Chương 4 - Kiếp Trước Ta Là Ai
Ta đứng trước mặt hắn, thật sự khó chịu.
Như bị chạm vào chỗ đau.
Người hầu bên cạnh Thẩm Hậu ra hiệu bằng mắt cho ta.
Ta hiểu ý, tiến lên hành lễ:
“Thần thiếp thỉnh an bệ hạ.”
Hô hồi lâu, phía trên vẫn không có tiếng gọi bình thân.
Ta ngồi xổm đến thân mình dần nghiêng đi, mới nghe hắn lạnh giọng nói:
“Đứng lên đi, ban tọa.”
Sau khi ngồi xuống, chúng ta im lặng dùng bữa cùng nhau.
Trong thoáng chốc, ta tưởng như trở về lúc hắn còn yêu ta.
Nhưng vừa ngẩng mắt nhìn hắn thờ ơ rũ mắt.
Cơn hoảng hốt ấy lập tức tỉnh lại.
16
Sau bữa tối.
Thẩm Hậu tiếp tục xem tấu chương, ta được đưa tới gian bên tắm rửa.
Sau đó, mọi chuyện liền thuận lý thành chương.
Có lẽ vì không muốn nhìn ta.
Khi ân ái, hắn cố ý bấm tắt bấc đèn, để trong phòng tối đen mà làm.
Ta cau mày.
Bị động tác của hắn làm đau.
Tay vô thức đặt lên cánh tay rắn chắc của hắn.
Chẳng bao lâu.
Hắn liền thu binh, gọi người đưa nước vào.
Khi hai người quay lưng lau rửa, bất chợt nghe người phía sau nói:
“Phù Cừ điện xa, đêm nay cứ ở lại đây nghỉ đi.”
Ta ngẩn ra.
Rất nhanh đã tự thuyết phục bản thân.
Đến cũng đã đến rồi, chẳng kém chút chuyện này.
Lại trèo lên giường.
Không bao lâu đã ngủ thiếp đi.
…
Hôm sau tỉnh lại, trời đã sáng hẳn.
Trong lư thú mạ vàng đang đốt long não hương, khói trắng nhàn nhạt bay lên.
Mùi hương rất quen thuộc.
Nhưng đầu óc vừa tỉnh còn mơ hồ, nhất thời không nhớ quen ở đâu.
Người cùng giường đã không thấy bóng dáng.
Người của Ty tẩm, Ty trướng bên ngoài ân cần hầu hạ xong, lại bảo ta đợi một lát:
“Bệ hạ sắp hạ triều rồi, mỹ nhân ngồi chờ một lát, cùng bệ hạ dùng chút điểm tâm sáng.”
Lời của những người này vốn không đáng tin.
Nói “sắp”, thật ra đợi gần nửa canh giờ.
Đợi đến bụng ta réo vang, Thẩm Hậu cuối cùng cũng trở về.
Hắn vẫn mặc triều phục thêu đoàn long, hoa văn sóng nước chìm trên vạt áo chuyển động theo từng bước chân.
Bộ hành phục dùng để gặp triều thần này không thích hợp mặc khi gặp nữ nhân hậu cung.
Hắn liếc về phía ta.
Ném lại một câu “Truyền thiện”, rồi đi thẳng vào gian trong.
Thay một bộ thường phục màu nguyệt bạch mới bước ra.
Tiếp đó giống như hôm qua.
Cùng nhau im lặng dùng bữa sáng.
Dùng xong bữa, Thẩm Hậu còn việc khác phải xử lý, lạnh giọng dặn:
“Mấy thứ đồ cũ trong Tàng Thư các cũng nên tu sửa rồi nhỉ?”
“Hôm nay trời đẹp, vừa khéo có người hiểu nghề ở đây, các ngươi không ngại cầu xin Cố mỹ nhân xem nàng có bằng lòng ở lại giúp không.”
Nói xong, hắn đầu cũng không quay lại mà đi.
Hại ta bị mấy công công vây quanh cầu xin.
Bất đắc dĩ phải chịu đến khi mặt trời ngả về tây, mới trở về Phù Cừ điện.
17
Trước cửa cung điện.
Liễu Chi ngóng dài cổ đợi.
Ánh mắt không rời nhìn phía sau ta.
Ta cười nàng ấy:
“Nhìn gì thế?”
Liễu Chi cau mày:
“Nhìn xem ban thưởng của người đã tới chưa. Chúng ta đã không còn tiền mua cơm bên phòng bếp nữa, ngoài cung cũng không có ai đưa tiền vào, nếu không có chút thu nhập, thật sự sẽ chết đói mất.”
Ta không cười nữa.
Cùng nàng ấy nhìn về con đường cung dài dằng dặc kia.
Nhưng mãi đến khi trời tối, cũng không có ai tới.
Có lẽ kiếp trước đã dùng hết phúc khí nên có.
Ta không nỡ để Liễu Chi thất vọng.
Kéo nàng ấy nói về chuyện sau này.
“Sauk này nếu ta không cẩn thận chết đi, đại khái ngươi sẽ phải ở lại trong cung làm việc, bị phân đi hầu hạ chủ tử khác. Ngươi hãy nhẫn nhịn, nhẫn đến năm hai mươi lăm tuổi hết hạn phục dịch.”
“Đến khi mãn hạn, ngươi về nhà ta, tới giá sách trong thư phòng lấy quyển 《Thi Kinh》 đóng bìa tinh xảo kia, bên trong kẹp thân khế của ngươi, còn có mấy trăm lượng ngân phiếu. Ngươi nghĩ cách mang tiền đi, cầm thân khế tới quan phủ đổi sang lương tịch, sống thật tốt.”
Nước mắt Liễu Chi rơi lộp bộp.
Đợi ta nói xong.
Nàng ấy còn bịt tai lại, giận dỗi không nói.
18
Ba ngày trôi qua.
Bên Càn Tâm cung vẫn không có động tĩnh.
Liễu Chi ngày nào cũng lo âu:
“Mỹ nhân, người xinh đẹp như đóa hoa, gia thế cũng không kém, sao bệ hạ lại không để ý đến người chứ?”
Ta đang dùng thuốc xua rắn rết ngâm y phục, không đáp lời.
Bận rộn cả một buổi sáng.
Ngồi xuống bàn ăn nhìn một cái.
Trên bàn bày một bát cơm tạp thật lớn.
Giống như cơm thừa thức ăn thừa của các cung khác đổ chung vào, đủ loại dầu muối tương dấm trà đều có.
Liễu Chi vân vê góc áo, mặt mày hổ thẹn ủ rũ:
“Mỹ nhân, bên phòng bếp chỉ cho thứ này, nếu chúng ta không ăn, chỉ có thể chịu đói.”
Ta im lặng trong chốc lát.
Cầm đũa gắp một miếng bỏ vào miệng.
Hơi chua mặn, hẳn là đã hỏng.
Nghĩ một lát, ta vẫn đặt đũa xuống, lấy cây trâm ngọc duy nhất ra:
“Dùng cái này đi phòng bếp đổi chút đồ ngon, ta muốn ăn thịt.”
Ước chừng qua một canh giờ.
Hai chúng ta ăn đến bụng tròn vo.
Liễu Chi vừa cười vừa lo, bị ta khuyên đi ngủ bù.
Ta đợi nàng ấy nhắm mắt, khoác áo ướt rồi đi tới con mương sau điện nhảy xuống.
“Ùm” một tiếng.
Nước hôi thối lập tức ngập qua mũi miệng.
Ta nghe có người kinh hô:
“Mỹ nhân sẩy chân rơi xuống nước rồi, mau tới cứu người!”
Nước đục ngầu, ta không sợ bị phát hiện.