Chương 5 - Kiếp Trước Không Thấy Lạc Hồng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Nếu con muốn về núi thì cứ về. Trời cao mặc chim bay, dù thế nào cũng không đến mức không còn đường sống.”

Ta cụp mắt.

Rất lâu sau mới khẽ nói:

“Con chỉ sợ liên lụy mọi người.”

Thái phó cười lạnh:

“Ta làm quan nhiều năm như vậy, nếu ngay cả con gái cũng không bảo vệ nổi thì còn làm Thái phó làm gì?”

Ông dừng lại rồi nói:

“Lời người như dao, không chém lên người mình thì bọn họ chẳng biết đau.”

“Con giả chết rời kinh, ván cờ này mới dễ đi.”

“Mối thù này cũng mới dễ báo.”

Tông Hạc vẫn luôn không lên tiếng.

Mãi đến khi ta nhận lấy viên thuốc, hắn đột nhiên nắm tay ta.

Đuôi mắt hắn đỏ lên.

“Có tỉnh lại không?”

Phụ thân nghe câu này càng không vui:

“Đương nhiên.”

Tông Hạc vẫn không yên tâm:

“Bao lâu?”

Phụ thân mất kiên nhẫn:

“Không quá vài ngày.”

Tông Hạc nhìn ta:

“Ta canh nàng.”

Ta bật cười:

“Sợ đến vậy sao?”

Hắn nhỏ giọng:

“Ừ.”

Người trước nay lúc nào cũng cà lơ phất phơ lúc này chẳng có chút ý đùa nào, ngay cả đuôi mắt cũng đỏ hoe, giống như chỉ cần ta xảy ra chuyện, hắn lập tức sẽ tuẫn tình theo.

Tim ta khẽ rung.

Nhưng ta vẫn cười nhìn hắn, nuốt viên thuốc xuống.

Dược tính đến rất nhanh.

Trước mắt dần tối đi.

Trước khi ngã xuống, ta nghe mẫu thân khóc gọi mình.

Ta muốn nói một câu đừng sợ.

Mạng ta cứng lắm, sẽ không dễ chết như vậy đâu.

Nhưng đầu lưỡi tê dại.

Cuối cùng chẳng nói được gì.

8

Phủ Thái phó dựng linh đường.

Ta nằm trong quan tài, dược tính vẫn chưa tan.

Cơ thể không cử động được, nhưng tai vẫn nghe thấy.

Không lâu sau, Trịnh Ngọc Lăng tới.

Bên ngoài dường như có người ngăn hắn.

Nhưng Trịnh Ngọc Lăng giống như phát điên, cứ xông vào:

“Ta muốn gặp nàng!”

“Tiết Bảo Trác, nàng ra đây!”

“Chẳng phải nàng thích làm loạn nhất sao? Dậy làm loạn với ta đi!”

Không ai trả lời hắn.

Cuối cùng hắn cũng xông tới trước linh đường.

Cả gian phòng phủ đầy cờ tang trắng.

Ta nghe thấy bước chân hắn dừng lại.

Sau đó là một tiếng cười rất khẽ.

Như không tin.

Cũng như bị người ta rút mất hồn.

“Không thể nào.”

Hắn từng bước tiến lại gần, dáng vẻ điên dại.

“Tiết Bảo Trác sao có thể chết được?”

“Loại người như nàng sống trong núi hoang còn sống nổi, bây giờ ăn ngon uống tốt, sao có thể chết?”

Ta lại muốn cười.

Cũng có chút không hiểu.

Kiếp trước ta gả cho hắn cả đời, khom lưng cúi đầu cả đời, giả vờ ngoan ngoãn cả đời.

Hắn chưa từng cho ta nửa phần sắc mặt tốt.

Kiếp này ta ngang ngược đến cực điểm, khiến hắn mất sạch thể diện.

Vậy mà hắn lại như quỷ ám bám lấy ta.

Ngay cả ta chết cũng không chịu buông.

Đúng lúc này, phụ thân đột nhiên lên tiếng:

“Trịnh công tử, người chết đã khuất, xin tự trọng.”

Trịnh Ngọc Lăng như không nghe thấy.

Hắn nhào tới quan tài, cuối cùng cũng nhìn thấy mặt ta.

Sau đó cả người cứng đờ.

Rất lâu sau, hắn đưa tay muốn chạm vào ta.

Tông Hạc giữ chặt cổ tay hắn.

Trịnh Ngọc Lăng đột nhiên quay đầu:

“Cút!”

Trong mắt Tông Hạc không hề có ý cười:

“Đừng chạm vào nàng.”

Trịnh Ngọc Lăng như bị câu này chọc đau, bỗng nổi điên:

“Ngươi là thứ gì?”

“Nàng là thê tử của ta!”

Tông Hạc nói:

“Dấu tay trên hòa ly thư chẳng lẽ do móng chó ấn vào? Trịnh công tử không định nhận sao?”

Sắc mặt Trịnh Ngọc Lăng trắng bệch:

“Là nàng ép ta.”

Tông Hạc gật đầu:

“Vậy cũng là ngươi đáng đời.”

Trịnh Ngọc Lăng tung một quyền.

Tông Hạc không tránh, trở tay ép hắn quỳ xuống đất.

Cái quỳ này vừa đúng trước linh vị của ta.

Trịnh Ngọc Lăng giãy giụa ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên bàn thờ.

Ở đó đặt một đĩa bánh đường.

Là thứ hắn vừa mang đến.

Hắn còn tự tiện đổi đĩa bánh sơn tra vốn đặt sẵn xuống.

Nhưng ta chưa bao giờ thích ăn đồ ngọt.

Trịnh Ngọc Lăng cũng nhìn thấy.

Hắn đột nhiên ngẩn ra, lẩm bẩm:

“Nàng không thích ăn thứ này.”

Cả phòng im phăng phắc.

Trịnh Ngọc Lăng như bị thứ gì đánh trúng, cả người run lên.

“Nàng thích sơn tra.”

“Vị chua.”

“Mỗi lần ăn bánh đường nàng đều nhíu mày.”

“Sao ta lại quên… sao ta vẫn luôn quên…”

Giọng hắn càng lúc càng run.

Đột nhiên hắn ôm đầu, đau đớn gào thét.

Những chuyện kiếp trước cuối cùng cũng muộn màng tràn vào đầu hắn.

9

Trịnh Ngọc Lăng vẫn luôn cảm thấy kỳ lạ.

Kể từ ngày động phòng, hắn đã cảm thấy mọi chuyện vốn không nên thành thế này.

Nhưng lại không nói được rốt cuộc sai ở đâu.

Buồn cười là mãi đến khi Tiết Bảo Trác chết.

Hắn tới viếng tang, chuẩn bị đưa quan tài Bảo Trác vào phần mộ tổ tiên thì trong đầu đột nhiên lóe lên vô số ký ức vụn vặt.

Những chuyện kiếp trước cuối cùng cũng muộn màng ùa về.

Hắn nhìn thấy Bảo Trác gầy trơ xương vì bệnh.

Nhìn thấy chính mình dắt một đôi hài tử đứng trước giường Bảo Trác, nói rằng đời này nàng đã viên mãn.

Nhìn thấy Tiết Bảo Anh khóc đến hoa lê đẫm mưa.

Nhìn thấy Bảo Trác hộc máu ngã xuống.

Cũng nhìn thấy chính mình vì muốn giữ Tiết Bảo Anh lại mà tự tay đánh cắp con của Bảo Trác.

Trịnh Ngọc Lăng quỳ trên đất, sắc mặt xám trắng:

“Không phải như vậy.”

“Bảo Trác, không phải như vậy.”

Hắn đột nhiên bò đến trước quan tài, khóc đến chật vật:

“Ta bị nàng ta lừa.”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)