Chương 7 - Kỹ Sư Kiểm Thử Ở Tu Tiên Giới
Sắc mặt Ngụy Vô Hưu xanh mét.
“Ngươi cho rằng như vậy có thể kéo dài mãi?”
“Đương nhiên không.”
“Cho nên.”
Ta vỗ tay.
Phía sau núi xuất hiện một hàng người.
Đại sư tỷ.
Nhị sư huynh.
Tam sư tỷ.
Tiểu sư đệ.
Còn có…
Cố Hàn Sơn.
Tông chủ Kỷ Trường Uyên.
Trưởng lão Giới Luật Đường.
Phong chủ Đan Phong.
Trưởng lão Kiếm Phong.
Trưởng lão Trận Phong.
Thái Huyền Tông tổng cộng tới hơn ba trăm người.
Bên hông mỗi người đều treo một khối ngọc bài đệ tử tạm thời của Thanh Hà Môn.
Ngụy Vô Hưu: “…”
Ta cười tủm tỉm.
“Chưởng môn Thanh Hà Môn cảm thấy nhân tài trong tông môn quá ít.”
“Quyết định mở một ngày thu hút nhân tài.”
“Thái Huyền Tông chúng ta tích cực hưởng ứng.”
“Khoảng…”
“Ba trăm bảy mươi hai người.”
“Các ngươi cứ từ từ chờ.”
Mặt Ngụy Vô Hưu xanh lét.
“Ngươi điên rồi sao?”
“Đệ tử tông môn có thể tùy tiện gia nhập tông môn khác?”
Ta lấy minh ước ra.
“Điều thứ mười hai.”
“Tu sĩ có thể đồng thời đảm nhiệm khách khanh, cung phụng, chấp sự tạm thời cùng các chức vụ phi hạch tâm khác tại hữu tông.”
“Không giới hạn số lượng.”
“Cảm ơn đã nhắc.”
“Ta đã đề nghị bản tiếp theo sửa rồi.”
Ngụy Vô Hưu nghiến răng.
“Ngươi giữ được người.”
“Giữ được kiếm bia không?”
Vừa dứt lời.
Một bóng đen đã lao về phía sau núi.
Muốn trộm kiếm bia.
Ta không động.
Một lát sau.
Phía sau núi vang lên tiếng kêu thảm.
Bóng đen kia bay ngược trở về.
Trên ngực có một dấu chân.
Đại sư tỷ chậm rãi thu kiếm.
“Kiếm bia hiện giờ là tài sản cá nhân của ta.”
Ngụy Vô Hưu đột nhiên ngẩng đầu.
Ta xòe tay.
“Ba ngày trước, chưởng môn Thanh Hà Môn đã bán kiếm bia cho đại sư tỷ với giá một văn tiền.”
“Cho nên tuy nó đặt ở Thanh Hà Môn.”
“Nhưng không còn thuộc vật mang truyền thừa của Thanh Hà Môn.”
Ngụy Vô Hưu: “…”
“Ngươi!”
“Đừng vội.”
“Còn nữa.”
Ta chỉ vào một tảng đá trong sân.
“Vật mang truyền thừa Thanh Hà Môn thực sự được đăng ký.”
“Bây giờ là thứ kia.”
Hắn nhìn qua.
Một tảng đá xanh bình thường.
Giọng Ngụy Vô Hưu cũng thay đổi.
“Đó là truyền thừa?”
“Đương nhiên.”
“Phía trên khắc thức thứ nhất của kiếm quyết cơ bản Thanh Hà Môn.”
“Mặc dù chỉ có ba chữ.”
“Bổ, chém, đâm.”
“Nhưng vẫn là truyền thừa.”
“…”
“Hơn nữa.”
Ta mỉm cười.
“Tảng đá nặng mười tám vạn cân.”
“Nối liền với địa mạch của cả dãy núi.”
“Ngươi có thể thử chuyển đi.”
Cố Hàn Sơn bên cạnh ho khan.
“Chiếu Vãn.”
“Kín đáo một chút.”
“Ồ.”
Ta ngậm miệng.
Ngụy Vô Hưu đứng tại chỗ.
Mặt từ xanh chuyển trắng.
Từ trắng chuyển đen.
Cuối cùng.
Hắn đột nhiên bật cười.
“Thẩm Chiếu Vãn.”
“Ngươi thật sự cho rằng bọn ta chỉ chuẩn bị một phương án?”
Lòng ta trầm xuống.
Hắn bóp nát một tấm ngọc phù.
Bầu trời lập tức tối sầm.
Một đại trận màu vàng khổng lồ hiện ra trong mây.
Không phải trận pháp của Huyết Ảnh Tông.
Ta từng cảm nhận loại khí tức này.
Thanh Vân Bí Cảnh.
Phán định quy tắc.
Trên trời.
Một giọng nói không hề có cảm xúc vang lên.
【Phát hiện can thiệp quy tắc bất thường.】
【Phát hiện mục tiêu: Thẩm Chiếu Vãn.】
【Phán định: Người gây nhiễu quy tắc nguy hiểm cao.】
【Khởi động thẩm tra Thiên Luật.】
Sắc mặt tất cả mọi người đại biến.
Tông chủ đột ngột ngẩng đầu.
“Thiên Luật Ty thượng giới!”
Ngụy Vô Hưu cười đến gần như điên cuồng.
“Ngươi cho rằng mình đang đấu với Huyết Ảnh Tông?”
“Thẩm Chiếu Vãn.”
“Từ khoảnh khắc ngươi dời bia quy tắc trong Thanh Vân Bí Cảnh.”
“Người phía trên.”
“Đã nhìn thấy ngươi.”
Những sợi xích vàng từ trên trời rơi xuống.
Quấn về phía ta.
Tông chủ bước lên chắn trước mặt ta.
Một chưởng đánh ra.
Xích vàng không nhúc nhích.
Ngược lại chấn ông lùi ba bước.
Cố Hàn Sơn rút kiếm.
“Đi!”
Ta không động.
Bởi vì ta nhìn thấy.
Người khác chỉ nhìn thấy xích.
Còn ta nhìn thấy điều kiện phán định bên trên.
【Lệnh thẩm tra Thiên Luật Ty.】
【Đối tượng áp dụng: Người chủ động phá hoại, sửa đổi, né tránh quy tắc cơ bản của Thiên Đạo, gây nguy cơ trật tự quy mô lớn.】
【Điều kiện thi hành: Mục tiêu không thể cung cấp chứng nhận miễn trừ hợp pháp.】
Chứng nhận miễn trừ?
Mắt ta sáng lên.
“Đại sư tỷ!”
“Có.”
“Kéo dài mười hơi!”
Đoạn Minh Sương hoàn toàn không hỏi lý do.
Một kiếm chém vào xích.
Cố Hàn Sơn và Kỷ Trường Uyên đồng thời ra tay.
Nhị sư huynh mở toàn bộ trận bàn.
Tam sư tỷ ném mấy chục bình Bạo Linh Đan ra ngoài.
Tiểu sư đệ ném phù lục như không cần tiền.
Ta cúi đầu điên cuồng lục túi trữ vật.
Miễn trừ.
Miễn trừ.
Thứ gì có thể được tính là miễn trừ?
Đột nhiên.
Ta sờ thấy một khối ngọc bài.
Giới Luật Đường Thái Huyền Tông từng cấp cho ta.
Trên đó viết:
【Đệ tử hỗ trợ sửa đổi tông quy.】
Đây là thân phận tông chủ cấp riêng cho ta khi ta sửa tới điều tông quy thứ mười tám, vì ông thật sự không chịu nổi nữa.
Ý nghĩa ban đầu là:
Ngươi đã giỏi tìm lỗ hổng như vậy.
Sau này trước tiên giúp tông môn kiểm thử nội bộ.
Đừng trực tiếp công khai lợi dụng.
Ta nắm ngọc bài.
Kim văn Thiên Đạo hiện ra.
【Xác minh thân phận.】
【Mục tiêu có quyền hạn thẩm tra quy tắc.】
【Đang xác định tính chất hành vi.】
Ta lập tức hét:
“Ta không phá hoại quy tắc!”
“Ta đang kiểm thử quy tắc!”
Bầu trời im lặng trong nháy mắt.
Sắc mặt Ngụy Vô Hưu thay đổi.
Ta tiếp tục:
“Ta là đệ tử hỗ trợ sửa đổi quy tắc được Thái Huyền Tông chính thức đăng ký.”
“Phát hiện lỗ hổng.”
“Xác minh lỗ hổng.”
“Đưa ra đề nghị sửa đổi.”
“Thuộc quy trình thẩm tra bình thường!”
Tông chủ đột ngột nhìn ngọc bài trong tay ta.
Biểu cảm vô cùng phức tạp.
Ta đoán bây giờ ông rất hối hận vì lúc trước đã phát cho ta thứ này.
Xích vàng dừng lại.
【Đang kiểm tra lịch sử hành vi.】
【Kiểm thử lỗ hổng tông quy Thái Huyền Tông: Hai mươi bảy lần.】
【Kiểm thử lỗ hổng Thanh Vân Bí Cảnh: Một lần.】
【Kiểm thử lỗ hổng minh ước Đông Châu: Một lần.】
【Tồn tại hồ sơ sửa đổi.】
【Logic hành vi hợp lệ.】
【Hủy phán định nguy hiểm cao.】
Tất cả mọi người: “…”
Chân ta suýt mềm nhũn.
Thật sự được.
Ngụy Vô Hưu phát điên.
“Như thế cũng được?”
Ta quay đầu nhìn hắn.
“Quy tắc không nói không được.”
Mặt hắn méo đi.
Ngay sau đó.
Giọng nói trên trời lại vang lên.
【Phát hiện tại hiện trường tồn tại đối tượng đã được lập hồ sơ tố cáo.】
【Mục tiêu: Huyết Ảnh Tông.】
【Nội dung liên quan: Né tránh quy tắc nhân quả, né tránh cơ chế bảo hộ tông môn, cơ chế sát thương thông qua đối tượng trung gian.】
Sắc mặt Ngụy Vô Hưu lập tức trắng bệch.
Ta sửng sốt.
Ai tố cáo?
Tông chủ Kỷ Trường Uyên bước lên.
“Bổn tọa.”
Hóa ra khoảng thời gian này.
Ông vẫn luôn thu thập chứng cứ.
Chỉ là không có đủ quyền hạn để kích hoạt thẩm tra thượng giới.
Lần thẩm tra Thiên Luật của ta.
Ngược lại kéo Huyết Ảnh Tông vào theo.
Ngụy Vô Hưu quay người chạy.
Ta hét:
“Khoan đã!”
Hắn quay đầu.
Ta chỉ lên trời.
“Bây giờ ngươi bỏ chạy.”
“Có được tính là từ chối thẩm tra không?”
Bước chân Ngụy Vô Hưu lập tức dừng cứng.
Giọng trên trời vang lên.
【Người từ chối thẩm tra mặc định thừa nhận toàn bộ cáo buộc.】
Ngụy Vô Hưu: “…”
Ta không nhịn được cảm thán.
“Xem ra điều khoản sử dụng của thượng giới.”
“Đôi khi viết cũng khá chặt chẽ.”
Hắn đứng tại chỗ.
Chạy cũng không được.
Không chạy cũng chẳng xong.
Cuối cùng tức đến cả người run lên.