Chương 6 - Ký Thỏa Thuận Cuộc Đời

🔥 Mời bạn theo dõi page Hoa Rơi Bên Mộng để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

6

Động tác gắp thịt của tôi khựng lại. Hình như tháng này thật sự kinh nguyệt đã muộn.

Vì sự xuất hiện của sinh mệnh bé nhỏ này, cả nhà đều được một phen xôn xao.

Mẹ tự mình lo lắng từng miếng ăn giấc ngủ của tôi.

Ông nội hạ lệnh tu sửa lại toàn bộ nhà cửa, tuyệt đối không để bất kỳ thứ gì gây hại cho phụ nữ mang thai tồn tại.

Anh trai tạm ngưng hết các cuộc họp, ba dừng lại kế hoạch thâu tóm, còn Chu Vân Dịch thì từ nước ngoài vội vàng bắt chuyến bay sớm nhất trở về.

Vừa làm xong kiểm tra đi ra, lập tức mọi người vây quanh lấy tôi.

“Vợ à, em cảm thấy thế nào?”

“Hạ Hạ, có muốn uống nước không? Có đói không?”

“Con gái bảo bối muốn ăn gì, ba sẽ nấu cho.”

“Cháu ngoan, có thấy khó chịu chỗ nào không?”

Tôi nhìn mẹ, cả hai bất giác bật cười.

“Đứa bé còn nhỏ, mọi người đừng quá căng thẳng. Bác sĩ nói chỉ cần khám thai định kỳ, ăn uống điều độ là được rồi.”

Mấy người đàn ông lập tức thở phào một hơi.

Sau đó lại người rót nước, người mua đồ, ai nấy đều ra sức lấy lòng.

Những ngày được cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay thế này, trước đây tôi chưa từng dám nghĩ tới.

Trên đường về, họ còn rình rang chuẩn bị cho tôi cả một chiếc xe lăn, chỉ sợ tôi vô tình va chạm.

Cả nhà vừa cười nói vui vẻ, thì ngay trước cửa lại bắt gặp kẻ không mời mà tới – Lâm Uyển Uyển.

Cô ta tiều tụy, gầy gò chỉ còn da bọc xương, mà cũng chính vì quá gầy, cái bụng lại càng lộ rõ khác thường.

Nhìn thấy cảnh tôi và cả nhà vui vẻ bên nhau, trong mắt cô ta lóe lên ghen tỵ.

Nhưng ngay giây sau, Lâm Uyển Uyển quỳ sụp xuống.

“Lâm Sơ Hạ, tôi sai rồi. cậu mau cầu xin ba mẹ cho tôi về nhà đi. Tôi hứa từ nay sẽ ngoan ngoãn làm tiểu thư, không bao giờ ra ngoài nữa.”

“Các người có biết không? Mẹ chồng tôi vì ép tôi sinh con cho em trai bà ta mà còn bỏ thuốc tôi!”

“Đến giờ tôi vẫn không biết trong bụng mình là con của ai!”

Lâm Uyển Uyển nước mắt rơi lã chã, thoạt nhìn đáng thương vô cùng.

Nếu như cô ta không từng vì Lý Tử Thành mà hãm hại mẹ tôi, có lẽ tôi còn có thể tha thứ.

Nhưng kể từ khi biết chính cô ta từng đẩy mẹ ngã từ cầu thang, tôi hiểu rõ, đó không phải vì bồng bột, mà là độc ác!

“Lâm Uyển Uyển, tất cả là do cô tự chuốc lấy!”

“Là cô theo Lý Tử Thành bỏ trốn, khiến họ đau lòng. Là cô gây rối trong đám cưới của tôi, chẳng buồn để ý đến thể diện của cả nhà!”

“Ngày xưa gia đình này là bến cảng tránh gió của cô, cô lại ngang nhiên giẫm đạp lên tình thương ấy. Giờ mất đi rồi lại không cam tâm? Trên đời làm gì có chuyện tốt đẹp như thế!”

Lâm Uyển Uyển nghẹn lời, vẫn cố chấp:

“Nhưng họ vốn dĩ là ba mẹ tôi. Họ nuôi tôi lớn, lẽ nào không nên tiếp tục quản tôi sao?”

“Bây giờ tôi thành ra thế này, chẳng phải vì họ không dạy tôi cách xử lý chuyện đời hay sao!”

Tôi cau mày, không đồng tình chút nào.

Ba mẹ cũng mang vẻ mặt đau lòng, khiến tôi không đành.

“Điều cô cần học, chính là biết ơn!”

Nói xong, tôi kéo tay ba mẹ vào nhà, còn dặn dò tất cả người hầu tuyệt đối không để cô ta bước vào nửa bước.

Thấy tôi không động lòng, Lâm Uyển Uyển lập tức chửi rủa:

“Tất cả là do mày! Mày cướp đi cuộc sống của tao. Nếu không có mày, tao vẫn là thiên kim nhà họ Lâm!”

“Tao sẽ lấy Chu Vân Dịch, tao mới là người hưởng phúc phu nhân nhà giàu! Còn mày thì đáng lẽ phải bị tên ngốc kia cưỡng bức!”

Nghe đến đây, Chu Vân Dịch lập tức bước tới, tát thẳng vào mặt cô ta một cái.

“Xem lại mình đi! Cô còn chẳng bằng một sợi tóc của vợ tôi!”

Anh dịu dàng đỡ tôi:

“Em đang mang thai, không thể kích động, để anh thay em trút giận.”

Đầu Lâm Uyển Uyển bị đánh lệch hẳn sang một bên, ánh mắt hung dữ dán chặt vào bụng tôi.

“Cô… cô có thai rồi? Cô dựa vào cái gì chứ?”

“Tất cả mọi thứ của tôi đều bị cô cướp đi, dựa vào cái gì mà cô lại được hạnh phúc như thế!”

Nhìn dáng vẻ điên loạn ấy, cả nhà vội đưa tôi về phòng, sợ cô ta phát điên lao vào làm hại.

Ngay sau đó, bảo vệ lập tức tiến lên, lôi cô ta đi thẳng.

Ngày sinh con, tôi nghe tin Lâm Uyển Uyển cũng mang thai.

Trùng hợp thay, cô ta cũng ở chính bệnh viện này, còn tiêm đến mười mũi thuốc kích sinh.

Trong lòng tôi dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Báo cáo Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)