Chương 3 - Kỷ Niệm Bảy Năm và Những Bước Chân Đứng Dậy
Tôi xoay người xuống giường, thay quần áo rồi đi đến trường.
Bây giờ tuy đang là kỳ nghỉ hè.
Nhưng để đơn xin dạy tình nguyện của tôi có thể được thông qua tôi vẫn đến trường tìm lãnh đạo trực ban.
Vừa đến cổng trường, tôi liền nhận được WeChat của Trần Tiêu:
“Vợ à, em muốn uống trà sữa không? Anh đặt cho em.”
Trước kia, Trần Tiêu chưa từng chủ động đặt trà sữa cho tôi.
Vì vậy không cần nghĩ, tôi cũng biết ly trà sữa này là sự bù đắp của anh vì đã bỏ lỡ kỷ niệm bảy năm ngày cưới của chúng tôi tối qua.
Tôi chỉ ngẩn ra một thoáng, rồi mở vòng bạn bè của Tạ Nghiên.
Quả nhiên, Tạ Nghiên đã đăng lên:
“Cảm ơn anh trai đã đặt trà sữa cho em.”
Thật đáng buồn.
Ngay cả bồi thường, Tạ Nghiên cũng được nhận trước tôi một bước.
Vì vậy tôi bình tĩnh trả lời Trần Tiêu ba chữ:
“Không cần đâu.”
Sau đó tôi cất điện thoại, đi vào văn phòng lãnh đạo.
Nhìn thấy tôi tìm đến, chị Trần, lãnh đạo của tôi, có lẽ đã nhìn thấy đơn xin dạy tình nguyện tôi nộp tối qua.
Chị hơi nhíu mày nói:
“Em thật sự nghĩ kỹ rồi sao? Em muốn đi Tây Bắc dạy học tình nguyện à? Điều kiện ở đó rất khắc nghiệt.”
“Hơn nữa theo yêu cầu hợp đồng, em phải ở đó năm năm. Không phải em còn định sinh con với Trần Tiêu sao?”
Tôi không hề suy nghĩ đã nói:
“Em vốn từ Tây Bắc đi ra. Em biết môi trường dạy học ở đó tệ đến mức nào. Chính vì vậy, em mới nhất định phải đi.”
“Hơn nữa, em đã định ly hôn với Trần Tiêu rồi. Cho nên cũng sẽ không sinh con nữa.”
Chị Trần nghe thấy tôi lại muốn ly hôn với Trần Tiêu, trong một khoảnh khắc có chút không kịp phản ứng.
Dù sao năm đó, chị chính là một trong những người khuyên tôi đừng kết hôn với Trần Tiêu.
Chị nói tình cảm giữa tôi và Trần Tiêu rất tốt, nhưng Trần Tiêu dù sao cũng đã liệt rồi, cả đời đều phải ngồi xe lăn.
Dùng cả đời mình để bảo vệ tình yêu, thật sự không cần thiết.
Khi đó tôi đã trả lời chị Trần như thế nào nhỉ?
Tôi nói, tôi không sợ khổ. Hồi nhỏ tôi đã chịu đủ khổ rồi.
Chỉ là chăm sóc một người tàn tật thôi, không có gì ghê gớm.
Chỉ cần Trần Tiêu có thể luôn ở bên cạnh tôi là được.
Bây giờ nghĩ lại, những lời từng khiến mắt chị Trần đỏ lên, cũng khiến tôi đỏ hoe hốc mắt đó buồn cười đến mức nào.
Dù sao ngay cả khi Trần Tiêu ngồi trên xe lăn, anh cũng chưa từng chủ động nói muốn cưới tôi.
Là tôi chủ động đẩy anh đến Cục Dân chính, ngồi xổm trước mặt anh, nói với anh:
“Trần Tiêu, để em chăm sóc anh cả đời có được không?”
Sau đó mới có giấy đăng ký kết hôn, mới có đám cưới sau này.
Chị Trần dường như cũng nhìn ra nỗi đau của tôi.
Chị bước tới nắm lấy tay tôi, nói:
“Được, chị sẽ không hỏi lý do em ly hôn nữa. Em từ trước đến nay luôn là người có chủ kiến. Nếu em đã quyết tâm rồi, bây giờ chị sẽ ký cho em.”
Nói xong, chị liền in hợp đồng dạy tình nguyện ra.
Tôi lập tức cầm bút ký tên.
Dù sao quy trình đi dạy tình nguyện còn cần ba ngày. Ký sớm một chút, tôi có thể đi sớm một chút.
Ở lại thêm một ngày, tôi lại sợ thêm một ngày. Sợ mình không nhịn được mà khóc với Trần Tiêu, hoàn toàn xé rách mặt với anh.
4
Tối hôm đó về nhà.
Tôi bắt đầu điên cuồng thu dọn hành lý.
Ảnh cưới của tôi và Trần Tiêu treo trên tường bị tôi tháo xuống, ném vào thùng rác.
Những món đồ đôi trước kia của tôi và Trần Tiêu.
Tôi đều đăng lên ứng dụng đồ cũ bán với giá một tệ.
Nửa đêm mười hai giờ, Trần Tiêu trở về.
Nhìn thấy tôi làm nhà cửa rối tung rối mù.
Anh vô thức nói một câu:
“Ồ, em đang tổng vệ sinh à?”
Sau đó anh xoay người định về phòng.
Nhìn bóng lưng anh, cuối cùng tôi vẫn không nhịn được gọi anh lại.
“Trần Tiêu, em có chuyện muốn nói với anh.”
Trần Tiêu quay đầu lại:
“Chuyện gì?”
Tôi xoay người cầm chiếc túi trên ghế sofa.
Rồi lấy thỏa thuận ly hôn ra.
“Trần Tiêu, em muốn ly…”