Chương 2 - Kiếp Trước Ta Cứu Hắn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bỗng nghe phía trên truyền đến giọng nói: “Cố Nam Y, lần này là hầu phủ giấu ta mời các ngươi đến.”

Ta hơi khựng lại, tiếp tục động tác.

Hắn lại khẽ nói: “Không có nàng, ta cũng sẽ khỏi.”

Ta nghiêm túc băng bó, như thể không nghe thấy lời hắn.

Tần Dữ im lặng một lát, bắt đầu kể sau khi hắn rơi xuống vực, ngày hôm sau Lâm Vũ Vi hết giận liền dẫn người đến tìm hắn, khiêng hắn về hầu phủ.

“Nàng thấy không, nàng không cứu ta, Vi Vi cũng sẽ cứu ta, tuy muộn một đêm.”

“Nàng không chữa cho ta, ta vẫn sẽ được đại phu khác chữa khỏi.”

“Kiếp trước nếu không có nàng, ta sẽ ở bên Vi Vi…”

Hắn lải nhải nói mãi.

Đã băng bó xong, ta ngẩng đầu lên, rốt cuộc không nhịn được: “Tần Dữ, rốt cuộc ta đã làm sai điều gì?”

Vốn định tỏ ra vô cùng bình tĩnh, mây nhạt gió nhẹ.

Nhưng khoảnh khắc hỏi ra, giọng vẫn run rẩy.

Ngực cũng bức bối đến lợi hại.

Tần Dữ ngậm miệng.

Ngoài cửa sổ gió nhẹ thổi qua bóng trúc xào xạc.

Ánh xuân ấm áp loang lổ chiếu xuống khoảng trời đất này, làm nhòe đi gương mặt của ai.

Ta run giọng nói: “Là ngươi đến cửa cầu thân, là ngươi nói muốn cưới ta, vì sao cuối cùng đều thành lỗi của ta?”

Tần Dữ ngẩn ngơ nhìn mặt ta, hơi thất thần, hồi lâu mới nói: “Nếu không phải nàng thừa lúc ta yếu lòng mà quyến rũ ta, mê hoặc tâm trí ta, sao ta lại cưới nàng?”

Hắn duỗi tay ra, như muốn vuốt ve gương mặt ta.

Ta nghiêng đầu tránh đi.

Tay hắn chạm vào khoảng không, không cam lòng tiếp tục vươn đến.

“Cố Nam Y, vì quyền thế phú quý, nàng cố ý quyến rũ, chia rẽ ta và Vi Vi, tất cả đều là lỗi của nàng!”

Những lời đã nghe vô số lần, giờ phút này rơi vào tai lại dấy lên một cảm giác khác lạ.

Kiếp trước kiếp này, hắn vậy mà chưa từng thay đổi.

Một tiếng quát vang lên.

“Các ngươi đang làm gì?”

Ta còn đang chìm trong suy nghĩ, bàn tay Tần Dữ sắp chạm vào ta bỗng đổi thành dùng sức đẩy về phía trước.

Bị bất ngờ, ta ngã xuống đất, eo đập vào cạnh giường, đau âm ỉ.

“Vi Vi, bọn ta không làm gì cả!”

Bên tai vang lên giọng hoảng hốt của Tần Dữ.

Ta ngồi dưới đất dịu lại một lát, ngước mắt nhìn dáng vẻ Tần Dữ vội vàng giải thích, lặng lẽ cười.

Lâm Vũ Vi đã chạy vào phòng, chống nạnh giận dữ quát Tần Dữ: “Sau lưng ta mà chàng dám trêu hoa ghẹo nguyệt!”

Lại không chịu bỏ qua nàng ta cầm chén trà trên bàn ném xuống đất.

Mảnh sứ vỡ tung tóe, phát ra tiếng giòn vang.

“Vừa rồi có phải chàng muốn sờ nàng ta không?”

“Không có!”

“Không có? Vậy vì sao chàng cứ nhìn nàng ta mãi?”

“Ta…”

“Ta đều nhìn thấy rồi! Tần Dữ, chàng lại dám sau lưng ta dây dưa với nữ tử khác!”

Lâm Vũ Vi giương nanh múa vuốt lao tới, cào lên mặt Tần Dữ.

Ta đứng dậy khỏi mặt đất, phủi bụi trên váy, giọng bình tĩnh nói: “Thế tử, vừa rồi ngài đẩy ta, phải trả thêm tiền.”

Không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của Tần Dữ và gương mặt phẫn nộ của Lâm Vũ Vi, ta xoay người bước ra khỏi phòng.

Đứng trong sân, một cơn gió phất qua thổi tung tóc ta.

Ta ngẩng đầu nhìn trời.

Bầu trời xanh biếc như được gột rửa, trong vắt trong veo.

Nhìn bầu trời thuần khiết ấy, những cảm xúc còn sót lại trong lòng như từng sợi tơ mỏng, vậy mà lại tản đi như khói.

Phụ thân nhận bạc, dẫn ta và Tiểu Thanh về nhà.

Tần Dữ cũng không quỵt, đưa thêm cho phụ thân một trăm lượng bạc.

Phụ thân vui mừng khôn xiết: “Hầu phủ ra tay đúng là hào phóng.”

Ta đứng bên cạnh không nói gì.

Eo vẫn âm ỉ đau.

Về đến nhà, thu dọn, ăn cơm, rửa mặt, đi ngủ.

Vẫn như thường ngày.

Hôm sau mở cửa, bất ngờ chạm mắt với Tần Dữ.

Hắn đứng ngoài sân, cả người đầy sương sớm, không biết đã đứng bao lâu.

Ta vịn khung cửa, giọng kinh ngạc: “Thế tử, ngài ở đây làm gì?”

Hắn lẩm bẩm: “Nam Y, hôm qua là ta không đúng, không nên đẩy nàng…”

Ta lắc đầu: “Thế tử không cần xin lỗi, ngài đã dùng một trăm lượng bồi lễ tạ lỗi rồi, không nợ ta.”

Ta muốn đóng cửa, hắn vươn tay ngăn lại.

“Thế tử còn có việc sao?”

“Nam Y…”

Ta đợi hắn nói.

Một lúc lâu sau, hắn mới do dự hỏi: “Nam Y, có phải nàng vẫn còn thích ta không?”

Rầm!

Ta mạnh tay đóng cửa, chặn hắn ở bên ngoài.

04

Những ngày tiếp theo, mặc kệ phụ thân khuyên thế nào, ta cũng không chịu đến hầu phủ nữa.

Phụ thân đành dẫn Tiểu Thanh đến chẩn trị cho Tần Dữ.

Ngày nào Tiểu Thanh cũng về kể cho ta nghe chuyện xảy ra trong hầu phủ.

Nghe nói Lâm Vũ Vi thường xuyên náo loạn với Tần Dữ.

Tần Dữ cần dưỡng thương, Lâm Vũ Vi lại cứ bắt hắn cõng nàng ta.

Nếu không làm theo thì là không yêu nàng ta.

Tần Dữ xuống giường cõng nàng ta, chân lại bị trẹo.

Tức đến mức lão phu nhân mắng Lâm Vũ Vi khóc ngay tại chỗ.

Lâm Vũ Vi khóc lóc ầm ĩ, sống chết đòi tự tử, nói Tần Dữ thay lòng, thích nữ nhân khác.

Để chứng minh chân tâm, Tần Dữ bất chấp lão phu nhân phản đối, quyết định cưới nàng ta.

Thời gian định vào mùng mười tháng sau.

Nghe tin ấy, lòng ta vô cùng bình tĩnh.

Ta khẽ vuốt ngực, trái tim nơi đó ấm nóng đập lên, bình ổn mà vững vàng.

Ngày qua ngày, yên bình an ổn.

Một hôm, ta hái thuốc xong trở về nhà, trước cửa có một nữ tử áo quần hoa lệ đang đứng.

Lâm Vũ Vi.

Thấy ta, nàng ta sải bước đi tới, hất cằm nói:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)