Chương 6 - Kiếp Trước Tôi Đã Lầm Lỡ
“Ngươi nói cho trẫm biết, cái con quái vật thiếu một chân, mặt mày đầy bớt này, làm sao có thể làm Hoàng đế Đại Chu ta? Làm sao có thể làm chủ nhân thiên hạ này?”
Hoàng hậu đưa tay day trán, quay mặt đi chỗ khác, giọng run rẩy:
“Bổn cung sống ngần này tuổi đầu, chưa từng thấy điềm báo… điềm báo chẳng lành nào thế này.”
Nghe thấy bốn chữ “điềm báo chẳng lành”, sắc mặt Ninh Thư lại trắng bệch thêm mấy phần.
Khâm Thiên Giám mặt mày xám ngoét, trán dập xuống đất đến chảy cả máu:
“Vi thần… vi thần quan sát tinh tượng quả thật không sai, Đế tinh quả thực giáng xuống Đông Cung… Vi thần không dám khi quân phạm thượng đâu bệ hạ!”
“Còn dám giảo biện!”
Lời vừa dứt, trên bầu trời bỗng có từng đàn chim hỷ tước lũ lượt bay đến. Chỉ là chúng không dừng lại ở viện này, mà bay thẳng về phía góc Đông Nam.
Khi mọi người còn đang ngỡ ngàng vì cảnh tượng ấy, thì ma ma thân cận của ta hớn hở chạy tới báo tin.
“Tham kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, Thái tử điện hạ! Thái tử phi của chúng ta sinh rồi, chúc mừng Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương hỷ đắc Hoàng tôn!”
“Hoàng tôn?”
Nghe đến hai chữ này, Hoàng hậu là người đầu tiên đứng phắt dậy.
Ninh Thư không thể tin nổi, trợn tròn mắt ngoái nhìn Khâm Thiên Giám. Lúc này Khâm Thiên Giám làm gì còn vẻ hăng hái tự đắc như đêm thọ yến, ông ta chỉ hận không thể độn thổ chui xuống đất. Trước đây ông ta xem tinh tượng tuy không có công lao gì lớn nhưng cũng chẳng có lỗi lầm, chưa bao giờ sai lệch đến mức hoang đường như ngày hôm nay.
Khi Tạ Sùng và mọi người chạy tới, ta đang bế đứa bé trên tay. Thằng bé giống hệt như kiếp trước, ngay cả nốt chu sa giữa trán cũng y như đúc.
Lúc thằng bé ra đời ở kiếp trước, tường vân cũng rợp trời, hỷ tước cũng đến chầu y như thế. Tất cả mọi người đều gửi gắm kỳ vọng rất lớn vào đứa trẻ này.
Cũng nhờ đứa bé, mối quan hệ giữa ta và Tạ Sùng ở kiếp trước mới hòa hoãn đi nhiều.
Thế nhưng khi đứa trẻ lên ba, Ninh Thư đã rắp tâm dìm chết thằng bé ngay trước mắt ta. Ta vĩnh viễn không quên được cảnh tượng đó, không quên được tiếng thằng bé không ngừng gọi “Nương thân” cho đến khi tắt thở.
Kiếp này, ta đã lợi dụng chuyện tinh tượng để khiến Khâm Thiên Giám lầm tưởng Đế tinh nằm trong bụng Ninh Thư. Chỉ có tâng bốc ả lên thật cao, thì lúc ngã xuống mới càng thêm đau đớn.
Còn hình dạng của đứa bé ả sinh ra, lại nằm ngoài dự liệu của ta.
Hoàng thượng và Hoàng hậu vừa bước vào sân đã thấy hỷ tước đậu kín cả khoảng không, xua đuổi thế nào cũng không chịu bay đi.
Khâm Thiên Giám thấy vậy lập tức bào chữa tìm đường sống:
“Lão thần quả thực tính toán sai lầm, xem ra Đế tinh đích thực là ở trong bụng của Thái tử phi.”
Hoàng hậu lạnh lùng liếc ông ta một cái, vội vàng bước vào tẩm điện.
Ôm đứa cháu đích tôn trắng trẻo mập mạp, vừa thấy người đã toét miệng cười, bao nhiêu mây đen trên mặt Hoàng thượng và Hoàng hậu nháy mắt quét sạch.
“Trán đứa bé này còn có nốt chu sa, sống động như Phật đà chuyển thế vậy.”
“Quả đúng là như thế.”
Tạ Sùng nhìn mấy cái, lập tức bước đến bên giường ta. Thấy dáng vẻ yếu ớt nhưng vẫn cố mỉm cười với mình của ta, sự áy náy trong chàng dâng lên đến cực điểm.
“Xin lỗi Ninh Ninh, thời gian qua là ta u mê hồ đồ, bỏ mặc nàng.”
“Thế nào? Có đau lắm không?”
Chàng lập tức muốn gọi thái y, nhưng bị ta cản lại.
“A Sùng, tiểu tư nhà thiếp báo tin nói xe ngựa của mẫu thân thiếp rơi xuống vực, chàng có thể sai người đi…”
“Được, ta sẽ sai người đi tra xét ngay.”
Đến chiều, ta đã nhận được tin báo. Chuyện xe ngựa rơi xuống vực là có thật, nhưng giữa đường mẫu thân đã vô tình gặp được Phương trượng chùa Kim Quang, bước xuống xe nên may mắn thoát nạn.