Chương 6 - Kiếp Trước Ta Là Ai

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Xem tướng mạo nàng, hẳn là vừa vượt qua một kiếp nạn, mệnh số đã lặng lẽ đổi thay, tiếp theo nàng có dự định gì?”

Ta ngẩn ra.

Không biết là thật hay giả.

Nhưng vẫn nói lời trong lòng với ông ta:

“Ta muốn đi thêm nhiều con đường, ngắm nhiều phong cảnh trước kia chưa từng thấy, như vậy chết cũng không tiếc.”

Lại hỏi ông ta muốn làm gì.

Trần Nhĩ đỏ mặt nói:

“Huyền châu ẩn trong sương giữ thiên cơ, hạc cốt náu giữa mây chờ áo lông tiên.”

21

Những ngày sau đó.

Chúng ta cùng đi một đường, nhưng không quấy rầy nhau, ai đi đường nấy.

Mãi đến mấy ngày trước tiết Mang Chủng.

Ông ta thay một thân áo bào tím trở về, cầu ta giúp một việc:

“Việc này nếu làm xong, nơi nào cũng đi được, nếu làm không xong, chỉ e phải bỏ mạng vào đó.”

Ta tính ngày.

Cảm thấy đại hạn của mình sắp tới.

Trước khi chết có thể làm một việc lợi cho người, cũng không uổng sống lại.

Ông ta ngượng ngùng cười.

Dẫn ta tới tiệm may tốt nhất trong thành mua y phục, tới tiệm châu báu mua trâm cài, khuyên tai.

Kiếp trước, ta thích màu tương phi, màu hồng phấn, màu mộc cận.

Thích Thẩm Hậu khen ta:

“Giữa muôn cành xanh chỉ một điểm đỏ, xuân sắc động lòng chẳng cần nhiều.”

Giờ đây, tâm cảnh đã đổi.

Nhìn thấy dãy màu xanh thông, xanh mầm non, xanh um kia, ta liền không dời mắt được.

Trang điểm chỉnh tề xong, hoàng hôn đã buông khắp nơi.

Trần Nhĩ không hề để tâm.

Đội màn đêm dẫn ta bước vào một bức tường cao.

Đi tới bên ngoài màn trướng vàng sáng được bày một vòng thược dược.

Ông ta khoa tay múa chân, niệm chú lắc chuông:

“… Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như ý lệnh, yêu ma quỷ quái mau hiện hình!”

Ông ta liếc mắt ra hiệu cho ta.

“Người bệ hạ muốn gặp đã đến rồi.”

Ta im lặng.

Người trong màn trướng vàng sáng cũng im lặng.

“Ái phi, lại đây, trẫm muốn nhìn nàng.”

Ta ngoảnh mặt đi, giả vờ không nghe thấy.

Trong tẩm cung đế vương, bốn phía lặng ngắt.

Thẩm Hậu bỗng nói:

“Ái phi, có phải nàng cũng giống trẫm, sống lại một đời không?”

“Đời trước, chúng ta yêu nhau như vậy, lại phải âm dương cách biệt. Trẫm mấy lần muốn chết theo nàng, đều bị người bên cạnh ngăn lại. Sau đó có người nói với trẫm, hồn phách nàng lưu lại nhân gian quá lâu, nếu không đầu thai sẽ hồn phi phách tán. Trẫm không còn cách nào, chỉ có thể tìm một cung nữ diễn kịch cùng trẫm cho nàng xem.”

“Cung nữ kia là trẫm tùy tay chỉ, chỉ mong nàng có thể không chút lưu luyến mà rời đi.”

“Nhưng không ngờ sau khi nàng nhìn thấy, lại không hỏi một câu, cũng không quay đầu mà rời đi.”

“Sống lại kiếp này, trong lòng trẫm mang oán khí, cũng vọng tưởng dùng người khác để chuyển phúc khí của nàng, khiến nàng có thể sống dài lâu.”

“Nhưng người tính không bằng trời tính, vẫn không giữ được nàng.”

“Uyển Nhược, nàng có thể tha thứ cho trẫm không?”

Ta còn chưa trả lời.

Trần Nhĩ đã đột ngột lắc chuông:

“Trời trong đất yên, càn khôn chính vị, hồn về đây!”

Ta mượn cơ hội ấy.

Xoay người rời đi.

22

Rời khỏi tẩm cung hoàng đế, rời khỏi hoàng thành mênh mông.

Ta nói với Trần Nhĩ:

“Việc này giúp xong rồi, sau này đừng tìm ta nữa.”

Nào ngờ Trần Nhĩ lại cười:

“Việc này không làm lâu được, vớt một khoản thật lớn là phải lập tức chạy.”

“Nàng chờ đi, chờ ta lấy được tiền, chúng ta ra hải ngoại tìm Bồng Lai tiên đảo.”

Ông ta nói được làm được.

Thẩm Hậu thật sự cho rằng ta đã chết.

Đêm qua là hồn phách hiện hình gặp hắn.

Vì vậy phong Trần Nhĩ làm “Ngũ Lợi tướng quân”.

Sau đó vì cầu được gặp lần thứ hai.

Thẩm Hậu lại hứa ban cho Trần Nhĩ bốn kim ấn “Thiên Sĩ tướng quân”, “Địa Thổ tướng quân”, “Đại Thông tướng quân”, “Thiên Đạo tướng quân”, dùng đất hai nghìn hộ phong Trần Nhĩ làm hầu.

Ban cho ông ta phủ đệ và nghìn nô bộc theo quy cách liệt hầu, còn đem xe ngựa mình không dùng và đồ vật trong cung ban cho ông ta.

Nhất thời.

Trên từ đại trưởng công chúa, dưới đến tướng lĩnh triều thần.

Đều sắm sửa rượu thịt đưa tới nhà Trần Nhĩ, ân cần hết mực.

Ta có chút không ở nổi nữa.

Mấy lần hỏi Trần Nhĩ:

“Còn chưa vớt đủ sao? Khi nào lên đường?”

Trong cung, Thẩm Hậu cũng thúc giục ông ta:

“Khi nào thi triển pháp thuật? Với pháp lực của ngươi, chẳng phải có thể sắp xếp để trẫm và ái phi đêm nào cũng gặp nhau sao?”

Trần Nhĩ bị ép đến sốt ruột.

Liền mấy đêm tế lễ trong nhà, rồi làm như không có ai mà nói:

“Người nên đến thì chưa đến, lại gọi tới đủ loại quỷ quái, may mà ta có thể sai khiến đám quỷ này.”

“Rốt cuộc vẫn là pháp thuật nông cạn, cần đi về phía đông ra biển tìm thầy ta để tu luyện thêm.”

Tiếp đó liền thu dọn hành trang, dẫn ta lặng lẽ ra ngoài trong đêm.

Dọc đường để tránh sự truy tìm của Thẩm Hậu.

Chúng ta dùng ba tháng mới đi tới Đông Hải.

Bình minh vừa ló rạng, khói sóng trên biển mênh mông.

Ta để lại cho Thẩm Hậu một phong thư.

Rồi theo Trần Nhĩ bước lên con thuyền tìm tiên.

23

Trên giấy thư trắng xóa một mảnh, không viết một chữ.

Thẩm Hậu bừng tỉnh.

Thân thể đang lúc xuân thu cường thịnh ôm chăn ngồi dậy, mồ hôi lạnh đầy đầu.

Trong trướng hương ấm từng trận.

Lẫn với mùi ngọt của thược dược.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)