Chương 13 - Ký Trước Và Hậu Quả

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Bảo vệ phải mời ông ta ra ngoài.” “Nhưng ông ta vẫn ngồi lì ngoài cổng trường.”

“Cậu có muốn… trốn tạm không?”

Tôi đáp: “Không cần.” “Ông ta không tìm ra nhà tớ đâu.”

“Vậy thì tốt.” Bạn học tôi ngập ngừng một lát. “Ông ta còn dẫn theo hai người, nhìn có vẻ dữ dằn lắm.” “Nói là muốn tìm cậu ‘nói chuyện’.”

“Biết rồi.” Tôi nhắn lại. “Cảm ơn cậu.”

“Khách sáo gì, cậu tự lo cho mình nhé.” “Ừ.”

Tôi tắt WeChat, mặc quần áo rồi về nhà.

Trên đường, tôi gọi điện cho ban quản lý tòa nhà.

“Tôi là chủ căn hộ 1201, tòa 12.” “Dạo này có thể sẽ có người tìm tôi, nếu không quen thì tuyệt đối không cho vào.”

“Vâng, anh Triệu, chúng tôi sẽ lưu ý.”

Quản lý tòa nhà rất lễ phép. “Nếu có người khả nghi, chúng tôi sẽ báo công an xử lý.”“Cảm ơn.”

Về đến nhà, mẹ tôi đang xem tivi.“Về rồi à?”“Vâng.”

“Tập luyện sao rồi?”“Cũng ổn.”

Tôi đi vào bếp rót nước. Mẹ tôi đi theo sau.

“Tiểu Lạc, lúc nãy bên ban quản lý có gọi điện.” “Nói là có mấy người lạ lảng vảng ở cổng khu.” “Hỏi có phải tìm nhà mình không.”

Tay tôi khựng lại.

“Mẹ nói sao?”“Mẹ nói không quen.”

Mẹ nhìn tôi chằm chằm.

“Có phải… người trong làng không?”

“Có thể.” Tôi đáp. “Không sao, bên ban quản lý sẽ xử lý.”

Mẹ tôi gật đầu, nhưng trong mắt vẫn ánh lên vẻ lo lắng.

“Bọn họ… có gây rối mãi không?”

“Gây cũng vô ích.” Tôi nói. “Khu này an ninh tốt, họ không vào được.” “Với lại giờ bản thân họ còn lo chưa xong, không gây được bao lâu nữa đâu.”

Mẹ thở dài. “Biết vậy thì… lúc trước chịu ký tên đàng hoàng, giờ có phải tốt đẹp không?” “Tham lam hại người mà.”

Bà lắc đầu, quay lại phòng khách tiếp tục xem tivi.

Tôi đứng ở cửa sổ bếp nhìn xuống.

Trước cổng khu mờ mờ có vài bóng người, nhưng không thấy rõ.

Bảo vệ đi đến, đám người ấy lùi lại. Nhưng không rời đi, mà ngồi chồm hổm bên kia đường.

Trông như mấy con chó hoang không cam tâm.

Tôi kéo rèm lại.

Mười giờ tối, điện thoại lại đổ chuông.

Là một số lạ hoàn toàn.

Tôi bắt máy.

“Triệu Lạc! Là thím Vương của cháu đây!”

Giọng bà ta the thé, như móng tay cào lên kính.

“Chú họ cháu đang ở cổng khu nhà cháu!” “Cháu xuống đây! Mình nói chuyện mặt đối mặt!”

“Không có gì để nói cả.”

“Cháu phải xuống!”

Bà ta gào lên. “Nếu cháu không xuống, bọn thím sẽ làm ầm lên ở đây!”

“Cho cả khu này biết cháu là hạng người gì!” “Đồ vong ân bội nghĩa thấy chết không cứu!”

Tôi bật cười. “Thím Vương, con thím trả hết nợ vay nặng lãi chưa?” “Có bị chặt tay chưa?”

Đầu dây bên kia đột nhiên im bặt. Sau đó là tiếng thím Vương khóc nức nở, gần như sụp đổ.

“Triệu Lạc… cháu… sao cháu nhẫn tâm thế…”

“Con thím… bị người ta bắt đi rồi…” “Nó đòi năm vạn tệ để chuộc người…”

“Thím van xin cháu… cho thím mượn năm vạn thôi…” “Chỉ năm vạn thôi…” “Sau này có tiền thím trả cháu gấp mười lần…”

Tôi nói: “Thím Vương, nửa năm trước ở siêu thị, con thím định mua căn hộ cao cấp ba vạn một mét vuông.”

“Thím còn bảo sắp có tiền.” “Giờ tiền đâu rồi?”

“Tôi… tôi…” Bà ta khóc không thành lời.

“Tôi nói hộ thím nhé: tiền bị thím và mọi người ăn hết rồi.” “Thế thôi, cúp máy đây.”

“Triệu Lạc! Cháu không chết tử tế được đâu!” Bà ta đột nhiên hét to. “Mẹ cháu cũng không chết tử tế!” “Cả nhà cháu…”

Tôi cúp máy. Chặn số.

Tay hơi run.

Không phải vì sợ, mà vì tức.

Tôi đi ra phòng khách, mẹ tôi đã ngủ. Cửa phòng ngủ đóng chặt.

Tôi ngồi trên ghế sô pha, châm một điếu thuốc. Không hút, chỉ nhìn điếu thuốc cháy dần.

Ánh lửa lập lòe.

Như hy vọng của bọn họ. Từ rực rỡ bốc cháy, đến tan thành tro bụi.

Sáng hôm sau, tôi ra khỏi nhà đi làm. Ngay cổng khu bị chặn lại.

Triệu Đức Quý, thím Vương, và hai người đàn ông lạ mặt. Bốn người, mắt ai cũng đỏ ngầu.

Bảo vệ định tiến lại, tôi xua tay. “Không sao.”

“Triệu Lạc!” Triệu Đức Quý lao lên, bị bảo vệ giữ lại.

“Cháu đừng trốn nữa!” “Hôm nay phải nói cho rõ ràng!”

Tôi nhìn bọn họ.

Triệu Đức Quý gầy sọp, hốc mắt trũng sâu, trông như già đi cả chục tuổi.

Thím Vương tóc rối bù, quần áo nhăn nhúm.

Hai gã đàn ông kia mặt mày hung dữ, tay còn cầm gậy.

“Nói gì?” Tôi hỏi.

“Nói mày đã hại cả làng như thế nào!”

Một gã chỉ thẳng vào mặt tôi. “Nếu không phải mày là người đầu tiên ký tên, giờ cả làng đã có tiền rồi!”

“Chính vì mày, bây giờ mọi người không được đồng nào!” “Mày phải bồi thường!”

“Đúng! Bồi thường!” Thím Vương hét theo. “Bồi thường thiệt hại cho bọn tao!”

Tôi bật cười.“Bồi thường bao nhiêu?”

“Năm mươi vạn mỗi người!” Gã đàn ông đáp. “Bốn nhà, hai trăm vạn!” “Đưa tiền, bọn tao sẽ rút!”

“Nếu không thì sao…” Hắn lắc lắc cây gậy trong tay.

“Nếu không thì sao?” Tôi hỏi lại. “Đánh tôi một trận à?” “Hay đập nhà tôi?” “Nếu tôi báo cảnh sát, mấy người sẽ phải vào đồn ngồi vài hôm đấy.” “Còn đám cho vay nặng lãi, không chờ mấy người ra đâu.”

Hai tên kia lập tức biến sắc. Triệu Đức Quý vội kéo họ lại.

“Tiểu Lạc… đừng căng thẳng vậy mà.” “Chú biết cháu cũng chẳng dễ dàng gì.” “Nhưng cháu giúp bọn chú chút được không…”

“Thế này, cháu cho bọn chú mượn ít tiền, vượt qua giai đoạn khó khăn trước mắt.” “Sau này…”

“Không có sau này đâu.”

Tôi cắt lời ông ta. “Chú à, các người không còn ‘sau này’ nữa rồi.”

“Làng bị ‘treo’ rồi, kế hoạch cải tạo bị đình chỉ vô thời hạn.”

“Mấy căn nhà tồi tàn đó, các người còn phải ở thêm mười, hai mươi năm nữa.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)