Chương 1 - Kiếp Trước Đừng Quên

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sau khi liều mạng sinh ra một cặp long phụng thai, tôi quay người, đưa cho chồng mình – Cố Cảnh Thâm – tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị từ trước.

Chỉ bởi kiếp trước, tôi và mối tình đầu của anh ta – Tô Nhược Tuyết – cùng ngày, gần như cùng lúc sinh con tại bệnh viện.

Cố Cảnh Thâm vì muốn cho Tô Nhược Tuyết một danh phận, lại đề nghị hai đứa trẻ bốc thăm, để “số phận” quyết định ai mới là người được kế thừa Tập đoàn Cố thị.

Bà nội nhà họ Cố thương tôi, âm thầm sai người giở trò, con trai tôi trở thành “trưởng tôn nhà họ Cố”.

Ngày hôm sau, Tô Nhược Tuyết bế con nhảy xuống từ sân thượng bệnh viện, mẹ con cùng chết.

Cố Cảnh Thâm như phát điên, xông vào phòng bệnh của tôi, bóp cổ tôi gào thét:

“Lâm Ngữ Yên! Mạng của Nhược Tuyết và đứa bé, mẹ con cô phải trả lại!”

Ba tháng sau, tôi và con chết trong một vụ “tai nạn” xe hơi.

Trước khi chết, tôi nghe thấy giọng nói của Tô Nhược Tuyết:

“Chị à, em chưa chết đâu, bất ngờ không?”

Lần nữa mở mắt, tôi trở lại ngày sinh nở.

Lần này, tôi sẽ tự tay xé nát lớp mặt nạ của bọn họ.

________________________________________

1

“Cố Phu nhân, chị sinh rồi! Long phụng thai! Mẹ tròn con vuông!”

Giọng nói phấn khởi của y tá vang lên bên ngoài phòng sinh, tất cả người nhà họ Cố đều vây lại.

Bà cụ nhà họ Cố xúc động đến rơi nước mắt:

“Cháu ngoan của ta! Mau để ta nhìn xem!”

Cố Cảnh Thâm hiếm hoi lắm mới nở nụ cười, vươn tay định bế lấy đứa trẻ.

Tôi lại bất ngờ lên tiếng:

“Khoan đã.”

Tất cả mọi người đều sững lại.

Tôi gắng sức ngồi dậy, ánh mắt đảo qua từng người trong phòng, cuối cùng dừng lại nơi góc tường, nơi Tô Nhược Tuyết đang đứng với vẻ mặt “yếu ớt”.

“Tô tiểu thư cũng vừa sinh xong nhỉ? Con đâu rồi?”

Sắc mặt Tô Nhược Tuyết tái nhợt:

“Tôi… con tôi vẫn đang nằm trong lồng ấp…”

Cố Cảnh Thâm cau mày:

“Ngữ Yên, em đang nói cái gì vậy?”

Tôi cười lạnh:

“Tôi nói, đã là huyết mạch nhà họ Cố thì nên làm xét nghiệm ADN, xem ai mới là trưởng tôn thực sự của nhà họ Cố.”

Lời vừa dứt, cả ngoài phòng sinh lặng như tờ.

Bà cụ kinh ngạc nhìn tôi:

“Ngữ Yên, con đang nói bậy bạ gì vậy?”

“Tôi không nói bậy.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Cố Cảnh Thâm:

“Cảnh Thâm, anh dám không?”

Trong mắt Cố Cảnh Thâm lóe lên tia hoảng loạn, rồi lập tức khôi phục vẻ trấn tĩnh:

“Ngữ Yên, em vừa sinh xong, cảm xúc không ổn định…”

“Tôi rất tỉnh táo.”

Tôi ngắt lời anh ta:

“Tôi chỉ muốn cho Tô tiểu thư một cơ hội công bằng. Dù sao, để sinh ra đứa bé đó, cô ấy cũng đã hy sinh rất nhiều.”

Ánh mắt Tô Nhược Tuyết lóe lên vẻ đắc ý, lập tức giả vờ hoảng sợ:

“Chị Ngữ Yên, em không dám… em chỉ là người ngoài…”

“Không, cô không phải người ngoài.”

Tôi nhìn cô ta đầy ẩn ý:

“Cô là mối tình đầu của Cảnh Thâm mà.”

Sắc mặt Cố Cảnh Thâm đen kịt:

“Đủ rồi! Ngữ Yên, em đang vô lý!”

Tôi lấy từ dưới gối ra tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn, đưa đến trước mặt anh ta.

“Tôi không vô lý. Chỉ là tôi đã hiểu ra một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Tôi không xứng làm phu nhân nhà họ Cố.”

Giọng tôi nhẹ nhàng, nhưng khiến tất cả mọi người có mặt đều chấn động.

“Cảnh Thâm, chúng ta ly hôn đi.”

Bà cụ suýt ngất:

“Ngữ Yên! Con đang nói cái gì vậy?”

“Bà nội, con nói thật lòng.”

Tôi nhìn vẻ mặt sững sờ của Cố Cảnh Thâm, trong lòng dâng lên khoái cảm báo thù.

“Trong lòng Cảnh Thâm có người khác, con đâu cần phải bám lấy cái danh phu nhân nhà họ Cố?”

“Hơn nữa…”

Tôi cố ý dừng một chút,

“Đứa bé trong bụng Tô tiểu thư, có khi mới thật sự là huyết mạch nhà họ Cố.”

Lời vừa dứt, sắc mặt Tô Nhược Tuyết lập tức trắng bệch.

Cố Cảnh Thâm giận dữ quát lớn:

“Lâm Ngữ Yên! Em rốt cuộc muốn làm gì?”

Tôi mỉm cười nhàn nhạt:

“Tôi muốn làm gì? Tôi muốn cho các người một cơ hội. Một cơ hội chứng minh sự trong sạch.”

Tôi quay sang bà cụ:

“Bà nội, hay là thế này. Để bệnh viện làm xét nghiệm quan hệ cha con. Nếu đứa bé của Tô tiểu thư đúng là con của Cảnh Thâm, con lập tức ra đi tay trắng.

Còn nếu không…”

Ánh mắt tôi như dao đâm về phía Tô Nhược Tuyết:

“Tô tiểu thư có phải nên cho chúng ta một lời giải thích?”

Thân thể Tô Nhược Tuyết run rẩy, Cố Cảnh Thâm vội đỡ lấy cô ta.

Ngay lúc đó, Tô Nhược Tuyết bất ngờ hét lên một tiếng, phun một ngụm máu, ngã gục trong lòng Cố Cảnh Thâm.

“Nhược Tuyết!”

Cố Cảnh Thâm hoảng hốt,

“Bác sĩ! Mau gọi bác sĩ!”

Nhân viên y tế vội vã đến, đưa Tô Nhược Tuyết vào phòng cấp cứu.

Tôi nhìn bóng lưng Cố Cảnh Thâm đầy lo lắng, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh.

Kiếp trước, cũng là vở kịch này.

Chỉ là lần này, nhân vật chính đã đổi.

Bà cụ run rẩy bước tới trước mặt tôi:

“Ngữ Yên, những lời con nói vừa rồi… là thật lòng sao?”

Tôi gật đầu:

“Bà nội, con đã nghĩ rất kỹ rồi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)