Chương 5 - Kỷ Niệm Đắng Cay Bên Người Chồng Phụ Tình
Đường nét gương mặt nghiêng tinh tế của anh dưới ánh đèn tỏa ra vẻ sáng bóng như ngọc.
Anh tùy ý dựa vào ghế, nghe những người xung quanh nói chuyện.
Khi nghe tới điểm quan trọng, anh sẽ mỉm cười gật đầu, mang dáng vẻ trong lòng đã có sẵn mưu lược.
Tôi lần lượt rót rượu cho họ.
Khi đến lượt anh, chân tôi đột nhiên trẹo một cái, toàn bộ rượu trong bình đều đổ lên người anh.
Tôi thừa nhận mình cố ý.
Khi đó tôi không nghĩ quá nhiều.
Tôi chỉ nhớ dáng vẻ đau khổ tuyệt vọng của anh trong tang lễ chị gái, nên nghĩ rằng nếu anh nhận ra tôi, liệu anh có thể nể mặt chị mà kéo tôi một phen hay không.
Bởi từ cuộc nói chuyện của họ, tôi biết trong số những người có mặt tối nay có một tổng giám đốc của công ty mà tôi muốn tới thực tập.
Nhưng yêu cầu của công ty đó hơi cao, tôi hy vọng anh có thể giới thiệu giúp.
Nếu anh không nhận ra thì thôi.
Cứ coi như tôi thật sự không cẩn thận bị trẹo chân. Cùng lắm sau khi ra ngoài sẽ bị trưởng ca mắng một trận.
Có lẽ anh đã gặp không ít cách vụng về nhằm thu hút sự chú ý như vậy.
Đôi mày anh hơi nhíu lại, thậm chí có phần mất kiên nhẫn khi ngước mắt nhìn tôi.
Nhưng khoảnh khắc đôi mắt sâu thẳm ấy rơi xuống mặt tôi, tôi thấy đồng tử của anh khẽ chấn động.
Anh lập tức đứng lên, giọng nói mang theo sự kích động không thể kìm nén.
“Em là…”
“Em là Diệp Tầm, em gái của Diệp Tịch. Anh Cố Nghiên, trước đây chúng ta từng gặp nhau.”
Tôi lại đưa tay chỉ vào vết rượu trên áo sơ mi của anh.
“Xin lỗi, vừa rồi em không cố ý. Em có thể bồi thường tiền giặt áo cho anh.”
Trong mắt anh lóe lên ánh sáng như tìm lại được thứ đã mất.
“Là em sao? Em đã lớn thế này rồi à?”
Không lâu sau đó, chúng tôi ở bên nhau.
Là anh chủ động mở lời trước.
Nhờ sự giúp đỡ của anh, cuối cùng tôi cũng có khả năng đưa bố mẹ tới bệnh viện tốt nhất, gặp những bác sĩ giỏi nhất.
Anh thậm chí còn giúp mẹ tôi sắp xếp vào viện điều dưỡng.
Môi trường ở viện điều dưỡng rất tốt. Trạng thái của bà tốt lên từng ngày, có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Chúng tôi mới ở bên nhau ba tháng, anh đã đề nghị kết hôn với tôi, nhưng lại bị bố mẹ anh kịch liệt phản đối.
Vì tôi, lần đầu tiên anh chống đối bố mẹ, thậm chí không tiếc dùng việc đoạn tuyệt quan hệ để uy hiếp.
Tôi nhìn thấy tất cả.
Nếu nói ban đầu tôi tiếp cận anh với mục đích riêng, thì vào khoảnh khắc đó, tôi cũng nảy sinh suy nghĩ rằng cứ sống cùng anh cả đời như vậy cũng không tệ.
Tôi bắt đầu nghiêm túc tìm hiểu sở thích của bố mẹ anh.
May mà chuyện nịnh nọt lấy lòng không cần quá nhiều thiên phú, chỉ cần làm những việc họ thích là được.
Bất kể họ làm khó tôi thế nào, tôi vẫn luôn tươi cười đón nhận.
Dựa vào tinh thần càng thất bại càng mạnh mẽ ấy, cuối cùng người đầu tiên lên tiếng đồng ý là bà nội Cố Nghiên.
Bà nội anh mắc bệnh tim, nhưng bình thường rất thích thắp hương lễ Phật.
Mỗi ngày mùng một và ngày rằm, bà đều tới chùa trả lễ.
Tôi dành vài ngày học thuộc các điển tích trong kinh Phật cùng những điểm quan trọng của Phật pháp, sau đó tạo một cuộc gặp gỡ tình cờ với bà ngoài cổng.
Tôi thể hiện rằng mình rất hứng thú với văn hóa Phật giáo, còn hiểu rõ rất nhiều công án, sau đó hẹn bà vào mỗi ngày mùng một sẽ cùng đi nghe đại sư giảng kinh.
Ngày khiến bà hoàn toàn thay đổi cách nhìn về tôi là một ngày mưa.
Tôi cùng bà ngồi nghe mưa trong thiền viện.
Bà bị một con mèo nhỏ bất ngờ chạy ra làm giật mình, bệnh tim tái phát.
Tôi cõng bà chạy một mạch tới bãi đỗ xe, kịp thời đưa bà đến bệnh viện, kéo bà trở về từ cửa tử.
Dưới sự giúp sức mạnh mẽ của bà, cuối cùng tôi cũng được gả vào nhà họ Cố.
6
Ngày kết hôn với Cố Nghiên, thật ra tôi rất vui.
Tôi nghĩ mình cũng có chút thích anh.
Không liên quan đến tiền bạc, cũng không liên quan đến lợi ích.