, anh yêu em, từ rất lâu rồi.”

Nước mắt lăn dài không ngừng, Thư Lạc nhìn vào đôi mắt chân thành và đầy yêu thương của người đàn ông trước mặt, nghẹn ngào đến nỗi không nói nên lời.

Cô run run đưa tay ra, lại như bị bỏng mà rụt lại.

Cô nhìn gương mặt kiên nghị ấy, dần dần hòa làm một với gương mặt từng lao qua biển lửa ba năm trước.

Thư Lạc khẽ thở ra một hơi, dứt khoát vươn tay.

“Em đồng ý.”

Giây tiếp theo, cơ thể người đàn ông như trút bỏ được áp lực nặng nề, Hách Thời Thương thở phào nhẹ nhõm, cẩn trọng lấy chiếc nhẫn giá trị liên thành, đeo vào tay Thư Lạc.

Anh nắm lấy tay cô, cúi đầu đặt lên đó một nụ hôn dịu dàng và trân trọng.

“Cảm ơn em, Lạc Lạc.”

Tiếng vỗ tay và lời chúc mừng vang lên như sấm, nhà hàng cũng vừa hay vang lên tiếng nhạc nhẹ nhàng, quanh họ là tiếng cười rộn rã và niềm vui tràn ngập.

Nhưng không ai nhận ra, bên ngoài cửa kính lớn của nhà hàng, một bóng người đứng chết lặng tại chỗ.

Từng khoảnh khắc, như những lưỡi dao nung đỏ, đâm sâu vào tim Phó Tu Tuấn, quặn lên từng hồi đau nhói, đến mức anh không thở nổi.

Anh nhìn thấy người đàn ông ấy cúi đầu, dịu dàng hôn lên tay người con gái mà anh vừa cầu hôn thất bại.

Anh thấy người ấy đứng dậy, đi đến bên cây đàn piano giữa nhà hàng, vừa nhìn vợ mình vừa dịu dàng chơi bản nhạc dành tặng cô.

Ánh mắt Thư Lạc lúc ấy… anh quá quen thuộc.

Chính là ánh mắt mà ngày xưa, mỗi lần cô nhìn anh khi còn yêu nhau.

Khoảnh khắc ấy, anh cuối cùng cũng hiểu ra — mình đã không còn cơ hội nữa rồi.

Ánh chiều rực đỏ bên ngoài nhà hàng chiếu lên bóng dáng cô, in dài trên nền đất.

Phó Tu Tuấn lặng lẽ quay người rời đi.

Chương 23

Trong nhà hàng, tiếng nhạc du dương như dòng suối nhỏ chảy ra từ phím đàn.

Khi tất cả mọi người còn đang đắm chìm trong khoảnh khắc hạnh phúc ấy, bỗng nhiên vang lên tiếng “tách tách” nổ lách tách.

Giây tiếp theo, một ngọn lửa lớn “vù” lên từ phần dây điện cũ kỹ giữa nhà hàng, khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, lửa đã lan nhanh khắp nơi.

Trong chớp mắt, tiếng la hét vang lên, đám đông hỗn loạn đổ xô về phía cửa chính.

“Lạc Lạc!”

Hách Thời Thương bật dậy, lao về phía Thư Lạc.

Nhưng chỉ nghe một tiếng “rầm” chấn động, xà nhà lớn đổ ập xuống, ngọn lửa lập tức bùng lên, dựng thành một bức tường lửa ngăn cách giữa anh và cô.

Thư Lạc đứng chết lặng, nhìn biển lửa ngăn cách giữa cô và Hách Thời Thương, toàn thân run rẩy, không thể nhúc nhích.

Ánh lửa đỏ rực phản chiếu trong mắt cô, kéo cô quay trở lại trận hỏa hoạn ba năm trước. Cô chỉ cảm thấy toàn thân như bị thiêu đốt, đau đớn đến run rẩy từng tế bào.

Ngọn lửa ngày càng dữ dội, những thanh gỗ cháy rụi không ngừng rơi xuống.

Đúng lúc đó, từ trên cao truyền đến tiếng “rắc rắc” nặng nề.

Xà nhà sụp xuống!

“Đừng——!”

Hách Thời Thương bên kia bức tường lửa gào lên, mắt đỏ rực!

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc!

“Choang——!”

Tấm kính lớn phía sau Thư Lạc bất ngờ vỡ tung!

Phó Tu Tuấn lao vào như một cơn gió đen xuyên qua lớp kính, xông thẳng đến.

Thư Lạc chỉ kịp thấy một bóng người lao tới, đẩy cô văng ra xa.

Giây tiếp theo, cây xà nhà đang cháy rừng rực đập mạnh xuống người đàn ông!

Thư Lạc cuối cùng cũng hoàn hồn, gào lên trong tuyệt vọng.

“Phó Tu Tuấn!”

Khói đen dày đặc bốc lên, khiến mắt không thể mở ra nổi, cô không còn chịu được nữa, mềm nhũn ngã xuống.

Khi mở mắt ra lần nữa, Thư Lạc đã nằm trên giường bệnh.

“Lạc Lạc, em tỉnh rồi?”

Người đàn ông nắm lấy tay cô, mắt đỏ hoe.

Thư Lạc mấp máy môi, toàn thân đau nhức như bị nghiền nát. Cô khàn giọng hỏi:

“Thời Thương… anh không sao chứ?”

Hách Thời Thương sững lại, không ngờ cô lại hỏi điều ấy. Anh khẽ lắc đầu, áp trán vào tay cô, nghẹn ngào nói:

“Không sao cả… may mà không sao. Chỉ chút nữa thôi, anh đã mất em rồi.”

Thư Lạc đưa tay chạm nhẹ vào tóc anh, nhưng bỗng cứng người.

Cô sực nhớ tới bóng người đã đẩy mình ra ngoài lúc đó, cổ họng nghẹn lại.

“…Anh ấy… Phó Tu Tuấn thì sao?”

Hách Thời Thương ngẩng đầu, dịu dàng lau khóe mắt đỏ hoe của cô, giọng trầm ổn:

“Anh đưa em đi gặp anh ta.”

Trước cửa phòng hồi sức tích cực, Thư Lạc ngồi trên xe lăn, nhìn người đàn ông nằm bất động bên trong, cổ họng nghẹn đắng.

“Bác sĩ nói… anh ta không có ý chí sống mạnh mẽ, nhưng anh ta đã cứu em. Anh sẽ mời đội ngũ y bác sĩ tốt nhất điều trị cho anh ta, em yên tâm.”

Giọng người đàn ông phía sau trầm thấp, nhưng chắc nịch.

Thư Lạc khẽ gật đầu, tay xoay bánh xe chuẩn bị rời đi.

Cô nhớ lại những gì đã từng — hai người từng là một cặp đôi đẹp.

Nhưng giờ đây, khi đối mặt lại, tất cả chỉ còn là một tiếng thở dài.

“Thời Thương,” cô không dừng lại, “nếu anh ấy tỉnh lại, thay em nói với anh ấy một câu… Em tha thứ cho anh ấy rồi.”

Người đàn ông phía sau khẽ khựng lại, dường như định nói gì, nhưng bị câu tiếp theo chặn đứng.

“Nhưng em không muốn gặp lại anh ấy nữa. Em chúc anh ấy bình an, thuận lợi. Chỉ là, từ nay không còn liên quan gì đến em.”

Chương 24

Một năm sau, tại Paris.

Trong giáo đường làm lễ cưới, khách không đông, chỉ toàn người thân thiết. Ai nấy đều rạng rỡ trong nụ cười chúc phúc.

Hách Thời Thương mặc bộ lễ phục đen chỉnh tề, dáng người cao lớn vững chãi.

Gương mặt vốn lạnh lùng hôm nay dịu đi nhiều.

Ánh mắt anh sâu thẳm, chăm chú nhìn về phía bên kia tấm thảm đỏ — nơi cô dâu đang bước đến.

Trái tim anh đập rộn ràng, lòng bàn tay ướt đẫm.

Trên tấm thảm, Thư Lạc khoác lên mình chiếc váy cưới satin trắng muốt, mái tóc dài búi hờ, điểm xuyết vài nhành lan tím.

Làn da cô đã hồi phục hoàn toàn sau một năm điều trị, không còn dấu tích của vết sẹo năm xưa.

Hách Vi làm phù dâu, khoác tay Thư Lạc, mắt đã đỏ hoe từ lúc nào.

Bác sĩ Lâm ngồi hàng ghế đầu, lặng lẽ lau nước mắt.

Người cô yêu đang ở phía trước. Người yêu cô đang chờ phía bên kia.

Hoàn hảo như một giấc mộng mà cô không muốn tỉnh dậy.

Cho đến khi Hách Thời Thương bước tới, nắm lấy tay cô, Thư Lạc mới thật sự cảm thấy tất cả là thật.

Cô khẽ cụp mắt, giấu đi sự xúc động, cảm nhận cái hôn dịu dàng trên trán từ người đàn ông ấy.

Tiếng nhạc vang lên, lời chúc tràn ngập, viết nên chương mới cho hạnh phúc tương lai.

Ở một góc nhà thờ, một người đàn ông ngồi xe lăn lặng lẽ chứng kiến tất cả.

Ánh sáng từ chiếc nhẫn cưới nơi ngón áp út của cô phản chiếu qua mắt anh, trong làn ánh sáng trắng, ký ức ùa về.

Cô gái mặc váy trắng rẻ tiền nấu mì cho anh trong căn phòng trọ chật chội;

Cô gái thức đêm làm kế hoạch trong văn phòng cũ nát, mắt vẫn ánh lên sự lạc quan;

Cô gái hôm nay khoác váy cưới trắng tinh, hô lớn “Em đồng ý” trong đám cưới người khác.

Mà nay… cô không còn là của anh nữa.

“…Cô có đồng ý lấy Hách Thời Thương làm chồng, yêu thương và chung thủy với anh ấy không?”

“Em đồng ý!”

Giọng nói của cô vang lên thanh thoát, kiên định không chút do dự.

Tiếng vỗ tay rền vang, lời chúc dập dìu.

Phó Tu Tuấn ngồi xe lăn, đột ngột nhắm mắt lại.

Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lạnh ngắt.

Không xa nơi đó, người phụ nữ anh từng làm tổn thương sâu sắc, giờ đây đang trong vòng tay một người đàn ông khác, bắt đầu một cuộc đời mới.

Đau đớn đến tận cùng.

Nhưng… cũng công bằng đến lạ.

Đúng lúc đó, Thư Lạc quay đầu, vô tình chạm phải ánh mắt của người đàn ông nơi góc phòng.

Phó Tu Tuấn cả người chấn động, môi run run như muốn nói gì đó.

Nhưng Thư Lạc chỉ bình thản dời mắt đi, để lại người đàn ông ấy cô đơn bất lực trong góc, lặng lẽ nhìn theo.

Cô quay người, ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.

Anh cao lớn, ánh mắt là sự chân thành không đổi.

Thư Lạc kiễng chân, đưa tay ra.

Hách Thời Thương hơi sững lại vì bất ngờ, nhưng vẫn cúi người theo động tác của cô.

Thư Lạc móc nhẹ ngón tay vào cổ áo anh, ngẩng đầu, hôn anh thật sâu.

Trong mắt người đàn ông là tình yêu nồng đậm đến mức khiến cô đủ can đảm để bước vào cuộc hôn nhân một lần nữa.

Nhưng lần này… cô tin.

Lần này, đích đến là hạnh phúc.

Là hạnh phúc mà cô đã luôn mơ ước.

Hết

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)