Chương 8 - Kiếp Trước Làm Kỹ Nữ Kiếp Này Thành Hoàng Hậu
Ta hỏi Hoàng thượng muốn con trai hay con gái, ngài suy nghĩ một lát rồi nói: “Trai gái đều tốt, trẫm không ngờ mình lại có nhiều con đến thế.”
Ta đã bàn với hệ thống, lần này ta sẽ sinh một cặp long phụng.
Hoàng thượng nhớ con gái, vậy ta sinh một đứa cho ngài.
Thái hậu cùng ta thưởng hoa trong ngự uyển, hệ thống chợt cảnh báo:
*【Hệ thống Hảo Vận nhắc nhở: Có kẻ sắp gây hại cho thai nhi, hãy chuẩn bị trước.】*
Ta nhìn quanh, lập tức gọi tâm phúc hộ giá.
Khâm An công chúa chợt lao ra từ bụi rậm, cầm kiếm đâm thẳng vào bụng ta.
Ta ngả người ra sau, nhưng một bóng hình đã chắn trước mặt ta.
Là Thái hậu.
Kiếm của Khâm An công chúa đâm xuyên người Thái hậu.
Công chúa bị thị vệ ấn xuống đất, nhìn Thái hậu đang chảy máu không ngừng, nàng ta lẩm bẩm:
“Ta muốn giết tiện nhân đó và đứa trẻ trong bụng nó, tại sao tổ mẫu lại đỡ cho nó?”
Thái hậu rên rỉ: “Khâm An, con khiến ta quá thất vọng. Hoàng hậu, con mang cốt nhục của hoàng gia, nhất định phải bảo trọng. Con bình an sinh nở là tâm nguyện lớn nhất đời ta… Hãy nói với Hoàng thượng, ban chết cho Khâm An, nó sống chỉ là mầm họa.”
Nói xong, Thái hậu trút hơi thở cuối cùng.
Trong lòng ta cũng có chút cảm khái.
Trước đây ta oán Thái hậu bao che con cháu, nhưng bà cũng chỉ là một bà lão khao khát con cháu mà thôi.
Hoàng thượng chạy đến, nhìn Khâm An công chúa đang khóc và Thái hậu đã nhắm mắt, gào khóc thảm thiết.
Thái hậu năm xưa không được sủng ái, Hoàng thượng cũng không được tiên đế yêu thương, hai mẹ con nương tựa nhau, tình cảm rất sâu đậm.
“Nghịch tử! Ngươi dám giết cả tổ mẫu ruột! Ta không thể giữ ngươi lại nữa!”
Khâm An công chúa lúc này mới bắt đầu sợ hãi, khóc lóc cầu xin:
“Phụ hoàng, xin ngài đừng giết con! Ngài chẳng phải nói con là đứa con gái quý báu nhất sao? Con chưa muốn chết, con nguyện bị phế làm thứ nhân, hay đi tu làm ni cô, con không muốn chết!”
Hóa ra kẻ từng coi rẻ mạng người, kiêu ngạo ngút trời như Khâm An công chúa, đối mặt với cái chết cũng hèn nhát đến vậy.
Ta sợ Hoàng thượng mủi lòng, bèn nhắc nhở: “Thái hậu có di mệnh, ban chết cho Khâm An công chúa. Hoàng thượng là cha ruột, hãy để đích mẫu của công chúa chia sẻ nỗi lo này cùng ngài.”
Hoàng thượng gật đầu, ôm thi thể Thái hậu, không thèm nhìn Khâm An công chúa thêm một lần nào.
Ta đưa Khâm An công chúa ra khỏi cung, lệnh cho người hủy khuôn mặt nàng ta, rồi ném vào một thanh lâu bỏ hoang – nơi tập trung vô số bình dân từng bị nàng ta hãm hại.
“Công chúa, trước đây nàng có từng ném những cô gái vô tội vào nơi này không?”
Khâm An công chúa bị hủy dung, vẫn đầy vẻ khinh khỉnh: “Nhiều quá, ta không nhớ hết. Bọn chúng chỉ là tiện dân, sống chết của tiện dân là do ta quyết định. Ta vui thì cho sống, không vui thì cho chết!”
Ta lạnh lùng cười: “Nay mạng của nàng nằm trong tay những tiện dân này, để xem họ muốn nàng sống hay muốn nàng chết.”
Mắt Khâm An công chúa tràn đầy sự sợ hãi.
“Tống Thiều Âm, ngươi muốn giết hay muốn chém thì cho ta một nhát dứt khoát đi! Ta không muốn… không muốn rơi vào tay lũ tiện dân này, không muốn đâu!”
Công chúa bị kéo lê vào trong.
Cảnh tượng quá đẫm máu, hệ thống nói để thai nhi phát triển khỏe mạnh nên đã chặn tầm nhìn của ta.
Về cung, trước khi Hoàng thượng kịp hỏi về kết cục của Công chúa, ta đã thuận lợi sinh một cặp long phụng.
Hoàng thượng bế tiểu công chúa, mỉm cười hạnh phúc.
Về sau, nhờ Hệ thống Hảo Vận, ta sinh thêm ba hoàng tử và bốn công chúa. Hoàng thượng suốt ngày bị vây quanh bởi đàn con, chẳng còn tâm trí đâu mà nhớ đến một Khâm An công chúa độc ác.
Năm Thái tử mười tám tuổi, Hoàng thượng lâm trọng bệnh.
Nhìn ngài yếu ớt nhưng vẫn lo cho con cái, lòng ta phức tạp.