Chương 1 - Kiếp Trước Ta Là Ai
Kiếp trước, từng có phương sĩ xem mệnh cho ta.
Nói ta có phúc, nhưng lại không có mệnh để hưởng.
Về sau, ta được tuyển vào hậu cung, thánh sủng vô biên.
Thế nhưng ngay trước đại điển phong hậu, ta lại đột ngột bạo bệnh mà chết.
Sau khi ta chết.
Thẩm Hậu si tình không đổi.
Vì giải nỗi khổ tương tư, hắn tìm mọi cách dùng phương thuật khiến ta hiện thân.
Năm đầu tiên, hắn đêm nào cũng cầu được gặp ta.
Năm thứ hai, đổi thành mỗi tháng gặp một lần.
Năm thứ ba, Thẩm Hậu cụp mắt nói với ta:
“Uyển Nhược, cuối cùng trẫm cũng có thể buông nàng xuống rồi.”
Bên long sàng, cung nữ mặt tựa hoa đào, mỉm cười nép vào lồng ngực rộng lớn của hắn.
Ta khẽ thở dài.
Xoay người bước vào luân hồi đạo.
Lại trở về yến tuyển phi lúc Thẩm Hậu vừa đăng cơ.
Bắt gặp hắn dời mắt đi, ánh nhìn rơi xuống mái tóc của một cung nữ nhỏ bé kia.
01
Đầu mũi ta bỗng cay xè.
Ta hiểu, hắn cũng đã trở về.
Cũng hiểu rằng, trái tim hắn đã không còn thuộc về ta nữa.
Chút buông bỏ trước khi bước vào luân hồi đạo nhanh chóng bị nỗi buồn bã nhấn chìm.
Trước mắt mờ nhòe một mảnh.
Chỉ nghe từ phía trên truyền đến giọng nói trầm thấp của Thẩm Hậu:
“Tiền triều còn tấu chương chưa phê xong, trẫm không có lòng xem những chuyện này, mẫu hậu cứ chọn đi.”
Yến tuyển phi mới bắt đầu, hắn đã muốn rời đi.
Các quý nữ vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc.
Ta ngẩn ngơ ngước mắt.
Chỉ thấy bóng lưng Thẩm Hậu sải bước rời đi.
Phải rồi.
Nữ tử hắn thích tuy ở trong yến tiệc này.
Nhưng lại không nằm trong số những nữ tử hắn có thể lựa chọn.
02
Thái hậu kinh ngạc trong chốc lát.
Rốt cuộc vẫn tiếp quản buổi yến này.
Lão nhân gia làm việc chu toàn, con gái nhà văn thần võ tướng mỗi bên chọn một người, con gái nhà tông thất huân quý mỗi bên chọn một người.
Lại chọn thêm trong số các quý nữ tài tình xuất chúng, tính tình dịu dàng, dung mạo diễm lệ mỗi loại một người.
Như vậy, lần lượt có năm người được chọn.
Thái hậu không thích con số này.
Khi bà giở danh sách ra xem lại.
Một vị công công mặt trắng không râu đi tới.
Ông ta ghé tai Thái hậu nói vài câu.
Thái hậu khẽ cau mày, đặt danh sách trong tay xuống.
Quay đầu nói với chúng ta, những nữ tử đã được chọn:
“Hoàng thượng đích thân chọn thêm một người, vừa khéo đủ sáu người.”
“Sau này, sáu người các ngươi phải an phận thủ thường, hòa thuận ở chung, sớm ngày khai chi tán diệp cho hoàng thất.”
Lòng ta chấn động.
Sau đó quả nhiên nhìn thấy cung nữ nhỏ kia trong cung điện được phân.
03
Nàng ta vẫn mặc cung trang màu xanh nhạt, đôi mắt long lanh như biết cười.
Bên cạnh vây quanh ba năm cung nữ đang trêu chọc nàng ta.
“Tú Hà, không ngờ trong đám tỷ muội chúng ta, lại là ngươi lên như diều gặp gió trước đấy.”
“Giờ ngươi đã bay lên cành cao hóa phượng hoàng rồi, đừng quên mấy tỷ muội chúng ta nha.”
“Đúng đó đúng đó, lần trước ngươi không có dây buộc tóc, vẫn là ta nhường một sợi cho ngươi đấy!”
Thì ra nàng ta tên Tú Hà.
Ta im lặng trong chốc lát, đứng ở cửa điện.
Tú Hà chợt nhìn thấy ta, vội vàng thoát khỏi đám người, bước tới hành lễ:
“Nô tỳ thỉnh an Tiêu mỹ nhân.”
Lúc này, đám cung nữ phía sau nàng ta mới đột ngột phản ứng lại, vội vàng quỳ xuống thỉnh an.
Ta khẽ gật đầu.
Nghiêng người đi qua bọn họ.
Đi được vài bước, loáng thoáng nghe thấy đám cung nữ kia nói:
“Tú Hà, sao ngươi còn tự xưng là nô tỳ vậy?”
“Giờ ngươi là mỹ nhân do bệ hạ đích thân sắc phong, xét cho cùng, ngươi còn quý khí hơn nàng ta ấy chứ.”
Cổ họng ta bỗng nghẹn lại.
Ngay cả chớp mắt cũng thấy cay xè.
Không nhịn được mà nghĩ, nếu tất cả dừng lại ở khoảnh khắc ta chết kiếp trước thì tốt biết bao.
Vì sao còn phải sống lại một lần?
Lẽ nào kiếp trước làm một con quỷ đoản mệnh còn chưa đủ, kiếp này còn phải bị giày xéo thêm lần nữa sao?
Người phía sau thì thầm bàn tán.
Ta không biết Tú Hà đáp lại thế nào.
Chỉ bước nhanh hơn, gần như chạy trốn mà rời đi.
04
Đêm đầu tiên vào ở Kinh Hồng điện, ta trằn trọc mãi không ngủ được.
Có lẽ vì làm quỷ quá lâu.
Đã quen ngày ẩn đêm ra, quen phiêu đãng như du hồn.
Canh ba, trong điện không thắp đèn.
Ta đứng dậy đi tới bên cửa sổ chống.
Trông thấy một đoàn người xách đèn lồng từ phía đông đi ra, hướng ra ngoài cung.
Gọi Liễu Chi bên cạnh tới hỏi.
Mới biết đêm nay Thẩm Hậu đã điểm Tú Hà thị tẩm.
“Chủ mẫu nói không sai, nữ tử trong thâm cung này, ai nấy đều có thủ đoạn.”
“Cũng không biết vị phía đông kia đã rót mê hồn thang gì cho bệ hạ, mà vừa vào đêm đã câu được bệ hạ triệu nàng ta.”
Đoàn người ngoài cửa sổ đã đi xa.
Màn đêm đen đặc, tiếng gió rít gào.
Ta đóng cửa sổ lại, ngồi bên giường lặng lẽ nghĩ:
Tú Hà và Thẩm Hậu là duyên phận tu từ kiếp trước, kiếp này đã định sẽ ở bên nhau.
Ta gắng gượng chịu đựng khoảng trống trong lồng ngực mà nằm xuống ngủ.
Hôm sau tỉnh lại.
Trong phòng hương thơm âm thầm lưu chuyển.
Ta không quen dùng hương.
Ngửi lâu sẽ thấy đầu váng mắt hoa.
Nhưng nhìn khắp nơi không thấy lư hương, ta lắc chuông bên giường, ngoài cửa rất nhanh vang lên tiếng bước chân vội vã.
Liễu Chi sa sầm mặt bước vào.
Vừa dâng khăn ấm lên, vừa bất bình nói:
“Mỹ nhân, vị phía đông kia ngủ lại Càn Tâm cung rồi, suốt cả đêm không về.”
“Đám cung nữ bên cạnh nàng ta sáng nay gặp nô tỳ, ai nấy hận không thể vểnh đuôi lên tận trời, còn nói… còn nói người xuất thân tốt, dung mạo xinh đẹp thì sao chứ, bệ hạ căn bản không để tâm những thứ ấy, bệ hạ chỉ thích kiểu thanh thuần như Tú Hà.”
Vì lời của Liễu Chi.
Ta quên mất chuyện vốn định hỏi, rơi vào trầm tư.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại.
Lại phát hiện bản thân vốn chẳng hiểu Thẩm Hậu.
05
Kiếp trước trong yến tuyển phi, Thẩm Hậu vừa gặp đã yêu ta.
Vừa vào cung, ta đã được phong làm Tiệp dư.
Sau đó, hắn nhiều lần phá lệ vì ta, đầu tháng vừa gia phong quý phi, cuối tháng đã bàn chuyện phong hậu.
Nhưng thân thể ta không chịu được phúc phần ấy.
Ở bên hắn chẳng qua ba tháng, đã bị một trận ác tật bất ngờ cướp đi tính mạng.
Năm đầu tiên sau khi chết.
Tuy đêm nào cũng có thể gặp nhau.
Nhưng thứ ta nhìn thấy, chỉ là bóng dáng mờ ảo.
Thẩm Hậu ngồi trong màn trướng vàng sáng, giọng khàn thấp:
“Uyển Nhược, trẫm thật muốn cầu tiên trưởng làm một chiếc bảo hồ lô, rồi mời nàng vào trong hồ lô ấy, lúc nào cũng mang bên người, cùng nàng trò chuyện.”
m dương cách biệt.
Chúng ta chỉ có thể gặp nhau một lần vào ban đêm.
Nhưng ngay cả một lần ấy, cũng vô cùng khó khăn.
Dẫu sao Thẩm Hậu cũng là người sống.
Tiếp xúc với ta lâu ngày, rất dễ sinh bệnh.
Mùa đông năm đầu tiên.
Hắn đã bảy tám năm chưa từng đổ bệnh, vậy mà lại nhiễm phong hàn.
Thái y đổi bốn năm người, mới kéo hắn ra khỏi cơn sốt cao.
Ta vốn tưởng sau đó hắn sẽ yên phận hơn.
Bèn tìm một nơi âm khí nặng để nghỉ ngơi, nghe tiếng nước chảy.
Nào ngờ đêm hôm ấy.
Lại bị phương thuật kéo đến trước mặt Thẩm Hậu.
Hắn giơ tay vén một góc màn trướng, khuôn mặt tái nhợt, môi mỏng không còn chút huyết sắc.
Xương mày sâu, khiến ánh mắt ẩn trong bóng tối, nhìn không rõ.
Khi bệnh, hắn không thể dùng phương thuật để gặp ta.
Ta lo lắng mấy ngày, vội hỏi hắn:
“Chàng khá hơn chưa? Đã uống thuốc chưa?”
Hắn đáp một tiếng không rõ cảm xúc.
Từ đó về sau, dần dần rút ngắn thời gian gặp mặt.
Qua cửa ải cuối năm, liền đổi thành mỗi tháng gặp một lần.
06
Mỗi tháng chỉ cần gặp một lần.
Ta liền có thời gian đến nơi âm khí nặng để tĩnh dưỡng.
Thi thoảng ngủ say quá.
Bị Thẩm Hậu gọi tỉnh mới biết đã qua một tháng.
Năm thứ hai cứ mơ mơ màng màng trôi qua.
Mãi đến khi nhận được lễ tết Thẩm Hậu đốt xuống cho ta, mới biết năm mới lại đến.
Có lẽ vì ta quá lạnh nhạt với Thẩm Hậu, luôn không ở bên hắn.
Ngay cả việc hắn đổi lòng, yêu người khác, ta cũng không hay.
Còn những khoảng thời gian ta không ở đó.
Tú Hà đã bước tới trước mặt hắn, bước vào lòng hắn như thế nào.
Ta cũng không biết.
Chỉ nghe thấy Thẩm Hậu nói ra câu “buông xuống” kia.
Chỉ nhìn thấy Tú Hà mặc cung trang màu xanh e lệ nép vào lồng ngực hắn.
Khi làm quỷ, ngũ giác đều mất.
Cho nên có thể dễ dàng xoay người rời đi.
Nhưng khi còn sống thì sao?
Ta ôm lấy ngực, đau đến mức không nói nên lời.
Liễu Chi vội lấy một viên đan dược cho ta uống.
Uống một viên định tâm hoàn.
Hơi dễ chịu hơn một chút, liền nghe bên ngoài có người tới bẩm:
“Mỹ nhân, Tưởng Tiệp dư đến thăm người.”
Liễu Chi dựng ngược đôi mày thanh tú, hạ giọng nói với ta:
“Vị phía đông kia vốn họ Tưởng, sáng nay được bệ hạ tấn phong làm Tiệp dư, lúc này chắc chắn tới khoe khoang với người.”
Ta không muốn gặp nàng ta.
Nhưng hiện giờ địa vị thấp kém, lời nói chẳng có trọng lượng, không thể không gặp.
07
Mời Tưởng Tiệp dư dùng một chén Bích Loa Xuân.
Ta thay bộ váy áo màu mộc cận rồi ra gặp nàng ta.
Nàng ta ngồi nghiêng trên ghế tròn, khác hẳn hôm qua.
Tóc đen búi cao, giữa búi tóc cài một chiếc châu quan, hai bên cắm nghiêng sáu cây trâm vàng.
Mày ngài dùng bút than khẽ vẽ, dáng tựa núi xa.
Dưới mắt và trên môi đều điểm son màu đỏ nhạt.
Trang điểm như vậy.
Ba phần tương tự giữa mày mắt nàng ta và ta liền nhạt đi.
Ta thong thả đến muộn.
Tưởng Tiệp dư cũng không trách, ôn hòa cười nói:
“Là ta suy nghĩ không chu toàn, vừa được bệ hạ ban thưởng đã vui mừng quá mức, không cẩn thận quấy rầy mộng đẹp của muội muội, không biết tối qua muội muội ngủ có ngon không?”
Ta gật đầu, khom người hành lễ.
Tưởng Tiệp dư như được sủng mà kinh, vội đứng dậy, cố đè ta ngồi xuống:
“Muội muội làm vậy thật khiến ta tổn thọ mất.”
“Ta xuất thân không tốt, gặp những quý nhân xuất thân cao như các ngươi liền kinh hồn táng đảm, nếu không nhờ bệ hạ hậu ái, ta nào dám xuất hiện trước mắt muội muội.”
Ta im lặng không nói.
Trong lòng dâng lên vài phần khó xử.
Sau khi Thẩm Hậu đổi lòng, lại sủng ái Tưởng Tiệp dư như vậy.
Ắt hẳn hắn cũng vô cùng chán ghét kẻ bạc mệnh như ta.
Nếu kiếp trước đã không thể sống quá ba tháng, kiếp này chưa chắc đã trường thọ.
Vậy vì sao ta phải tự nhốt chết mình trong thâm cung này?
Ta muốn rời đi.
Ra bên ngoài sống một đời thật thống khoái, như vậy mới không uổng công sống lại.
08
Trong lúc suy nghĩ.
Tưởng Tiệp dư gợi vài câu chuyện, nhưng chúng ta đều không thể nói tiếp.
Nàng ta mất hứng thú.
Đứng dậy sai người bê mấy chậu hoa vào:
“Nếu muội muội tinh thần không tốt, ta cũng không tiện quấy rầy thêm.”
“Mấy chậu hoa này là do hoa tượng bên hoàng trang dốc lòng vun trồng, xuân sắp tàn rồi mới chịu nở.”
“Bệ hạ đặc biệt ban cho ta, tổng cộng tám chậu, ta nghĩ bên muội muội không có, giữ lại sáu chậu tự thưởng, còn hai chậu mang tới cho muội muội giải khuây, muội muội đừng chê ta keo kiệt.”
Ta lắc đầu, đứng dậy tiễn nàng ta.
Khi đi ngang qua hai chậu thược dược màu hồng kia, ánh mắt ta hơi khựng lại.
Kiếp trước, chỉ vì một câu nói của ta.
Mẫu đơn trong hậu hoa viên đều bị nhổ sạch, đổi sang trồng đủ loại thược dược.
Màu hồng, màu trắng, màu đỏ thẫm, đậm nhạt khác nhau.
Khi gió thổi qua cả vườn hoa khẽ run rẩy, trĩu nặng.
Thẩm Hậu biết ta chỉ yêu loài hoa này.
Sau khi ta chết, mỗi lần gặp nhau, bên màn trướng vàng sáng kia đều bày vài chậu.
Nhưng kiếp này.
Hắn không yêu nữa.
Quay đầu liền đem phần vinh sủng ấy ban cho Tưởng Tiệp dư.
09
Chớp mắt, hoàng hôn buông xuống.
Bên đông điện vẫn ồn ào không dứt, tiếng cười nói rộn rã.
Chỉ vì đêm nay Thẩm Hậu lại điểm Tưởng Tiệp dư thị tẩm.
Ta có chút khó ngủ.
Bèn cầm đèn dầu đi xem mấy chậu thược dược kia.
Ngọn lửa nhỏ như hạt đậu tỏa ánh sáng yếu ớt, soi hai chậu thược dược càng thêm mềm mại hơn ban ngày.
Đang nhìn đến nhập thần.
Ta chợt cảm thấy trên mặt ngứa ngáy, nóng rát.
Giơ tay chạm vào.
Lại sờ thấy một mảng mụn nổi dày đặc.
Ta sợ hãi, thất thanh kêu lên.
Đánh thức Liễu Chi vốn ngủ nông.
Nàng ấy trợn to mắt, vội giữ chặt tay ta:
“Mỹ nhân đừng gãi, gãi rách mặt sẽ để lại sẹo đấy!”
“Người chờ nô tỳ đi mời thái y, trước khi thái y tới, người nhất định phải nhịn.”
Ta hoảng hốt gật đầu.
Trong lòng vừa kinh vừa sợ.
Nghi là thủ đoạn của Tưởng Tiệp dư.
Nhưng lại không hiểu vì sao nàng ta phải đối phó với ta?
Mặt càng lúc càng ngứa.
Lòng ta rối như tơ vò, cả người như bị lăn qua lăn lại trong chảo dầu.
Đợi thái y đến, ta suýt nữa không đứng vững.
09
Trên mái ngói lưu ly của Càn Tâm cung, ráng chiều rực rỡ muôn đạo.